Tag Archives: Cáheo

Role playing…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Hai bạn nhỏ dạo này thích chơi trò role playing. 

1. Lúc nào cũng đòi mua đồ chơi mới, nhà đầy đồ chơi từ robot đến siêu nhân đến xe đến búp bê rồi xếp hình vv và vv.  Nhưng quay đi quẩn lại trong ngày thể nào cũng phải có 1 lúc 2 anh em ngồi chơi với nhau; mỗi đứa 1 cái ly và 1 cái muỗng.  Hai đứa thi nhau dầm muỗng cạch cạch vào ly, lí la lí lô với nhau nào là đang nấu cháo, nấu thịt, làm bánh, mỗi ngày 1 món.  Anh đút em ăn, em khen ‘nhon’.  Em đút anh ăn bữa thì anh nhăn mặt ‘yackee’ bữa thì anh gật gù ‘yummy’.  Khen chê 1 hồi thế nào cũng có đứa nổi cáu và thế nào cũng có màn ‘mẹ ơi, anh béo con’, ‘mẹ, em Hân béo con’ (dân Xì Gòn nhưng luôn luôn nói ‘béo’ chứ không nói ‘nhéo’).  Và 5′ sau dưới ‘bàn tay sắt’ của Mẹ, nhà bếp tạm đóng cửa chờ ngày mai mở lại.

2. Mẹ nằm xem soap opera của Thái Lan với nanny, HH cầm cái ly và cái muỗng (ngày mới nhưng cảnh cũ, hehe) tới sát bên, dí cái muỗng vào miệng Mẹ: con ơi, dậy ăn cháo đi con.  Mẹ vừa nằm vừa cười rũ rượi xém lọt xuống ghế salon.  Mẹ giả giọng Hân và anh Hai những khi lười ăn (có thêm màn dậm chân xuống ghế nữa): hông mà, hông mà, hông ăn cháo mà, đổ đi, đổ đi.  Anh Hai lập tức nhảy vào cuộc: Hân để anh làm Ba nha.  Anh quay qua Mẹ, giọng rất nghiêm (mà miệng thì cười toe): không ăn Ba lấy cây roi hồng đánh mông giờ.  Mẹ vẫn đả đớt: hông mà, hông mà.  Em Hân thấy vai trò ‘nanny’ của mình mờ nhạt quá, vừa mếu máo đút muỗng vào miệng Mẹ vừa ‘năn nỉ’ với ngôn ngữ xưng hô rất ư là ‘rối rắm’:  Mẹ ơi, con ơi, ăn cháo đi…  Mẹ được 1 phen cười đau cả bụng.  Nhưng đồng thời cũng giật mình.  Mấy anh chị này như camera giấu kín vậy đó, quay phim, thu âm lời nói hành động của mình hồi nào không biết, khi cần là copy lại y chang.  Bởi vậy, người lớn nói năng không khéo là làm gương xấu ngay.

3. CH lấy 1 cây kéo nhựa, lôi búp bê con trai của em Hân ra đặt vào lòng và bắt đầu hồ hởi nhấp kéo xoành xoạch (nhưng chả có sợi tóc nào rơi ra).  Thấy Mẹ nhìn ‘hiếu kỳ’, CH vừa ‘tập trung làm việc’ vừa giải thích: I cut baby’s hair.  Mẹ chưa kịp trả lời anh bồi thêm câu nữa: he’s my baby, I’m Daddy.  Mẹ buồn cười quá ừ hử cho qua chuyện, mắt vẫn tiếp tục theo dõi màn kịch cắt tóc giữa ‘daddy và baby’. ‘Daddy Cá Heo’ quay lại cằn nhằn: My baby is angry.  Mẹ hỏi: why is baby angry?  ‘Daddy CH’ nhỏ giọng (tay giấu ‘baby’ ra sau lưng): because you see baby (chắc ý là ‘look at baby’), baby is shy.  Sau đó, ‘daddy’ lôi ‘baby’ lên giường giấu sau đống mền gối tiếp tục…xởn tóc baby.  Vừa nhấp kéo, ‘daddy’ vừa giới thiệu: búp bê con trai là baby của con, em Hân là mommy của baby tóc dài.  ‘Daddy’ ra lệnh cho ‘mommy’: lột giày em bé ra đi giặt đi Hân.  ‘Mommy’ dạ ngọt xớt và ra sức lột giày vớ của ‘baby tóc dài’ ra, khuyến mãi thêm màn lột sạch sẽ quần áo luôn.  Lột xong rồi ‘mommy’ than: bé lạnh, bé lạnh, Địp (bữa nay hết Ịp rồi) xức dầu đi.  Bó tay.  Mẹ cười ngất ngư.  Phải năn nỉ dữ lắm mới đóng được cửa tiệm cắt tóc để đưa ‘little daddy và mommy’ vào giường ngủ.

(Cái hình avatar của entry chụp ở Đà Lạt cách đây 3 tháng.  Cũng đang role playing, giả bộ xếp hàng mua vé tàu, sau đó người mua vé thành đoàn tàu xình xịch la hét ầm ĩ ở ga ĐL luôn)

Anh & em tập nói…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Tựa nghe lạ nhỉ?  Em 2 tuổi tập nói đã đành.  Anh 4 tuổi mà còn tập nói là sao?  Ừ, vậy mà có đó.  Từ từ Mẹ sẽ kể lại 2 anh em nghe nhé.

IMG_3770Bạn nhỏ này bắt đầu nói nhiều kinh khủng.  Nói suốt ngày, hát suốt ngày.  Nói là nói cả câu nhé.  Hôm chủ nhật anh Hai bị Mẹ phạt úp mặt vào tường vì tội hỗn và trả treo với Mẹ.  Anh quì gối khoanh tay úp mặt vào tường khóc thút thít.  Cô em gái đứng sau lưng chống nạnh nhắc tuồng (rất ra dáng ‘mụ chị’): xin lỗi đi.  Mẹ buồn cười mà phải ráng giữ mặt nghiêm vì sợ mất uy trước mặt anh Hai.  Mẹ phạt anh Hai ở nhà không cho về Nội chơi luôn.  HH về Nội 1 mình, vừa thấy Nội ‘mách lẻo’ ngay (câu dài nhất từ xưa tới giờ): Bà Nội, anh Heo phạt òi, khóc hu hu.  Vậy mà thương anh lắm nha.  Từ nhà Nội về, anh ra mở cửa, 2 anh em ôm chầm nhau hun hít như xa nhau cả tuần (mặc dù chỉ mới chưa tới 3 tiếng đồng hồ, hihi), em chỉ vào cái túi Mẹ đang cầm: Nội cháo gà anh, chuối anh (xin tạm dịch là Nội gửi cho anh cháo gà và chuối – hihi).

Tối nào thấy anh đi học về cũng có chuyện kể Mẹ nghe: sáng nay con blah blah blah, chiều nay lớp con blah blah blah, em ức lắm (vì em chưa đủ từ để kể chuyện).  Em quyết tâm cạnh tranh với anh, xách cái gối tới nằm cạnh Mẹ vừa đi vừa nói: em nằm Mẹ.  Tới nằm sát Mẹ rồi, em bắt đầu ‘thêu dệt’: Mẹ, sáng nay….sau đó là 1 tràng tiếng lạ, chả hiểu ý em muốn nói gì nhưng lên bổng xuống trầm nghe cũng thành ‘chuyện’ lắm.  Mẹ và anh Hai cười nôn cả ruột.

Mẹ hỏi em: lớp Hân có những bạn nào nè.  Hỏi chơi cho vui, dè đâu em hiểu và trả lời được.  Em kể 1 dọc tên: bạn Đạt, bạn Xuân Nhật (đọc là Xưn Nhựt), bạn Tin, bạn Tino, bạn Phúc…, có bonus thêm 1 câu là bạn Xưn Nhựt bánh Hân (là Nhật cho bánh Hân đó).  Mẹ lẩm nhẩm theo Hân và phát hiện là Hân kể tòan tên…bạn trai.  Mà lớp Hân gái đông hơn trai nhé.  Chết thật, sao mà chỉ quan tâm đến bạn trai thế này?  HH đi khám bệnh cũng thích y tá nam thôi.  Cứ gặp chú Ph y tá là y như rằng em dịu dàng nữ tính, túm áo túm váy cười lỏn lẻn.  Còn gặp cô y tá thì em gào lên khóc ầm ĩ.  Hix.

IMG_3702Em tập nói bi bô tiếng mẹ đẻ thì anh tập nói…ngọai ngữ. 2 tháng đầu vào trường mới anh mù tịt, ngồi nhìn Cô mà chả hiểu Cô nói gì.  Được cái anh không than van gì cả, chẳng có dấu hiệu chán nản.  Ba Mẹ cũng chẳng ép.  Cô bảo về nhà Ba Mẹ nên nói tiếng Anh với con để con nhanh quen với ngôn ngữ mới hơn.  Tình thiệt mà nói, Ba Mẹ không quen giao tiếp bằng tiếng Anh ở nhà.  Mẹ nghĩ việc học thì cứ từ từ, vả lại Mẹ không muốn con quên tiếng mẹ đẻ và sợ làm HH bị rối.  Bù lại, để giúp anh Hai , Mẹ mua cho Hai bộ Discover English with Ben & Bella.  Từ lúc có bộ đĩa đó, vừa giải trí vừa học, anh Hai bắt đầu bập bẹ nói ‘ngọai ngữ’ nhiều hơn.  

Đầu tiên là Hai có thể ‘thấy mặt đặt tên’ tất cả thể lọai trái cây, thú vật, xe cộ thông dụng.  Cô giáo khoe với Mẹ là dạo này Hai hiểu Cô nhiều hơn dù vẫn ít phát biểu.  Tất cả những khẩu lệnh thông thường trong lớp Hai đã có thể làm theo.  Mẹ tạm yên lòng.  Thi thỏang, Mẹ nghe Hai đọc vanh vách 24 chữ cái để ‘khoe khoang’ với HH.  Có khi thì Hai ‘dự báo thời tiết’: sunny/ rainny/ cloudy day.  Tối hôm qua Mẹ được 1 cú bất ngờ.  Hai vừa xem TV vừa uống sữa, Mẹ thấy Hai cứ ngậm ống hút mà chả thấy sữa lên xuống trong ống hút gì hết (Hai uống Milo mà nên dễ nhận ra lắm).  Mẹ nhắc nhở.  Hai há miệng ra cho Mẹ thấy sữa trong miệng rồi càm ràm: mommy, milk in my mouth.  Mẹ há hốc miệng nhìn Hai rồi giả lơ như không nghe (dù trong bụng cũng khóai chí lắm).  Lát sau, khi đi ngủ, Mẹ giả bộ kể HH nghe: hồi nãy Mẹ nghe anh Hai nói tiếng Anh hay lắm đó, Hân có nghe hông?  Anh nằm úp cái gối lên mặt cười tủm tỉm

Được khen anh bắt đầu hứng chí lên, xổ tùm lum.  Chiều nay, HH đang hát ‘Bắc Kim Thang’, anh la lên: stop, listen teacher (bỏ mất chữ ‘to’, hehe).  Và ‘teacher’ dành sân khấu hát líu lo cái bài hát ‘nursery rhymes’ bài này qua bài kia.  Nhưng khổ lắm, có khi anh thực hành chẳng đúng chỗ.  Em HH vừa lim dim ngủ, anh lắc lắc em: wake up, wake up.  Mẹ hỏang hồn lôi anh ra.  9.30 p.m. mà anh xúi HH ‘wake up’ thì chắc Mẹ hic hic, hu hu quá.

Cả 2 anh em đều đang bập bẹ tập nói nên chuyện ‘giao thoa’ là điều không tránh khỏi.  Mẹ dạy HH nhận biết trái cây chỉ từng trái hỏi em, em trả lời vanh vách: trái cam, trái lê, trái chuối.…Tự dưng tới trái táo em dõng dạc: apple.  Mẹ lè lưỡi hỏi lại, em mới thỏ thẻ: trái táo.  Em làm Mẹ hết hồn hòai.  Có bữa HH nhặt 1 chữ trong đống aphabet bằng cao su của anh Hai đưa cho Mẹ: Mẹ, [Bi:] (B), [ai] (I).  Hay có khi con cầm cái đồ cột tóc bằng thun tròn vo của Mẹ đọc lẩm nhẩm [ou] (O).  Anh Hai nhận mình là ‘teacher’ từ cái khỏan học chữ này, Hai dạy Hân đọc alphabet đó (chứ Hai còn biết dạy ai trong nhà nữa giờ, haha).  Ai nói gì mà HH không ưng là HH chu mỏ lên, lắc đầu nguầy nguậy: no, no.  Mẹ tòan phải lờ đi, vì sợ HH tưởng hay, cứ học song ngữ kiểu vậy hòai thì sẽ ảnh hưởng tới phát âm tiếng Việt của con.  Mà khổ lắm, tối nào dạy HH học nói, Hai cũng kè kè sát bên.  Chỉ hình hỏi HH, HH trả lời tiếng Việt là Hai sẽ chua ngay 1 chữ bằng tiếng Anh.  Hân vừa ‘Mẹ’ thì Hai ‘mommy’, Hân vừa ‘xe búyt’ thì Hai ‘bus’.  Chữ nào Hai không biết, Hai bắt Mẹ phải chỉ cho Hai ‘tên tiếng Anh của cái này là gì?‘.  Thế là HH dù muốn dù không cũng bị học theo Hai.  Haizz…

Mẹ buồn cười nhất với khỏan tranh nhau hát.  HH ‘Bắc Kim Thang’ thì Hai phải gào lên ‘The more we get together…’, HH vùa ‘bà ơi bà…’, bên kia Hai hí hửng ‘rain, rain go away…’. Chỉ có 2 bài chịu hát chung trong hòa bình thôi đó là ‘twinkle, twinkle little star’ và 1 đọan trong bài ‘Cùng Nhau Hòa Đàn’ của nhạc sĩ Trần Văn Khê  ‘hò xự hò, xang xự xang, xê cống xê…’

Mẹ thích nghe 2 đứa bi bô dù là tiếng gì.  Và cho dù sau này 2 con sẽ chọn ngôn ngữ nào là ngôn ngữ chính của mình đi nữa, Mẹ chỉ mong tụi con biết nói điều hay lẽ phải.  Sáng nay đưa Hai đến trường, Mẹ hỏi Hai: chiều nay con có muốn đi bơi với Mẹ không?  Hai trả lời:.  Mẹ hỏi Hai: chữ dạ đâu con.  Hai trững giỡn: con làm rớt dưới đường rồi.  Mẹ nghiêm mặt im lặng.  Hai biết Mẹ giận.  Tí xíu sau Hai khều khều Mẹ: Mẹ ơi, dạ có.  Con lượm chữ dạ lên rồi.  Tối Hai hỏi Mẹ: sao phải dạ.  Mẹ giải thích chuyện lễ phép Hai nghe.  Từ đó đến tối, Mẹ nói gì, hỏi gì Hai cũng dạ ngọt xớt.  Em HH cũng bắt chước ‘dạ có‘.  Nghe mát lòng mát dạ gì đâu.

Chuyện nhỏ của con…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

IMG_3772

Cá Heo ngồi lật lật cuốn text book mang từ trường về, giọng hậm hực: Mẹ, sao chỉ có cờ Singapore vậy, không có cờ Việt Nam.  Mẹ ngạc nhiên hỏi: con tìm cờ VN làm gì (trong bụng rất thắc mắc là làm sao con biết cờ Việt Nam ra sao mà tìm, nhưng không dám hỏi, sợ chàng tự ái).  Anh chàng trả lời: cờ Singapore là của Singaporean, của bạn Justin, bạn Charlotte, cờ Việt Nam là của Vietnamese, của con, Mi Mi, Gi Gi, Nhật Phương…  Ooops, sorry the little patriot. Mẹ ‘giả bộ’ ngây thơ: cờ Việt Nam ra sao, con chỉ Mẹ đi rồi Mẹ tìm cho.  Con hí hửng: cờ màu đỏ có ngôi sao màu vàng đó Mẹ.  Bingo!  Mẹ chóang vì mình đã đánh giá con thấp quá.  Đang ôm laptop, Mẹ google 1 phát, cờ đỏ sao vàng hiện ra, anh chàng nhảy tưng tưng: đúng rồi Mẹ ơi, cờ Vietnamese nè (buồn cười chữ Vietnamese quá).  Tự dưng Mẹ cũng thấy cờ Việt Nam đẹp hẳn lên (hihi)

Ba đi công tác mang về 2 bịch bánh pía cho 2 anh em.  Mẹ để dành 1 bịch cho Nội vì Nội rất thích bánh pía.  Anh 2 cũng ngoan ngõan nghe theo.  Bịch bánh pía của 2 đứa hết vèo trong 1 buổi chiều (con có gien mê bánh pía của Nội mà).  Thế là từ thứ Tư đến thứ 7, ngày nào anh Hai cũng lượn lờ quanh bịch bánh pía còn lại: Mẹ, cho con ngửi cái thôi.  Lúc thì: Mẹ cho con cầm đỡ thèm (haha).  Dì Đ thấy tội nghiệp biểu Mẹ cho con ăn đi rồi mua cái khác cho Nội.  Nhưng Mẹ không đồng ý mặc dù Mẹ cũng xót ‘cái sự thèm thuồng’ của con lắm.  Chìu 1 lần Mẹ sợ con sẽ hư luôn vì  con tưởng là lúc nào yêu cầu của con cũng phải được ưu tiên.  Có khi 1 chút thèm thuồng sẽ làm con quí hơn những gì con có được.  Vả lại, Mẹ muốn dạy con phải kính trên nhường dưới, không được ăn hỗn.  Sáng Chủ Nhật, Ba Mẹ vừa lên tiếng: chuẩn bị về Nội nghe con, con phóng cái rột tới bàn ôm khư khư bịch bánh pía: con mang về cho Nội (haha, có ý đồ đây).  Về nhà Nội, con đưa bịch bánh bằng 2 tay cho Nội: Ba con mua cho Nội, con thèm lắm mà Mẹ không cho ăn, lát Nội ăn cho con thử 1 miếng thôi nha.  Hahaha.  Ở nhà ai cũng buồn cười.  Tội nghiệp con phải ráng nhịn thèm trong 1 tuần.  Nhưng bài học này có hiệu quả lắm nhé.  Hôm nay Mẹ đi làm về nghe kể lại là dì cắt xòai cho con ăn, con hí hửng xiên miếng xòai rồi tần ngần: Dì Điệp ơi, ông Ngọai ăn chưa, để con mời ông.  Ông hỏi sao con mời ông vậy.  Con bẽn lẽn: Mẹ dặn đó, không mời Mẹ giận đó, mà ông là ông của con mà, con phải chia sẻ cho ông chứ.   Đáng yêu quá chừng.

Em Hân Hân cũng bắt đầu học bài học nguyên tắc: có lỗi là phải xin lỗi.  Dì Đ nựng Hân, lỡ tay đánh mạnh vào mông Hân, Hân đau quay qua ‘nhắc’ dì: đau quá, Ịp xin lỗi đi.  Mẹ và Dì cùng hết hồn.  Thứ nhất lần đầu tiên con nói 1 câu khó vậy.  Thứ 2, từ đây về sau phải cẩn thận với H nhé, H biết bắt bẻ rồi đó.

Nuôi trẻ con cực mà vui là nhờ những câu chuyện ngô nghê vậy đó.

Con gái, con trai, con trai, con gái

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

IMG_3591

Trước khi có CH, thậm chí là từ lúc còn độc thân, Mẹ của 2 bạn nhỏ luôn thích có con gái đầu lòng.  Đơn giản vì con gái xinh xắn, dễ thương, có thể tha hồ ‘trang trí’,  làm điệu cho con.  Thêm 1 lý do nữa mà mỗi lần nhắn đến là Mẹ 2 bạn nhỏ là có cớ phỗng mũi, Ông Bà Ngọai của 2 bạn nhỏ luôn tuyên bố rằng có 1 mình Mẹ của 2 bạn nhỏ thôi, dù là gái cũng đủ mãn nguyện rồi.  Con gái gần gũi, ấm áp hơn con trai.

Vậy mà khi có bầu CH, Mẹ 2 bạn nhỏ chả quan tâm gì tới chuyện giới tính.  Chỉ mong thai kỳ suôn sẻ, sanh con lành lặn, ngoan ngõan là mừng rồi.  Nói nào ngay lúc siêu âm bạn CH là con trai, Mẹ có hơi buồn 1 vài giây vì thấy mình tuột mất cơ hội cài nơ, kẹp tóc, mua váy đầm… Sanh bạn CH ra mẹ yêu quá nên chả nhớ gì chuyện gái trai nữa.  Tới lúc có bầu HH, có nghĩ thầm giờ mà có thêm cô con gái nữa cho đủ nếp tẻ thì thích lắm.  Mà nếu lại ra thằng ku thì cũng không sao, cũng dễ thương như bạn CH thôi.  Cuối cùng cũng tọai nguyện có HH là con gái.

Có đủ nếp tẻ rồi mới thấy, gái trai gì cũng đáng yêu như nhau.

IMG_3587Cứ sợ con trai không tình cảm, ấm áp.  Với bạn Cá Heo chuyện đó hòan tòan không đúng.  Cá Heo nghịch ngợm, hùng hục đúng kiểu con trai, nhưng cũng tình cảm vô cùng.  CH yêu nhất là Mẹ, nhì là em.  Có 1 buổi chiều cách đâyvài tuần, Mẹ đi làm về, có chuyện không vui, CH tinh ý nhận ra ngay: sao Mẹ buồn vậy?  Mẹ trả lời là hôm nay Mẹ hơi buồn 1 chút, CH ngoan đừng quấy cho Mẹ nằm nghỉ tí.  Anh chàng nằm xuống ôm đầu Mẹ áp vào bụng mình, vỗ vỗ đầu Mẹ nhè nhẹ.  Mẹ nhắm mắt lại thấy êm êm như trẻ con được vỗ về.  Tự dưng nước mắt ứa ra và thấy lòng dịu lại hẳn.  Bao nhiêu năm chăm sóc cho con, giờ có 1 giây phút cảm thấy mình được con chăm sóc, vỗ về lại, cảm giác lạ lắm. 

Mẹ bệnh, nhờ nanny cạo gió, nanny cạo tới đâu, Mẹ gồng mình rên đau tới đó (da giấy mà).  Anh Hai ‘rầy’ nanny sao làm Mẹ đau.  Nanny bảo là Mẹ đi công tác nhiều kiếm tiền mua sữa cho CH nên mới bệnh phải cạo gió đó.  Anh Hai xúyt xoa: sao Mẹ cực khổ quá vậy.  Mẹ hổng biết học ở đâu ra chữ cực khổ nữa.  Ngồi thấy Mẹ rên rỉ với vụ cạo gió, anh chạy ra ngòai lấy cây đũa thần trong bộ đồ thiên thần của HH đưa cho Mẹ: Mẹ cầm đi, nhớ lắc lắc cho hết đau, đũa thần đó.  Haha.

Có 1 dạo anh Hai mê mệt đĩa siêu nhân Deka.  Thiệt tình mà nói thì mấy cái đĩa đó nội dung không có gì quá đáng, nhưng Mẹ không thích Hai coi vì cứ coi là mê mệt, không chịu tắt TV.  Vào lớp thì cứ xoay ngang xoay dọc kể chuyện siêu nhân cho bạn nghe, không tập trung học hành gì hết, Cô giáo gặp Mẹ than phiền suốt.  Thế là Mẹ cương quyết bắt ‘cai ‘ đĩa siêu nhân.  2 ngày sau ông Ngọai đi đón, cô khen là anh chàng đã đằm tính hơn, bớt hẳn vụ nhảy nhót giống siêu nhân, Cô có hỏi là sao mấy ngày nay Trí ngoan thế, anh chàng thỏ thẻ: con ngoan cho Mẹ vui.  Dọc đường về nhà, anh chàng lỏn lẻn nói với ông Ngọai: bữa nay ông về kể chuyện con ngoan, Mẹ ‘được’ vui rồi.  Bây giờ cứ quậy phá cái gì, Ngọai và nanny chỉ cần lên tiếng kiểu này về kể Mẹ nghe chắc là Mẹ buồn là anh sẽ dừng ngay.

12082009222Là con gái nhưng HH có vẻ cứng rắn và bạo dạn hơn anh Hai.  Mẹ chưa thấy HH sợ gì hết.  Hôm rồi, HH bệnh phải vào truyền nước trong bệnh viện.  Lúc cô y tá đâm kim truyền vào vain tay HH, con khóc thét lên.  Mẹ ôm con trong tay mà nước mắt cứ tuôn ròng ròng, thương con bé bỏng mà cứ hết bệnh này tới bệnh kia.  Thấy Mẹ khóc, HH lấy tay còn lại chùi chùi nước mắt Mẹ rồi nín khóc ngay.  Từ đó cho tới lúc rút kim ra đi về, HH nằm ngoan như mèo con, không khóc lóc gì hết.  Y tá, bác sĩ gì cũng khen.

IMG_3578Y như anh Hai lúc bé, HH giữ của kinh khủng.  Đi bệnh viện, thấy bác sĩ rút kim ra mừng lắm, miệng kêu: về, về.  Sau đó vết kim rút ra đau quá, cô nàng mếu máo: Mẹ ơi, đau quá, đau quá.  Nhưng vẫn không quên nhắc nhở (vừa khóc vừa nhắc): Mẹ ơi, dép, dép (con gái sợ Mẹ quên đôi giày đang để dưới gầm giường).  Ai có mặt trong phòng khám lúc đó cũng cười ngất.  Xuống sân chung chơi, em Hân là ‘thần giữ của’ cho anh Hai.  Bất kỳ ai mon men tới gần xe đạp của anh Hai, em sẽ hét tóang lên.  Hét rồi mà chưa đi thì em nhào tới cấu luôn (ack, vụ này Mẹ rất bực mình, dạy mãi mà vẫn không chừa).  Riết rồi dưới sân mọi người tự bảo nhau: con bé đó là vệ sĩ của thằng anh.  Hic, cái này Mẹ hổng ham chút nào. 

HH mê Mẹ không kém gì anh Hai.  Hơn tháng nay không bữa cơm nào Mẹ được ngồi ăn thong thả.  Lúc nào HH cũng ngồi 1 bên đùi, tham gia bàn cơm với Ba Mẹ.  Đầu bữa cơm, con cũng ngồi high chair nhưng chừng 10′ sau đó là bằng mọi cách phải chui vào lòng Mẹ.  Mẹ ăn 1 tay, 1 tay bế Hân.  Cũng sợ làm vậy chiều HH quá HH sẽ hư nhưng thấy cái miệng nũng nịu: Mẹ oi (không phải Mẹ ơi nhé) là Mẹ không đành từ chối.  Mấy hôm Mẹ đi công tác, cô giáo kể, trưa nào HH ngủ cũng giật mình khóc tóang lên mếu máo gọi Mẹ oi, Mẹ oi.  Mẹ nghe kể lại thương đứt ruột.  Có 1 điều đặc biệt là HH không biết hôn.  Mỗi lần bảo HH hun Mẹ đi, là con cọ cái má mềm mềm và0 má Mẹ, miệng kêu chụt chụt.  Con không biết hun bằng miệng và mũi đâu.  Dạy cách chi cũng không được.  Cách bày tỏ tình cảm của HH là thích nằm rút vào lòng Mẹ, chòang 1 tay qua cổ Mẹ, 1 tay bóp bóp mũi Mẹ.  Có khi đang chơi mà tự dưng nhớ Mẹ, yêu Mẹ quá thì HH chạy a tới ôm chầm Mẹ từ sau lưng cọ cọ cái đầu vào lưng Mẹ, miệng kêu nho nhỏ: Mẹ oi, Mẹ oi.  Lúc đó, bận kiểu gì Mẹ cũng phải đè nghiến ra hun 2 cái má thơm thơm mùi sữa cho đã.  Hỏi HH: Hân thương Mẹ để đâu, con gái lấy 2 tay ôm mặt Mẹ lắc lắc rồi mới chỉ vào đầu mình: để đầu.

Đặc biệt HH rất yêu Ba.  Mỗi lần Ba đi công tác, Hân cứ đứng trước hình cưới của Ba Mẹ gọi: Ba oi, Ba oi.  Ai đi ngang chỗ cái hình HH cũng chỉ: Ba Xanh nè.  Ba đi làm về, cô nàng chạy quính quáng ra đón, miệng kêu lọan xị: Ba, Ba và xổ cả tràng tiếng lạ (vì có ai hiểu đâu) kể lể đủ điều.  Ba ngồi ăn cơm, hôm nào HH không bận độc chiếm cái đùi Mẹ, thì sẽ quanh quẩn quanh chân Ba, có lúc cao hứng, chống tay chân xuống đất sủa gâu gâu làm con chó con cho Ba xem.

Điều Mẹ thương nhất ở 2 anh em là cả 2 đứa đều rất có tình cảm với mọi người trong nhà, chứ không riêng gì Ba Mẹ.  Tháng rồi bác Vận chia tay nhà mình về lại quê chăm sóc cháu.  HH còn nhỏ không biết nhưng anh Hai thì biết trước đó ít hôm.  Tối trước khi bác về, Mẹ rủ Hai đi mua sầu riêng về ăn.  Con trai rất tinh ý: mua cho bác Vận hả Mẹ, bác thích ăn sầu riêng.  Về tới nhà, con mở hộp ra mời từng người.  Mời mãi chưa ai chịu ngồi ăn, con năn nỉ: thôi mà, ăn đi mà, con thèm quá rồi, haha.  Mỗi người ăn 1 múi, ăn xong trong hộp vẫn còn 1 múi, anh Hai vô tư cầm lên định làm múi thứ 2 (món ruột mà), đưa lên miệng rồi, tự dưng bỏ xuống: Bác ăn đi, Mẹ mua cho Bác ăn mai về quê đó.  Bác Vận cầm múi sầu riêng mà khóc ròng, Mẹ cũng không cầm được nước mắt.  Đưa múi sầu riêng rồi nhưng vẫn tiếc nuối: Bác cho con liếm miếng đỡ thèm, hehe.

Tuần nào bác Vận cũng gọi vào.  2 anh em tranh nhau nói chuyện.  Em Hân cứ hét ầm trong điện thọai: Bác con mà (Bác của con mà).  Anh Hai thì thành thật lắm: Bác ơi, con nhớ Bác, nhưng mà hổng có Bác con cũng vui lắm.  Hahahaha.

Vậy đó, gái trai gì cũng là gia tài của Ba Mẹ.  Mẹ yêu mỗi đứa 1 kiểu khác nhau, lo lắng về mỗi đứa 1 cách khác nhau.  Hai đứa như bù trừ cho nhau.  Anh trai cũng tình cảm không thua gì em gái.  Mà em gái thì cũng ‘anh hùng’ chả kém anh trai. Có ai đó hỏi Mẹ, nếu sanh đứa thứ 3 thì thích trai hay gái.  Nếu thật sự có lần thứ 3, chắc Mẹ xin ơn trên ban cho Mẹ 1 cặp sinh đôi gái trai luôn cho chẵn cặp, hihi.

Anh 40 tháng và em 20 tháng

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Vẫn chưa quen viết entry bên 360 plus. Từ lúc dọn nhà đi, chẳng viết entry nào. Bữa nay có chút hứng thú kể chuyện 2 bạn nhỏ, lại quay về mái nhà xưa, hí hóay gõ gõ viết viết rồi sẽ dùng lệnh copy qua bên kia để lưu giữ.

Thấm thóat mà HH sắp 2 tuổi rồi đó. Mẹ cứ chọc HH: hồi bằng tuổi con bây giờ anh Hai đã có em. 2 anh em cách nhau đúng 20 tháng.

Mấy tháng trời M cai blog, 2 anh em cũng chẳng lớn lên bao nhiêu. Đứa nào cũng nhỏ xíu, 2 cái cây bonsai này M chăm mãi mà chẳng lớn nổi. Nhìn bên ngòai vậy đó, y chang mấy tháng trước nhưng tính tình thì thay đổi nhiều lắm rồi.

Anh Hai đã đổi sang trường mới. Sáng sáng mặc đồng phục, kéo balo đi học, tự nhận mình là người lớn. 2 tuần sang trường mới, anh Hai lớn hẳn. Anh bây giờ tự chủ hơn và năng động hơn. 2 ngày sau khi sang trường mới, anh về đòi tự xúc ăn và tuyên bố bây giờ con ăn thịt rồi nha (xưa giờ anh kỵ thịt, cá, muốn anh ăn là phải bằm nhuyễn ra). Bữa cơm chiều vốn rất ‘rối đội hình’ của 2 bạn giờ chỉ còn mình em HH thủ trại. Anh Hai được M chuyển sang hội bé ngoan rồi. Anh ăn nhanh, gọn và bớt kén ăn hẳn. Bây giờ anh thích vận động, thích đạp xe lên dốc và thả dốc xuống, không sợ sệt nữa. Đến các khu vui chơi phức hợp của trẻ em, anh có thể chơi tất cả các lọai cầu tuột khó và phức tạp nhất (cầu tuột xoắn ốc, cầu tuột ống kín) và kể cả leo dây thừng (anh vốn rất sợ trò này). Anh mạnh dạn nắm tay M bước vào thang cuốn, không đu tay M đòi bồng bế nữa. Hỏi anh tại sao anh thay đổi nhiều thế, anh trả lời (với 1 nụ cười tủm): con là người lớn rồi mà, con đâu phải là em bé như em Hân.

Anh vẫn lý sự như xưa, với nhiều câu nói nghe buồn cười không chịu nổi. Anh thích hỏi mọi người : bạn ơi bạn có thương mình không ? Chữ ‘mình’ bạn nói bằng giọng Bắc nghe ngộ lắm. Bạn hỏi nhưng ai chưa kịp trả lời thì bạn tự nói luôn : mình thương bạn lắm đó. Nhưng hổng phải ai bạn cũng ‘bonus’ câu đó đâu. Chỉ có M và nanny được nghe câu nói ngọt như mía lùi đó thôi. M mang hình anh đi rửa thì anh thắc mắc là hình anh có dơ đâu mà rửa. Phải giải thích rằng rửa là in hình ra giấy anh mới thôi. À không, anh sửa lưng M chứ : sao M không nói in mà nói rửa, M lộn hả M ?

Anh Hai lúc nào cũng yêu em HH. Càng lúc những đành hanh, cà nanh, ganh tỵ càng bớt dần. Làm gì anh Hai cũng nghĩ đến em trước tiên. Nhưng em thì ôi thôi ăn hiếp anh vô cùng. Mai mốt lớn lên sẽ thay đổi ra sao chưa biết chứ giờ thì em tòan dùng vũ lực với anh thôi. Mà anh 1 là méc M, 2 là ngồi khóc chứ chẳng bao giờ đánh trả lại em. Được thể em càng làm tới. BM rầy hòai mà em vẫn cứ hung dữ với anh.

20 tháng em vẫn bé như cục kẹo. Nhưng cục kẹo dạo này biết nhiều lắm rồi. Em nhận biết và có thể gọi tên nhiều vật, dù giọng còn hơi đả đớt : số sấu (6), số bửi (7), số tám (8), tam giác, hình tròn, (ngôi) sao, chim, meo (mèo), xe tải… Em chỉ mới biết 3 số mẹ kể ở trên thôi (chả biết biết từ đâu vì M chưa dạy số nào cả, chắc là học lóm từ anh Hai). À, em còn biết thêm số 3 nữa nhưng số này thì em đọc bằng tiếng Anh cơ : three. Em lại học ké của anh Hai đó mà. Em thích điểm danh cả nhà bằng cái giọng dài sượt : Baaaác, Meeeẹ, Aaanh, Baaa, Ịp (tức là dì Địêp, cũng có khi em đọc được ‘dì Điệp, nói chung là hên xui). Em hay đặt hàng M hát cho em nghe bằng những ký hiệu chỉ có M và em hiểu. Tất cả đều bắt đầu bằng chữ bài (có nghĩa là bài hát). Này nhé bài ‘tập tập chông’ là tập tầm vông đó. Còn ‘cô cô’ là ‘cô ơi cô chúng cháu yêu cô lắm’. ‘Ba con mẹ’ (hahaha) là Ba thương con vì con giống mẹ. Em nói đả đớt hơn anh Hai lúc mới tập nói nhiều nhưng hình như vì em là con gái, đả đớt 1 chút lại nghe yêu lắm lắm (có chút hơi hướm ‘girly’, nhõng nhẽo).

Em hay bị cả nhà ghẹo bằng 1 câu hỏi: Hân ơi, Hân là con gì. Thế nào em cũng trả lời rất tự tin: con chó và khuyến mãi thêm 1 tràng gâu gâu gâu.

M cứ thương em bé xíu và hay bệnh. Bệnh gì em cũng có phần. 2 tháng nay tuần nào em cũng bệnh, hic hic. Dịch cúm trẻ em nào em cũng điểm danh đứng đầu danh sách. Lẽ ra tuần này là em đi chích ngừa trái rạ thì cuối tuần trước em đã kịp dính trái rạ rồi. May là nhẹ. Bác sĩ cứ chọc M là em tiết kiệm cho M, không cần chích ngừa mà dùng miễn dịch tự nhiên. Haizz, M rầu thúi ruột cứ sợ em gãi mấy cái nốt đó lỡ thành sẹo thì mất cơ hội đi thi hoa hậu…nhùn. 2 đêm liền M cứ thức canh không cho em gãi. Mà em cũng khôn lắm nhé, em chỉ gãi chảy máu tay thôi, dứt khóat không gãi lên mặt (ý thức làm điệu cao độ y như M em).

Tối hôm kia tình cờ bước ra từ phòng tắm, M ngẩn người nhìn Ba ngồi ngắm 2 đứa ngủ, miệng cười cười âu yếm (B ít khi bộc lộ tình cảm lắm nhé), thấy bình yên quá đỗi. Dạo này tách 2 anh em ra kiểu gì thì rồi chút xíu cũng thấy Hai xáp lại (trong giấc ngủ say), tay chòang qua ôm em. Thương quá chừng.

Anh Hai vẫn thường dụ M: M đẻ em nữa cho con đi. M có bầu nữa đi. Suốt ngày đi theo nắn bụng M kiểm tra: M có bầu chưa M? Hihi, nhìn 2 đứa ôm nhau ngủ M cũng muốn có thêm…2 đứa nữa cho vui nhà vui cửa. Nhưng khi 2 đứa mở mắt ra cấu chí nhau và nhất là lúc HH bệnh thì M lại ‘lòng dặn lòng’: thôi, 2 đứa là đủ. Vừa đủ yêu, vừa đủ cực, vừa đủ hạnh phúc!

Photobucket

Away from home

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Waking up quite early this morning, alone, in a mini hotel in Vinh Long, I was struck with a surprise: silence is sometimes not a meaningful attribute of peace/ tranquility. Not at all. Often, at home, I found myself frustrated with noisy and busy morning. More than one time, I wish that I could have some peaceful moments for myself, away from all the noise and bustle caused by kids and other family members.
img_3298
Now, I have it, a silent waking up moment by myself. No disturbance from anyone. And it’s not peaceful as I expected.

How I miss kids’ laugh, screaming, quarreling sound. I miss seeing myself nagging and urging the kids to be quick for school. I miss hearing someone playing his piano, a short jingle before going to work.

Morning noise – a hidden part of happiness. Will never complain again about having headache from those noise and bustle. Starting to love them :).

Seriously homesick…

Desperately babysick…

Tenderly….

Lâu rồi không blog

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Dạo này bận gì mà bận khủng hỏang. Chẳng có thời gian update blog. Đã tạm chia tay 360o nhưng cũng chẳng có thời gian mà chăm chút cho cái blog mới này.

Dạo này 2 bạn nhỏ tự dưng lại hay bệnh. 6 tuần liên tục, 2 bạn thay nhau sốt, sụt sịt, viêm họng, siêu vi…đủ mùi thương đau (đúng với chủ đề blog này luôn – lifescent, hihi). Mẹ 2 bạn phờ phạc. Tuần nào cũng có vài 3 đêm mất ngủ. Cứ cái đà này chắc mẹ 2 bạn bệnh theo 2 bạn luôn quá.

2 tuần trước là kỷ niệm 10 năm ngày cưới của BM 2 bạn. Cả nhà đi Long Hải chơi. Hai bạn vui lắm. Em HH chạy nhảy như sáo con. Có người ‘rầy’ BM 2 bạn: đi kỷ niệm đám cưới mà dẫn theo 2 bạn thì còn gì là lãng mạn. Hihi. Thật ra, 10 năm sống với nhau, tài sản quí nhất của BM là 2 bạn nhỏ. Một ngày kỷ niệm quan trọng như vậy làm sao thiếu 2 bạn được chứ. BM còn khối cơ hội khác để ‘lãng mạn’ riêng mình mà.

Hình ảnh tung tăng của 2 bạn đây nè:
brosis1
group1
playing
hanhan

‘Ta đốt lửa cho đồi hoang ấm lại…’

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Làm ấm nhà lên 1 tí. Chưa bị giải tỏa thì vẫn là nhà mình thôi, không đầu tư sửa chữa lớn thì cũng phải chăm chút hắn tí. Lười viết lắm, post hình lên cho vui vậy.

Hình cả nhà đi Long Hải nhân dịp kỷ niệm 10 năm ngày cưới của Ba Mẹ.

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Entry for April 08, 2009

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Giờ mới thấy viết entry trong 360! là 1 thói quen khó bỏ. Sau nhiều phen trầy trật, đã có blog mới ở cả 2 địa chỉ mới, thậm chí đang chuẩn bị đăng ký 1 domain riêng, định là thôi không chơi với anh này nữa. Vậy mà cứ có tâm sự muốn viết entry lại vô thức chui vào anh này. Lận đận 4-5 phen suốt 15 phút, giờ mới vào được đây. Chắc lần này làm thiệt quá. Viết xong entry này rồi đóng cửa dọn nhà luôn. Làm vậy mà buồn lắm. Bao nhiêu là kỷ niệm ở đây. Biết là đã chuyển bài đi hết rồi, chẳng mất gì nhưng vẫn buồn. Uh, mà cũng có mất, bài chuyển được nhưng hình avatar của entry có chuyển theo được đâu. Không biết anh 360! này có sống đủ thọ để mình lần mò track lại avatar để insert vào các entry đã chuyển đi không nữa.

Mở blog này bằng 1 entry về Cá Heo. Thôi thì cũng đóng blog bằng 1 entry khác về Cá Heo vậy.

Entry đầu tiên M viết cho CH là lúc con khỏang 11 tháng tuổi. Giờ thì con gần 3 tuổi rưỡi rồi, chính xác là gần 40 tháng. Khỏang 2 tuần gần đây M thấy Cá Heo lớn thấy rõ, cả thể chất lẫn tính cách. Cân nặng và chiều cao của con không tăng nhiều lắm, nhưng nhìn khung xương dềnh dàng, ra dáng ‘thanh niên’ lắm. Lúc này con bớt nhõng nhẽo nhiều, có vẻ người lớn hẳn. Thì con cũng thường xuyên khẳng định: con là anh, con là người lớn rồi, M đừng gọi con là mấy em nhỏ nữa.

Cách đây mấy tháng, M có viết 1 entry than phiền CH bướng bỉnh, hay chống đối và M lo không biết M có dạy CH ngoan được không. Mưa dầm thấm đất. Những kiên nhẫn của M (và cả sự hợp tác của con) đã được đền bù. M viết cái entry than phiền đó là vì con tới nhà bạn M chơi, cứ nhất định xin đồ chơi của anh S con cô C (chính xác là con cứ mân mê món đồ chơi đó mãi dù không mở miệng xin, làm anh S cũng thấy ái ngại nên quyết định cho con). M không cho con nhận vì không muốn con quen tật tới nhà ai thích gì là xin cái đó. Con nổi cáu lên đánh cả M. Từ hôm đó tới nay, M cứ phải ‘sáng tác’ đủ chuyện để giáo dục con vụ này, mà vẫn hoang mang không biết con có thấm, có ‘tiếp thu’ không? Cuối tuần vừa rồi cả nhà về Nội chơi, có gia đình của bác 7 và anh Tí chị Gái, chị họ của con, cùng về chơi thăm Nội. Lúc nhà mình đến, con của anh Tí chị Gái (nhỏ hơn con 1 tuổi) đang chơi 1 cây búa bằng phao bơm lên. Con thích lắm, cứ tranh thủ bạn đó (thật ra là cháu kêu con bằng cậu) không chơi là con tới mượn chơi. Lúc ra về, anh Tí cầm cây búa đưa cho con: cho Cá Heo nè. Con thò tay ra rờ cây búa rồi, nhưng trong tích tắc con rụt tay lại và ngước nhìn M. M thở phào nhẹ nhõm (dĩ nhiên là trong bụng thôi), và M lắc đầu. Con cũng lắc đầu với anh Tí, dù mắt cứ dán vào cây búa. M giải thích: của em Hải Cẩu, con lấy rồi em buồn lắm. Anh Tí vọt miệng: không phải đâu, của chị Thư đó (chị Thư ở cùng nhà với ông bà Nội, và lúc đó chị Thư đang vắng nhà), CH cứ lấy về chơi đi, chị Thư lớn rồi không chơi đâu. Con lại ngước lên nhìn M đầy hy vọng. M vẫn lắc đầu: không có chị Thư ở nhà, không được lấy đồ của chị đâu con. Con suy nghĩ 1 lúc rồi bất ngờ con nhìn anh Tí, cương quyết: M nói không lấy đồ hổng phải của mình, đồ của con con mới lấy. Sau đó con đi thẳng ra xe, rất nhanh (trước khi đi, mắt vẫn liếc cây búa 1 lần nữa) . Lúc đó, M thấy thương con lắm. Lên xe, M hỏi: sao anh Tí cho con không lấy. Con trả lời rất thành thật: con thích cây búa đó lắm M. M lại hỏi: vậy sao con không lấy. Con cười bẽn lẽn: M không thích lấy đồ của người khác, khi nào có tiền M mua cho con cây búa đó nha. M hứa: lẽ ra M không mua đâu vì con có nhiều đồ chơi rồi nhưng hôm nay con ngoan nên khi nào thấy cây búa đó M sẽ mua thưởng cho con. Mặt anh Hai tươi tỉnh hẳn. Chứng tỏ là con cũng đấu tranh tư tưởng ghê lắm mới dứt áo ra đi đuợc. Có thể con sợ M giận thôi chứ chưa ý thức rõ ràng được là làm vậy đúng hay sai như thế nào. Nhưng biết kiềm chế ham muốn và nói được lời từ chối là M cũng mừng rồi. M hy vọng hành động cương quyết của con lúc đó dần dần sẽ trở thành 1 nếp suy nghĩ thường trực của con: cái gì không phải của mình là không được lấy.

Thêm 1 chuyện nữa mà M cũng hài lòng hơn về CH là lúc này gặp người lớn con đã chào hỏi lớn tiếng rõ ràng hơn, dù đôi khi M vẫn phải nhắc. Gặp bạn bè thân của M, hay chú bác trong nhà thì con chào ngoan lắm. Gặp các cô chú lạ thì còn phải nhắc.

Con có nhiều lập luận trẻ con nhưng khá logic. Con hỏi ông Ngọai 1 lô 1 lốc câu về ‘gia phả’, đại lọai: Mẹ của ông Ngọai đâu, Ba của ông Ngọai đâu. Khi ông Ngọai trả lời là ông bà Cố mất rồi. Con lại hỏi: có phải ông bà Cố lên trời giống bà Ngọai không? Mà tại sao lại lên trời. Ông Ngọai nói: ai già cũng chết, cũng lên trời hết. Con im lặng. 1 lúc sau, từ dưới sân lên, con chạy lại thủ thỉ với ông Ngọai: mai mốt ông Ngọai già đừng chết nha, con thích ông Ngọai lắm. Ông Ngọai thương quá, ôm con vào lòng, giả bộ hỏi thêm câu nữa: nếu lỡ ông chết thì sao. Con nằn nì: ông đừng có chết mà. Và thòng thêm 1 câu: ông chết con phải lấy ông Ngọai khác sao, con không thích đâu? Đáng yêu quá chừng. Ông Ngọai hỏi con: vậy con có thích M không? Con trả lời: dạ có, con THƯƠNG M. Với tất cả mọi người con dùng chữ thích, riêng Ba và Mẹ con luôn nói là thương. M không hiểu vì sao con có sự phân biệt này.

Đang đi trên đường, con dặn M: khi nào M thấy nhà có dốc thì chỉ cho con nghe (con khóai mấy cái dốc để xe honda chạy lên). Vừa nói xong thì tự con thấy 1 con dốc, con chỉ M: kìa M. Ngay sau đó, con quay lại cười hì hì và nói rất rành rọt: con nói M chỉ con mà con chỉ M luôn rồi . Giống trách khéo vậy đó. Ghê thiệt!

Con chỉ M 1 bác đang chở 1 lượng hoa lớn bằng xe honda: Bác đó đi đâu vậ
y M
. Rồi tự trả lời: bác đó đem hoa đến đám cưới hả, có cô dâu chú rể, có thang cuốn đưa cô dâu chú rể lên sân khấu. M hỏi: ngòai đám cưới ra thì còn dịp gì có hoa nữa. Con không biết. M nói còn sinh nhật nữa. Con ré lên: sinh nhật con gái mới tặng hoa (không biết ở đâu có khái niệm này nữa). Thế sinh nhật con trai tặng gì? Tặng quà. Hehe.

Dạo này anh Hai sáng chế ra 1 kiểu huơ tay miệng kêu chít chít rất dễ thương để chọc em HH cười. Nhờ chiêu này mà anh Hai có thể giữ em dùm M ít phút để M tranh thủ làm cái này cái kia 1 chút. M thấy anh Hai làm dễ thương quá hỏi ai chỉ anh, anh tự tin trả lời: con tự nghĩ ra. Lần sau anh lại làm, M đãng trí lại hỏi ai chỉ con. Con sửa lưng M liền: sáng con nói M con tự nghĩ rồi mà.

Em HH cũng đanh đá lắm. Chơi với anh, anh cưng bày đủ trò cho cười. Nhưng khi cáu lên là em tát anh, cấu anh ngay (vụ này thì M đang ‘trị’ em đây). Lúc đầu anh nóng lên cũng đè em ra đánh lại, không thì ngồi khóc. Sau này, M chỉ cho anh cách ‘deal’ với em. Mỗi lần như vậy, anh nghiêm mặt, chỉ mặt em: em không được hư, anh méc M phạt em đó. Anh đóng vai này đạt lắm, nhìn như ông cụ non. Bữa vừa rồi, em tát hơi mạnh, anh giận lắm, M thấy anh sấn tới định chỏang em rồi (M đã chuẩn bị tinh thần là nhào vào gỡ ra rồi làm quan tòa luôn), nhưng nghĩ sau, anh thắng lại. Anh nắm tay em lên: em hư hả, anh phạt nè, đánh ‘cho 1 lần chừa’. M còn đang ngơ ngác thấy cái câu này hơi kỳ kỳ nhưng chưa nhận ra kỳ chỗ nào, thì Ba đã sửa dùm anh Hai: 1 lần cho chừa chứ con. Hahaha.

M bắt đầu cảm thấy khá yên tâm với những phát triển về tính cách của anh Hai. Nhưng M không dám chủ quan, vẫn phải theo anh Hai sát nút, chỉnh anh Hai từng chút 1. Sơ sẩy, con không ngoan là M ân hận suốt đời. M nghiêm với Hai vậy chứ Hai vẫn thương M nhất nhà thôi. M đang đi công tác ở HN, gọi về cho Hai. Hai hối: con ăn hết bánh flan rồi, M về mau làm thêm cho con ăn. Về liền nha M.

Nhiệm vụ kế tiếp của M là đưa em HH vào nề nếp. Dạo này em bắt đầu ló mòi hư và nhõng nhẽo rồi . Lại tíêp tục hành trình gian khổ mới. Lại mưa dầm chờ ngày thấm đất thôi.

Entry kế tiếp về tụi con sẽ được viết ở 1 platform khác. Chắc M nghe lời cô Hoa ‘tậu’ 1 domain để giữ thông tin cho tụi con. Có domain riêng hy vọng mới ‘an cư’ được.

Bye bye 360! Thế mà ngày xưa đã từng nghĩ là sẽ duy trì cái blog này đến lớn là ‘của để dành’ cho CH và HH.

@bạn bè của má CH: mọi người nhớ CH, HH và má CH thì ghé qua nhà bên yahoo plus (tình hình là anh này cũng đang ì ạch nhé, có vẻ như bác ỳa hú chỉ tung anh plus này ra xoa dịu dư luận thôi, chứ ảnh cũng chẳng được ‘các bậc sinh thành’ support gì cả) hoặc wordpress thăm mấy mẹ con nha. Mấy mẹ con cũng mong đón mọi người ghé chơi lắm đó. Khi nào má CH ‘tậu’ được domain sẽ gửi ‘house warming invitation’ cho mọi người nhé. Thanks for all the comments, sharing and support so far. Love you all !

Nói gì thì nói, từ đây tới ngày bác Ỳa Hú phong tỏa đường vào nhà luôn, má CH và HH vẫn sẽ tạt về thăm vườn xưa nhà cũ, thay blast chút chút cho vui. Nhưng viết entry thì…ở 2 địa chỉ kia cho chắc ăn.

Better mood…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Lâu rồi mới thật sự có hứng viết entry lại. Dù thi thỏang vẫn có vài entry cập nhật nhưng tình thiệt là 2 tháng vừa rồi hơi chán blog. Ra vào 360! vất vả quá, bạn bè cũng có vẻ chán nên không khí 360! hơi eo xèo.

Bữa nay 360! cũng chẳng khá khẩm hơn mấy nhưng tinh thần vui nên cũng có hứng hơn chút chút. Có điều trước sau gì rồi cũng đến lúc chia tay bạn 360! này. Nghe đồn là đầu tháng sau bạn yahoo sẽ đóng bạn 360! này lại rồi. Thông báo với bạn bè gần xa. Những entry cũ của blog này sẽ được lưu lại bên yahoo 360plus. Của để dành cho 2 bạn CH và HH đấy. Chẳng biết rồi có sẽ viết tiếp entry bên đấy không, tùy tình hình là bạn bè có về bên ấy nhiều không. Ai có cùng về bên đó thì nhớ buzz mẹ CH và HH nha.

Do dạo này mẹ của 2 bạn nhỏ đang say mê chuyện bếp núc, bánh trái nên sẽ có thêm 1 site nữa để chia sẻ kinh nghiệm và ghi lại công thứ ở bên wordpress dưới tên là Scent of life. Tại sao lại có tên này bà con vào xem sẽ rõ. Có thể trang này sau này sẽ là trang chủ của gia đình CH và HH luôn (tức là trang tổng hợp ẩm thực, tâm sự, chuyện 2 bạn nhỏ). Cũng có thể trang này chỉ dành riêng cho đam mê bánh trái của mẹ của 2 bạn. Còn thì chuyện của 2 bạn lại tiếp tục ‘tạm trú’ bên yahoo plus. Thời buổi tranh tối tranh sáng, tạm thời cứ tính vậy.

Một tuần vừa rồi HH bệnh quá chừng. Con bị sốt siêu vi nặng. Chẳng hiểu nhiễm bạn virus nào mà con nổi mụt nước đầy mịêng và cả xung quanh miệng. Con chẳng ăn uống được gì hết. Mẹ cũng up and down theo bệnh tình của con. May mà có bác H thông cảm, gánh bớt việc, ngày nào M cũng chỉ có mặt ở công ty chút xíu buổi sáng, còn lại là dành trọn cho con. Bữa nay thì con khỏe nhiều rồi, dù vẫn còn chán ăn. 5 ngày sụt của M gần 800g. Haizz, 800g đó M cực lên bờ xuống ruộng mấy tháng mới có. Giờ thì bắt đầu lại từ đầu. Mấy ngày đầu HH bệnh. Tội nghiệp Ba của HH cực quá chừng. M lúc đó đang ở BKK với công ty. B lo thuốc men, đưa HH đi khám, cặp nhiệt cho HH, thức với HH… Những chuyện này thông thường là chuyện của M. M đi vắng thành ra chuyện của B. M biết B lóng ngóng lắm, nhưng lúc nào sms qua lại B cũng làm M thấy yên tâm hết.

Bạn CH gần 3 tuổi rưỡi rồi. Trừ những lúc bệnh họan hay nhõng nhẽo, bạn chững chạc lắm. Nói theo cô Hiền, Gentlemum thì bạn luôn luôn biết nói những câu làm mát lòng M. Mẻ bánh mì đầu tiên của M thất bại thảm hại. Vậy mà CH và ông Ngọai vẫn hưởng ứng nhiệt tình. M ăn vào còn nuốt không trôi, bảo bỏ đi thì con trả lời 1 câu rất xúc động: để con ăn, bánh mì M làm cho con mà. Bánh mặn lắm vì M chưa biết gia giảm công thức, cứ làm y như sách dạy (muối nước ngòai chắc lạt hơn muối VN). Ăn xong con uống nước quá trời. Vậy mà cũng lịch sự với M ăn 1 miếng to.

Vốn từ của CH dạo này nhiều lắm. Làm M ngạc nhiên hòai. Hôm qua đang chơi với CH, M chạy lên lầu canh xem máy đã nhồi bột đến đâu. Con gọi vói theo: mới ngồi đây mà M di chuyển lên trên đó rồi hả M? Ông Ngọai và M cười đau bụng với chữ ‘di chuyển’ của con. Bây giờ con không cho ai gọi con là ‘bạn nhỏ’, ‘mấy đứa nhỏ’ đâu nha. Lý do: con lớn rồi mà, con là anh Hai mà. Anh Hai mạnh bạo kinh khủng. Anh nhảy đùng đùng, từ bàn xuống đất, từ đất lên giường và thậm chí lên bụng mẹ, lên người em. Anh đụng vào ai là người đó đau điếng. Vậy mà ai cũng mê chơi với anh hết. Vì chơi với anh vui lắm, nghe anh tán chuyện rất thú vị.

Hôm nay còn có 1 niềm vui nho nhỏ khác. Cả nhà, với 1 chút duyên lành từ sự ‘mách bảo’ của cô Cá, được chiêm bái và đảnh lễ Xá Lợi của đức Phật và các đại đệ tử của ngài. Xá Lợi được mang từ Tây Tạng qua và chỉ trưng bày có 3 ngày ở VN ở chùa núi Châu Thới, Bình Dương. Mỗi lần chắp tay xá một ô trưng bày Xá Lợi, lòng lại nghĩ về MẸ.