Giận hờn…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Cuối tuần nào 2 anh em cũng có cái màn xin Mẹ cho xem lại hình hoặc video hồi nhỏ.  2 anh em thắc mắc với nhau: sao mà có nhiều hình anh Hai hun Hân quá, mà coi video cũng thấy Hai hun Hân hoài à?  Đúng là vậy, cái cảnh như trong hình này xảy ra như cơm bữa hồi Hân chừng 1-2 tuổi, lớn lên ít dần nhưng vẫn còn.  Giờ thì Hân không cho Hai hun nữa vì ‘Hai làm ướt mặt em’, haha.  Không hun nữa nhưng vẫn rất thương nhau, có điều không hiểu sao gần đây gây gỗ và cự nự nhau hoài, Mẹ phân xử bắt mệt.

Anh Hai thì dạo này rõ chướng, rất thích thể hiện cái tôi và thích chứng tỏ là mình có thể lèo lái sự việc theo ý mình muốn (sẽ có entry riêng về cái vụ đau đầu này).  Cô em cũng bắt đầu cá tính hơn, không dễ để anh Hai xỏ mũi nữa, không thích là em cãi liền mà cãi không xong là em giở chiêu khóc nức nở và gào thét ra. 

Tối nay cũng như bao nhiêu tối khác.  Thấy 2 anh em chơi với nhau tình thương mến thương với đống mền gối thú nhồi bông, Mẹ dặn anh Hai ngó chừng em, đừng ăn hiếp em để Mẹ đi tắm.  Ở trong nhà tắm đâu chừng 5′ là Mẹ nghe lục đục tranh cãi rồi tiếng anh Hai gằn giọng: anh không ở đây với Hân nữa đâu.  Mẹ tắt nước lắng nghe xem có choảng nhau không (anh Hai nóng lên là hay oánh em lắm, la hoài cũng vậy) mà sao nghe im re ngoại trừ tiếng cửa phòng mở.  Mẹ lật đật tắm cho nhanh, bước ra thì thấy có mỗi mình em Hân nằm trên giường, trên tay cầm 1 tờ giấy, mặt rất ư là thản nhiên đưa cho Mẹ: anh Hai gửi thư cho con, con không biết đọc 1 chữ, Mẹ đọc dùm con (Mẹ phì cười với cái chữ ‘gửi thư’ của cô nàng).  Nội dung bức thư là: I don’t live with you any more – MT.  Mẹ hỏi han sự tình thì cô Út Tồ than thở: anh Hai lúc nào cũng bắt con làm theo ý anh Hai, con không thích để cái gối bên dó, con thích để bên này.  Mẹ thấy anh Hai cũng bậy nhưng cũng muốn dạy Hân nhường nhịn nên an ủi H là H đúng nhưng H cũng nên làm theo ý Hai vài lần xem thử có gì vui không.  Đúng lúc đó, anh Hai mở cửa bước vào, mắt đỏ hoe, liếc thấy tờ thư trên tay Mẹ, miệng anh méo xệch, rồi bắt đầu nấc lên: con không ở đây với Hân nữa, con về quê dì Điệp ở, con không thích em mà không nghe lời.  Mẹ phân tích thiệt hơn: con thích chơi theo ý con thì em cũng thích được chơi theo ý mình, sao mình không xếp thú nhồi bông mỗi lần 1 cách, chơi nhiều cách cũng vui mà.  Anh có vẻ hơi nao núng, nhưng không muốn chịu thua.  Anh lấy 1 tờ giấy viết ra mấy dòng nhờ Mẹ gửi cho Hân (tự dưng Mẹ thành bồ câu đưa thư nha): I will stay, love.  But I’m still angry.  Nhức đầu hông? 

Mẹ đọc to cho H nghe xong, Hân chưa kịp phản ứng gì thì anh lại tức tưởi: thôi hay là con đi về Singapore với Ba, Mẹ đi với con không?  Mẹ thủ thỉ là Mẹ không bỏ được đứa nào hết, anh Hai đi mẹ cũng buồn mà Hân đi Mẹ cũng buồn.  Mà anh Hai còn nhỏ xíu bày đặt nói bỏ đi ra đường người xấu bắt cóc thì không được gặp Mẹ nữa đâu.  Lại khóc nấc lên, viết hí hoáy tiếp: I love mommy most.  Tưởng đâu Mẹ chỉ làm bồ câu đưa thư 1 chiều, ai dè, em HH nhỏ mà cũng có võ, khều Mẹ: Mẹ nói anh Hai dùm con là anh đừng la vô lỗ tai con nữa, con làm theo ý anh Hai, anh Hai chơi với con đừng bỏ con, nhưng đừng có la vô lỗ tai con. Nhờ nói dùm mà nói oang oang, ông anh nghe hết, mắt thì còn ướt rượt mà miệng cười mím chi, đầu gật gật.  Mẹ hỏi: giờ sao, có hứa với em là không la hét nữa không?  Anh gật gật, chụp cây viết viết lên lòng bàn tay: Love you, GH.  Rồi sợ người ta không biết GH là gì, anh lại nguệch ngoạc trên tay mình chữ: Gia Hân.  Tay bên kia ghi là I love mama.  Chị Hân nhìn dòng chữ trên tay nhảy cẩng lên: anh Hai hết giận rồi Mẹ, anh Hai thuong con rồi và tự dưng xổ 1 tràng tiếng Hoa: Ge ge ai mei mei (brother loves sister).  2 đứa áp lại ôm nhau la làng hát líu lo.  Hết giận! Mẹ cũng thất nghiệp, không còn ai kêu làm trọng tài hay phiên dịch hay bồ câu đưa thư gì nữa hết.

Bây lớn mà giận nhau phức tạp ghê hông.  Dùng 2-3 ngôn ngữ và 2-3 phương tiện giao tiếp (thư trên giấy, thư trên tay, bỏ nhỏ qua người thứ 3) để mà giải quyết vấn đề.  Làm Mẹ của 2 cô chú này đúng là phức tạp còn hơn đi làm research.  Chắc phải rửa hết mấy cái hình hồi nhỏ hun nhau, ôm nhau dán đầy phòng để cổ động tuyên truyền bớt cãi nhau quá.  Như vậy thì Mẹ cũng đỡ bị ‘tiền đình’ vì phải làm quan tòa phân xử mãi.

Ôi, cô ấy thật là…boy

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn
Chỉ mất 5′ là nàng làm quen ngay
với mấy trò mạnh bạo của lớp TDDC này.  Chả ngán gì!

Thứ 7 tuần rồi là ngày thứ nhì HH vào phòng tập TDDC.  HLV của tuần đầu đi vắng, một cô HLV mới thay thế đứng lớp.  Cô hỏi tên HH mãi mà Cô vẫn không đọc theo được, Cô ngoắc Mẹ lại hỏi cho rõ.  Sau khi tên tuổi rõ ràng, cô ngập ngừng hỏi Mẹ: he or she?  Hôm ấy HH mặc áo thun ba lỗ màu trắng phớt hồng, có hoa có bướm và dòng chữ màu hồng bay bướm ‘summer is sweet’, vậy mà Cô vẫn không tự nhận ra được là ‘he’ hay ‘she’, đúng là bó tay.  Mà Mẹ vô cùng thông cảm cho Cô, từ khi nghe lời Ba xén cái đuôi mèo xinh xinh nuôi gần cả năm mới dài ra chừng ấy của HH, cắt cho cô nàng mái tóc hình quả táo, thì thôi rồi đi đâu Mẹ cũng nghe cái câu hỏi y như hồi nàng còn 1-2 tuổi: gái hay trai.


Của đáng tội, mặt mũi em HH cũng không tới nỗi nào là con trai cho lắm.  Bằng chứng là hôm nọ (ngay sau buổi tập gym nói trên) em mặc váy đầm đi ăn tiệc với Mẹ, một người bạn Mẹ mới quen cứ ngắm HH mãi vào bảo: cô này mặt nhìn rất công chúa, rất dễ thương nha T.  Khổ nỗi, nàng có mấy khi chịu mặc váy đầm.  Nàng phân biệt rất rõ ranh giới màu sắc của trai và gái, nàng tha thiết yêu màu hồng và kịch liệt phản đối màu xanh đen.  Nhưng tới cái khoản y phục thì nàng hoàn toàn không ưa áo váy, chỉ một mực áo thun quần short, áo thun quần jeans, cùng lắm là áo thun và chân váy ngắn.  Dăm 3 tháng Mẹ lại ngậm ngùi soạn một mớ áo váy Mẹ cất công mua, cất công ép mặc mà không thành công để riết thành chật để đem tặng lại con gái của bạn bè. 


Hôm nọ trường có concert, vừa nhìn thấy cô giáo mang ra cái váy hawaii của con gái có tua rua và vòng hoa quấn cổ là nàng lập tức phản đối, mắt long lanh nhìn chằm chằm vào cái áo sơ mi và quần short bãi biển của nhóm con trai và giơ tay xin đổi vai. Cô giáo email cho Mẹ hỏi ý kiến. Đọc mail Cô mà Mẹ có thể hình dung là Cô cũng bối rối lắm.  Mẹ dò hỏi HH thì nàng trả lời tỉnh queo: cái áo đó có hoa mà Mẹ.  Xong, nàng đơn giản lắm, hoa là đủ con gái rồi.  Thế là Mẹ đành email lại cho Cô đồng ý cho nàng làm theo ý mình.  Sau đó mới biết nàng xách động luôn cô bạn thân Tracy nhỏ xíu con tóc ngắn ngủn y như nàng chuyển từ trang phục nữ sang trang phục nam.  Ngày nàng lên sân khấu trình diễn, Mẹ nhìn nàng hớn hở xuất hiện trong trang phục nam mà vừa vui vừa tiếc, trang phục con gái xinh biết bao nhiêu mà không chịu mặc.  Còn anh Hai thì shocked thật sự.  Vừa thấy em nhảy chân sáo ra sân khấu, anh thốt lên: oh no, Gia Hân làm cái gì vậy Mẹ?  Tại sao nó mặc boy costume?  Đón em từ sân khấu xuống sau buổi biểu diễn, anh lắc lắc đầu: sao Hân không mặc áo váy của con gái, cái này là đồ con trai, Hân mặc lộn rồi.  Cô em toét miệng cười rất cool: Hân đâu có mặc lộn, Hân chọn mà, cái này con gái và con trai mặc chung.  Mẹ cố tình không tham gia cuộc đối thoại đó, vì cũng không biết bênh ai bỏ ai cho đúng.

 10 tháng ở với Ba, suốt ngày đi chơi với Ba và anh Hai, đã vậy gặp Ba luôn khuyến khích trang phục gọn nhẹ, con gái càng lậm quần short áo thun hơn.  Mẹ phải ép Ba đồng ý cho Mẹ cải tạo HH.  Lần nào Mẹ qua S Mẹ rủ mặc áo đầm cũng nước mắt ngắn nước mắt dài, hỏi tại sao thì bảo là ‘áo đầm ngứa lắm’.  Sau vài lần khóc ì xèo, chắc Ba cũng thấy lo lắng vì cái sự ăn mặc quá con trai của con nên Ba cũng phụ Mẹ động viên: mặc đầm đẹp mà con.  Mà nói 10 lần thì dụ được giỏi lắm là 2 lần.  Hôm mặc cái đầm đi chơi được khen là công chúa Mẹ cũng lên bờ xuống ruộng với nàng.  Khóc sưng cả mắt, chui vô tủ đứng 1 hồi rồi tự động lôi cái jacket ra mặc bên ngoài, che cái váy lại.  Mặc váy mà ngồi thoải mái y như mặc short í, chân cẳng cứ rúc lên ghế. Ôi, bao giờ con tui mới dịu dàng nữ tính đây.  Mẹ mới phải nịnh chiều nay trên skype: tuần sau Mẹ qua dẫn H đi mua áo đầm hồng có con bướm và hoa nha.  Nhờ 3 từ khóa yêu thích là hồng, bướm và hoa mà chị nàng gật đầu lia lịa.  Chả biết mua về có chịu mặc không nữa đây.


Đâu phải chỉ là trang phục, tính tình nàng cũng cương cường như con trai.  Nàng từng tuyên bố hùng dũng với anh Hai: Hân không có sợ gì hết.  Buổi tối sai 2 đứa vào phòng lấy đồ thì thế nào anh Hai cũng kiếm cớ đùn đẩy vì anh sợ phòng tối.  HH là hùng dũng đi vào mở đèn sẵn sàng rồi réo anh Hai: sáng rồi Hai ơi, vô đi.  Haha. Có bữa anh muốn đi toilet mà Mẹ và Dì thì bận chưa kịp vào theo anh.  Anh ngập ngừng tí rồi chạy u tới tự mở đèn vào toilet ngồi (chắc nhu cầu cũng bức xúc lắm nên quên cả sợ), cô em đứng ngoài hỏi vào: anh Hai có cần H vào canh cho anh Hai không?  Mẹ đứng rửa ly suýt làm rơi ly vì mắc cười quá.  Anh Hai chắc cũng ngượng nên bảo thôi không cần.  Cô em nhảy tưng tưng ngoài cửa toilet: Mẹ ơi, anh Hai giỏi quá, đi toilet một mình được rồi, anh Hai không sợ tối nữa Mẹ. Lúc đó anh Hai được 6 tuổi 3 tháng.  Nhờ cú khen ngợi đó của Hân 3 tháng nay anh Hai tự dưng hết hẳn cái tật sợ phòng tối.  Mỗi lần làm cái gì cần sự gan dạ một chút là cô nàng hỏi anh Hai: H làm trước nha, Hai hết sợ Hai làm nha (mà đâu phải lúc nào anh Hai cũng nhát).


Nói vậy thôi, chứ nàng không có coi thường anh Hai tí nào đâu.  Thương Hai lắm.  Tháng trước cả nhà đi Bali chơi, anh Hai lăn ra sốt ngay khi vừa đặt chân tới B.  3 ngày ở đó Hai sốt toàn 40o, cả nhà vừa đi chơi vừa chăm anh.  HH tỏ ra là 1 cô em rất dịu dàng. Lâu lâu sờ tránh anh: Hai ơi Hai còn nóng nè.  Mẹ sai gì làm đó, bưng nước bưng sữa cho anh, đắp khăn lạnh cho anh, nhường anh ngủ với Mẹ… Nhiệt tình tới mức anh Hai phải cảm động luôn.  Những lúc nào anh khỏe khỏe được tí, anh thều thào với Mẹ: Gia Hân thương con quá Mẹ.  Ngày đầu tiên anh cắt cơn sốt, anh nhảy cái rột suốt giường ôm HH hun chóc chóc vô đầu rồi nói với Hân: tối nay anh nhường Hân ngủ với Mẹ nha, anh thương Hân quá à.  Cô em cười toe toét: anh Hai chơi với H được rồi.  Đi đâu cũng khoe với mọi người: anh Hai dạy con cái này, anh Hai chỉ con cái kia.  Nói chung khi cần nhu thì nàng cũng nhu lắm, nhưng cơ khổ nàng ngỗ ngáo thường xuyên hơn là nhu mì.


Vì tính tình hơi con trai nên nàng rất vụng về, từ đi đứng đến ăn nói đến suy nghĩ.  Vụng mà rất dễ thương.  Có lần Mẹ mắng yêu: Sao con tồ quá Hân?  Nàng hớn hở gật đầu: dạ, con tồ há Mẹ.  Mẹ ngán ngẩm: con biết tồ là gì hông? Cô nàng giật mình: dạ hông, tồ là gì Mẹ.  Giải thích kiểu gì cũng không hiểu, Mẹ nói luôn tồ là silly đó. Lập tức nước mắt lưng tròng: con không có silly mà, con chỉ tồ thôi mà.  Bó tay với cái sự tồ…đáng yêu của nàng.


Một khoảnh khắc tạo dáng rất nữ tính, mà hiếm lắm mới có, hihi

Đã thôi tuổi băm…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Hôm nay sinh nhật, Mẹ mượn blog tụi con nói chơi chuyện tuổi tác chút heng.

Công việc của Mẹ đòi hỏi Mẹ phải nhớ tuổi, thậm chí là giới thiệu tuổi gần như mỗi ngày.  Ngày nào cũng nói, cứ sau Tết hay sau sinh nhật là tự động nâng tuổi lên, riết rồi chả thấy sợ tuổi nữa.  Hồi nào vô nghề, gặp mấy cô trung niên ‘dạ, con 22 tuổi’, giờ thì gặp mấy ‘cô’ trung niên ‘dạ, em cũng trạc tuổi mấy chị đó, năm nay em 39’.  Ai giấu tuổi tác chứ Mẹ thì cứ hồn nhiên khoe mỗi ngày :).

Ngày này 10 năm trước Mẹ 29 tuổi.  Sinh nhật cuối cùng Mẹ còn có…Mẹ.  Làm như là có điềm hay sao đó, sinh nhật Mẹ năm đó tự dưng bà Ngoại hứng lên bỏ đi Đà Lạt chơi một mình (xưa giờ bà Ngoại vốn rất quan trọng những ngày sinh nhật trong gia đình).  Sáng 27 bà gọi về: chúc mừng sinh bé Ti nha, Mẹ mua cho bé Ti cái áo lạnh đẹp lắm.  Món quà cuối cùng của 29 năm có mẹ.  Cuối năm đó, bà Ngoại đi xa, thật xa.  Sinh nhật năm 30 tuổi, Mẹ ôm cái áo lạnh nằm khóc thút thít một mình trong phòng, quên mất những cái trăn trở tuổi 30 mà mấy cô bạn xung quanh hay nhắc đến khi tổ chức sinh nhật 30 tuổi.  Cái áo lạnh đó Mẹ luôn mang theo khi đi công tác HN vào mùa lạnh, lúc mới thì mặc đi làm, cũ thì mặc ngủ, mùa lạnh năm ngoái còn dùng.  Mấy tháng nằm ổ của 2 anh em, Mẹ cũng sù sụ có mỗi cái áo đó.  Năm nay 39 tuổi, không còn ai tặng quà cho bé Ti.

Vậy là mẹ tròn 39 tuổi và đã thò chân qua tuổi 40.  Thấy an nhiên, không lo lắng sợ sệt gì cả. Ai mà không già. Soi gương đã thấy lắm nếp nhăn, thì đã sao, ai rồi thì không nhăn.  Chỉ có hơi lo lo là dạo này sức khỏe hơi yếu, sợ không đủ ‘năng lượng’ để mà làm những gì mình thích cho mình và cho gia đình.

40 tuổi, Mẹ không nhìn lên, cũng chẳng nhìn xuống chỉ tự nhìn vào cuộc đời mình và chặc lưỡi: cũng gọi là đủ đầy.

39 năm hít thở bầu không khí này, Mẹ may mắn nếm trải đủ thăng và trầm (dù không có gì cực đỉnh, âu cũng là một may mắn nữa) từ vật chất, sự nghiệp đến gia đình và cả chuyện sanh nở và nuôi nấng con cái.  Mẹ nghĩ cuộc đời có đủ thăng và trầm là thú vị.  Nếu chỉ có trầm thì đương nhiên sẽ rất buồn và Mẹ có thể đã trở thành một người bi quan, yếm thế.  Nhưng nếu chỉ toàn là thăng thì biết đâu Mẹ sẽ đâm ra tự kiêu và thiếu nhiều kinh nghiệm sống để có thể vượt qua những đoạn trầm mà cuộc đời nào rồi cũng phải có. 

Mẹ cám ơn ông bà Ngoại đã tạo cho Mẹ những năm tháng ấu thơ và hoa niên với biết bao những nốt thăng lóng lánh tình thương yêu và hơi ấm gia đình.  Nhưng Mẹ cũng mang ơn ông bà đã không hề bảo bọc Mẹ, cho dù Mẹ là con một.  Ông Bà không hề bi lụy khi Mẹ vấp ngã mà cũng chẳng la rầy, chỉ đơn giản chỉ cho Mẹ rằng, dù Mẹ có là cục cưng trong nhà thì khi bước ra ngoài Mẹ vẫn phải tự đi trên đôi chân, tự vấp ngã và tự đứng lên.  Mẹ đi làm cực cách mấy, Ông Bà không bao giờ tỏ vẻ thương xót nhưng bao giờ rời công ty về trễ, Bà luôn chờ cửa nấu cho Mẹ 1 tô nui nóng.  Nói không ngoa, phần lớn tính cách của Mẹ trong công việc, cuộc sống và gia đình là nhờ cách giáo dục ‘buông mà không thả, thương mà không xót’ của Ông Bà.

40 tuổi.  Mẹ có công việc mình yêu thích dù công việc đó khá cực khổ và tốn của Mẹ rất nhiều thời gian. Mẹ có người bạn đời không hẳn là hoàn hảo nhưng rất có trách nhiệm với gia đình, đặc biệt là rất hiểu Mẹ và luôn bên cạnh Mẹ, chống lưng cho Mẹ, làm cho Mẹ cười trong mọi hoàn cảnh.  Mẹ còn có ông Ngoại để chăm sóc yêu thương, dù đôi khi Mẹ vẫn thầm ước ‘giá mà bên Ông bây giờ là Bà, chứ không phải một ai khác’.  Mẹ có tụi con để yêu thương, để truyền lại những giá trị sống của gia đình, để thấy mình có trách nhiệm hơn, dù Mẹ có tụi con khá muộn màng và nuôi tụi con chưa thật giỏi.

Thì đó, 40 tuổi rồi, mà trong mỗi vế của cuộc đời sự nghiệp, hôn nhân, cha mẹ, con cái…đều có cái cộng cái trừ.  Có lẽ đó chính là sự cân bằng.  Có khi Mẹ cũng thấy sao mình cực quá, sao mình chưa hạnh phúc như mình muốn, sao con mình còi hơn con người ta…Có khi bạn Mẹ cũng thắc mắc sao Mẹ lúc nào cũng tất bật.  Thì lúc này đây, ngồi nhìn lại mình sau 39 năm, Mẹ tự trả lời: nếu cuộc đời chỉ có sung sướng, nếu sinh ra có sẵn nhà cao cửa rộng, nếu mọi thứ đều hoàn hảo, liệu hôm nay Mẹ còn có được niềm vui ngồi suy ngẫm và blog.  Khi mọi thứ hoàn hảo, người ta sẽ thôi không suy ngẫm nữa.  Mà như vậy thì chắc là buồn lắm.

40 tuổi.  Mẹ cầu xin cho vài mươi năm sắp tới của mình cũng vừa đủ thăng vừa đủ trầm (miễn sao đừng quá bi kịch) để ngày nào đó con của Mẹ ngồi đọc lại những dòng này sẽ mỉm cười hãnh diện: cuộc sống của Mẹ mình không tới nỗi vô nghĩa.

40 tuổi.  Ngày mai Mẹ bắt đầu giới thiệu về mình trong những buổi họp nhóm với mấy chị tuổi trung niên: em mới 40 tuổi thôi mấy chị :).

Quà Sinh Nhật

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Tuần gần cuối của tháng 5 sao mà bận rộn.  May mắn sinh nhật Mẹ lại rơi vào Chủ Nhật, nên Mẹ có thể tranh thủ sang S để ‘tổ chức’ với mấy cha con.  Nói là tổ chức cho lớn lao, chứ già rồi, đâu có ham sinh nhật như tuổi của tụi con nữa.  BM cũng chỉ tập cho tụi con có thông lệ nhớ và chúc mừng những ngày đặc biệt trong gia đình thôi.

Suốt ngày thứ 7, trước sinh nhật Mẹ, 2 đứa cứ chộn rộn với chuyện ngày mai sinh nhật Mẹ cả nhà làm gì và được Ba dẫn đi đâu chơi (nghe đồn là Ba có lỡ hứa hẹn gì đó).  Chiều thứ 7 dẫn 2 đứa đi gym, trên đường về CH hỏi Mẹ: sinh nhật Mẹ Mẹ thích ăn gì, mình đi ăn Mc Donald được không Mẹ (món ăn yêu thích hiện nay của anh chàng).  Mẹ lắc đầu nguầy nguậy (Mẹ sợ nhất là fastfood).  Chị HH láu táu: Mẹ thích ăn cua tiêu hả Mẹ?  Anh CH dò hỏi thêm: Mẹ nói đi Mẹ, sinh nhật của Mẹ Mẹ được make a choice mà, mình không ăn Mc Donald cũng được, đến sinh nhật con thì con được make choice, con ăn 2 cái Mc Donald luôn, hay Mẹ thích ăn đồ Ấn Độ, Ba nói BM thích ăn đồ Ấn Độ lắm mà không có đi được vì tụi con không biết ăn cà ry mà bỏ tụi con ở nhà thì tội nghiệp đó Mẹ, con thèm ăn Mc Donald nhưng Ba nói chờ Mẹ qua đi ăn chung có Mẹ cho vui, vậy mình ăn cái gì Mẹ.  Mẹ lúc đó mệt quá nên cười cười cho qua chuyện (một phần Mẹ cũng sợ rơi vô ‘cái bẫy Mc Donald’ được nhắc tới nhắc lui hoài).

Tối thứ 7, CH trịnh trọng tuyên bố (sau khi ăn một bụng chè sầu riêng phè phởn): Ngày mai sinh nhật Mẹ con nghĩ là con để cho BM có free day đó.  Chị HH hỏi liền (mặt rất tồ): free day là cái gì anh Hai.  Mẹ thì nghi nghi nhưng vẫn phải hỏi lại cho chắc (trong khi Ba ngồi cười mím chi): ý con là sao?  Anh thong thả giải thích: Là Ba Mẹ đi riêng đó.  BM nói thèm đồ Ấn Độ mà sợ tụi con không ăn được nên phải nhịn đó.  It’s your birthday, so you make your choice.  Con ở nhà để Mẹ đi ăn đồ Ấn Độ nha.  Nhưng nếu Mẹ đi ăn cua tiêu thì cho con đi với (haha).  Chị HH ngần ngừ 1 lúc (từ khi qua S, hễ Mẹ xuất hiện là 2 đứa bám sát rạt, không bao giờ có cái vụ xung phong ‘để con ở nhà’, kể cả những khi có việc gì cần để ở nhà, 2 đứa cũng la khóc ỏm tỏi), có vẻ băn khoăn ghê lắm, đấu tranh tư tưởng hay sao ấy và cuối cùng chị quyết định ‘về phe’ anh Hai: con cũng ở nhà với anh Hai để BM đi ăn cà ri nha Mẹ, mà Mẹ đi ăn cua tiêu thì cho con đi nha Mẹ.  BM buồn cười quá đi mất.

Ôi con trai, con gái, không biết tụi con học đâu ra cái vụ free day và sinh nhật ai thì người đó được make a choice. Mà Mẹ thương nhất là CH đã có 1 chút ý niệm hy sinh/ nhường nhịn.  Mẹ biết 2 anh em rất mê đi chơi với Mẹ (lần trước đi ăn đồ Ấn Độ, biết ăn không được vẫn đòi đi theo, mua cái Mc Donald cầm vô quán ngồi ăn trong lúc BM ăn cà ri), nhưng thật đáng quí vì con biết nhường Mẹ được làm theo sở thích của Mẹ trong ngày đặc biệt của mình (sau đó con nói với Mẹ: ngày mai là special day của Mẹ mà Mẹ muốn làm gì cũng được hết).

Để thưởng cho suy nghĩ biết quan tâm đến người khác của con (đặc biệt là có ảnh hưởng tốt đến em HH), Ba quyết định là sinh nhật Mẹ buổi trưa sẽ đi ăn một chỗ Ba mới vừa phát hiện ra, tối sẽ đi ăn cua tiêu theo ý thích của tụi con (lờ tịt vụ Mc Donald, hehe) – nhờ CH mà sinh nhật Mẹ thiệt là hoành tráng, cử hành trọng thể từ sáng tới chiều.  Tuy nhiên BM cũng hơi tinh vi, BM bảo là hôm nay sinh nhật phải đi đông đủ gia đình mới vui, còn ngày free day con tặng Mẹ thì tuần sau BM mới dùng tới (haha).  Ba còn ghê hơn nữa, Ba lợi dụng câu nói của con là sinh nhật Mẹ Mẹ muốn làm gì cũng được, ngày hôm đó Ba dụ con ăn 2 thứ con chưa bao giờ ăn qua (CH thua HH ở chỗ là con rất ngại thử món ăn mới), đó là con vẹm và sốt ớt.  Nhìn thấy con vẹm là CH bịt mũi ngay lại, Ba ‘nhắc khéo’: sinh nhật Mẹ mà, Mẹ muốn con ăn vẹm và miếng sốt ớt này cho Mẹ vui đó, CH chắc không muốn Mẹ vui đâu hả?  Thế là con trai há miệng ăn ngay, ăn xong xuýt xoa đỏ cả mặt.  Mẹ thiệt sự là thương quá đi, CH bảo là con không có tiền mua quà tặng Mẹ, mai mốt con lớn rồi con tặng Mẹ nha.  Nhưng mà những gì con cố gắng ‘vượt qua bản thân’ để làm cho Mẹ vui chính là món quà thiệt bự rồi đó con trai.

Con gái Mẹ chưa đủ lớn để nghĩ ra những câu nói thiệt xúc động như của anh Hai.  Nhưng con cũng rất tinh tế nha. Anh Hai ngồi vẽ thiệp tặng Mẹ, con ngồi kế bên gà bài: vẽ cái khăn ở cổ của Mẹ nữa anh Hai, đúng rồi bự bự vậy đó.  3 tuần nay, lúc nào Mẹ cũng kè kè cái khăn quàng cổ vì cái chứng ho quái ác mãi không dứt, con để ý vậy đó.  Tối hôm qua con nằm thỏ thẻ: hay mai Mẹ bỏ nó (nó = con, tự xưng vậy đó) vào vali kéo về VN đi Mẹ, Mẹ về mở ra thấy nó là Mẹ vui lắm đó (tự tin ớn hông)?  Chiều nay về tới VN, Mẹ gọi cho HH, con bảo: rồi, Mẹ quên bỏ nó vô vali rồi. Hihi, cần gì bỏ vô vali hả con gái? ‘Nó’ và ‘anh của nó’ luôn ở trong tim của Mẹ mà.

Sinh nhật năm nay của Mẹ rất đặc biệt, không hoa, không bánh, không cả hát happy birthday mà Mẹ thấy vui lắm lắm luôn.  Mẹ thấy mình thật đặc biệt vì được mấy cha con quan tâm.  Ba không thích ăn vẹm, nhưng cũng dẫn Mẹ đến một quán bán vẹm thật ngon vì biết Mẹ muốn ăn thử món lạ.  Hạnh phúc thật giản đơn, khi người trong nhà yêu thương và quan tâm đến nhau, đâu cần nghi lễ gì cầu kỳ con nhỉ.

Ngày Của Mẹ

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn



Một món quà Ba tặng mấy mẹ con
vào một ngày bình thường không phải là Mother Day –
một chuyến du hành submarine tuyệt vời

Mother Day không phải là một ngày kỷ niệm quen thuộc của gia đình mình.  Mẹ chưa lần nào được tổ chức ngày lễ này cho Mẹ của mình – bà Ngoại của tụi con.  Đơn giản vì ngày dễ thương này thật ra cũng chỉ mới quen thuộc với người Việt Nam mình vài năm gần đây.  Lúc đó thì bà Ngoại đã đi xa.

Lời chúc Mother Day đầu tiên Mẹ nhận cách đây hơn 6 năm từ một người bạn Fillipino với nội dung ‘Happy Mother Day to a mom-to-be’ khi cô ấy biết Mẹ đang có mang CH được gần 3 tháng.  Mẹ nhớ hoài cái tin đó vì Mẹ mong mỏi lâu lắm mới có được tin vui bầu bì.  Đọc tin xong cảm thấy mình ‘quan trọng’ hẳn.  Từ nay mình cũng làm Mẹ như mọi người rồi J.
Nhưng sau cái tin nhắn đó thì Mẹ lại không để ý đến ngày Mother Day nữa.  Những năm sau đó Mẹ tất bật với chuyện chăm sóc anh Hai, bầu bì HH, sanh và nuôi HH…  Mọi thứ cuốn đi, ngày nào mà không phải làm Mẹ, nên Ngày Của Mẹ không có dấu ấn gì mạnh mẽ với Mẹ.  Khi anh Hai chừng 3 tuổi bắt đầu đi học SIS (rồi sau này tới phiên HH), mỗi dịp Mother Day và Father Day, 2 bạn có mang về cho Ba Mẹ những tấm thiệp được cô giáo dạy làm trong lớp.  Mẹ cũng vui vui nhưng thiệt lòng là không đặt nặng lắm vì Mẹ cũng hiểu tụi con chỉ theo phong trào trong lớp thôi, chứ tụi con bé tí đã hiểu gì về lòng biết ơn cha mẹ đâu. 
Năm nay tụi con sống ở một nơi mà bất cứ ngày gì có thể trở thành event được thì sẽ được tận dụng để trở thành…event J.  Trong trường, siêu thị, mall, thậm chí TV…làm khái niệm về Mother Day rõ nét trong đầu tụi con hơn.  Cũng có thể là tụi con đã lớn, được cô giáo giải thích thì cũng hiểu rõ hơn về ngày này.  Vài ngày trước 2 anh em đi học về và hỏi Mẹ là Mother Day là happy day của Mẹ phải không?  Có giống sinh nhật Mẹ không?  Mẹ với Ba bàn nhau dù ngày này không phải là truyền thống của người Việt Nam, nhưng có một cơ hội để dạy cho tụi con biết quan tâm và nghĩ đến Ba Mẹ cũng là một ý hay.  Thế là Ba nhận nhiệm vụ giải thích và hướng dẫn tụi con chúc mừng Mẹ.
Dù đã phần nào biết trước là Ba có đạo diễn, nhưng Mẹ vẫn rất xúc động với những gì tụi con tặng Mẹ ngày hôm nay. Ba có gợi ý thật đấy, nhưng tất cả mọi thứ đều là công sức và tình cảm của tụi con mà đúng không con?  Cuối tuần này Mẹ có việc không qua S được.  Như thông lệ, sáng chủ nhật, Ba Mẹ mở skype lên để Mẹ ‘tán gẫu cuối tuần’ với tụi con (mặc dù ngày nào cũng đã 8 chán chê mê mỏi, hihi).  Sáng nay vừa mở skype, đã thấy 2 anh em xếp hàng ngay ngắn, mỗi bạn cầm 1 tấm thiệp, hét thật to: Happy Mother Day.  Mẹ cười tít mắt.  Lần lượt từng bạn dí tấm thiệp của mình sát vào webcam để Mẹ đọc.  2 tấm thiệp đều vẽ Mẹ thật đẹp (là Mẹ tự thấy thế J).  Bạn nào cũng dành phần vẽ mình đứng sát Mẹ nhất.  Em HH thật ra mang thiệp cô giáo dạy làm từ trường về cho Mẹ, nhưng em vẽ Mẹ nắn nót lắm cơ.  Anh Hai thì tự xếp giấy viết thiệp cho Mẹ.  Mẹ cười ngất ngư với lời chúc của anh:
Dear Mom
Happy Mother Day
I love you when we had dinner in Bali.  I ate fish and water melon.
Mẹ cám ơn anh rồi vì hỏi anh vì sao lại yêu Mẹ vào buổi ăn tối đó, những ngày khác thì có yêu không?  Anh cười bẽn lẽn, bữa đó con ăn cá ngon, con không chịu ăn, Mẹ dỗ con ăn, con ăn rồi thấy ngon.  Nhưng mà con cũng yêu Mẹ everyday đó Mẹ.  Khỏi tả cũng biết Mẹ sướng râm ran kiểu gì.  Sau khi  tặng thiệp, Ba bảo 2 anh em làm cho Mẹ vui bằng một  cách hết sức…Việt Nam.  Đó là biểu diễn tài năng/ năng khiếu (haha).   Chả hiểu mấy cha con tập dợt lúc nào mà anh CH đọc ro ro 2 bảng cửu chương 6 và 7 cho Mẹ nghe (trong khi 3 hôm trước Mẹ ở S thì anh vẫn còn ngắc ngứ cửu chương 4). Cô HH thì ngồi duyên dáng đọc nhỏ nhẻ một quyển truyện về Maisy makes a gingerman gì đó (có anh Hai ngồi kế bên kiểm duyệt xem đọc có đúng không).  Thật ra cô chưa biết đọc gì đâu, cô đoc thuộc lòng mặt chữ thôi.  Nhìn 2 anh em thi nhau làm cho Mẹ vui qua skype, Mẹ thương 3 cha con gì đâu (Ba cũng cực khổ lắm mới đạo diễn được cái màn biểu diễn này đây).
Nhưng đâu phải đợi tới Mother Day Mẹ mới được tặng quà.  Mấy ngày trước 2 anh em cũng đã tự nguyện tặng Mẹ một món quà rất xúc động.  Một ngày trước khi sang S, Mẹ đổ ra bệnh ho và sốt.  Vừa tới S, là Mẹ nằm vật ra giường luôn.  2 anh em đi học về thấy vậy tự động rủ nhau vào phòng chơi với Mẹ cho vui (chứ ngày thường về tới nơi là đòi dẫn xuống playground ngay).  Anh Hai vừa canh Mẹ vừa chơi Ipad.  Mẹ bảo game này ồn quá Mẹ đau đầu lắm.  Anh lật đật hạ volume xuống thiệt nhỏ (mà anh Hai có thú vui khi chơi game phải mở nhạc thiệt to, anh mà chịu mở nhỏ là chứng tỏ thương Mẹ lắm đó).  Đang chơi anh lấy tay sờ trán Mẹ rồi la làng: Mẹ sốt rồi Hân ơi.  Thế là không cần biết Mẹ có muốn không, 2 đứa xúm lại bóp đầu, bóp tay (vừa làm vừa cười hí hí như chơi trò chơi í). Anh Hai tự dưng đang xoa bóp đổi qua thổi phù phù vô mặt Mẹ.  Mẹ mệt nhưng thấy tức cười nên hỏi là anh làm gì vậy, thổi phù phù nhột Mẹ quá.  Anh vô tư trả lời: con thổi cho trán Mẹ nguội, hết sốt.  Lúc đó Mẹ cười không nổi, bây giờ ngồi gõ lại thấy anh dễ thương, ngô nghê và tếu lâm gì đâu.  Thổi trán và xoa bóp xong, 2 đứa lại châu đầu vào Ipad.  Trước khi ngủ lơ mơ, Mẹ còn nghe anh Hai bảo Hân: chơi cái khác đi Hân, chứ chơi cái này mà không mở nhạc anh chơi không được.  Cô HH vô tư bảo: thì anh Hai mở nhạc đi.  Anh Hai xù xì: mở nhạc Mẹ nhức đầu sao.  Sau đó 2 đứa làm gì Mẹ cũng không biết, chừng đâu 30’ sau, Mẹ mở mắt ra thấy HH đang chạy từ nhà tắm ra một cái vù, lấy gì đó trong vali Mẹ rồi chạy ngược vào nhà tắm. Mẹ tưởng cô nàng phá cái gì, mở miệng rầy (rầy xong ân hận tới bữa nay): con phá cái gì trong vali Mẹ đó Hân.  Cô nàng cười toét: đâu có Mẹ, con làm việc mà Mẹ.  Con lấy túi đồ trang điểm của Mẹ để vô tô-lét (bao nhiêu năm nay toilet vẫn là tô-let) cho Mẹ, con dọn xong vali cho Mẹ rồi, con phụ Mẹ đó Mẹ.  Nói xong cô nàng sà vào nằm sát Mẹ: Mẹ khỏe chưa Mẹ.  Nói thiệt, lúc đó Mẹ còn ngầy ngật lắm mà nghe HH hỏi khỏe chưa, Mẹ thấy khỏe gì đâu á.
365 ngày của Mẹ đều là Mother Day.  Có một ngày đặc biệt như hôm nay để được nghe con nói bằng giấy bút là con yêu mẹ cũng vui.  Nhưng Mẹ thích được yêu tụi con và được tụi con yêu mỗi ngày.  Đó mới chính là hạnh phúc vô bờ bến của Mẹ. 

Lời khôn lời dại từ con

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Mẹ rất ghiền nói chuyện với 2 bạn nhỏ.  Giây phút vui nhất trong ngày là lúc được ngồi/ nằm tỉ tê với 2 bạn cho dù qua skype từ 2 nơi cách xa 2 giờ bay hay đang ở cạnh nhau.  Nói chuyện với con để hiểu con hơn, để chỉnh cho con những từ, những ý con nói hoặc nghĩ chưa đúng. Nói chuyện với con cũng là cách để Mẹ thư giãn (nhiều câu nói của con ngô nghê, buồn cười và dễ thương lắm). Mà nói chuyện với con cũng là để học từ con, học cách nhìn cuộc sống qua một lăng kính không-người-lớn.  Mỗi lần mệt mệt, Mẹ cứ nhớ lại những gì mấy mẹ con nói với nhau và tự cười tủm tỉm một mình.  Chỉ nghĩ tới vài câu nói nào đó thôi là đã hình dung ra các con đang tíu tít bên cạnh thật sống động.

Mẹ: 2 đứa học cho ngoan nghe, tháng X Ba Mẹ sẽ dẫn đi B chơi, vui lắm
CH: Sao phải tới tháng X lận Mẹ?
Mẹ: Vì tháng X là kỷ niệm đám cưới của Ba Mẹ đó
CH: Hả?  Chết con rồi! (nói xong đập đầu vô gối cười rưng rức)
Mẹ: ?????
HH: Là Ba Mẹ làm cô dâu chú rể hả. Trời ơi! (thêm 1 em nữa đập đầu vô gối cười rưng rức)
Mẹ: ????? (hơi bị hoang mang nha).  2 đứa sao zạ?
CH: Làm đám cưới rồi Mẹ có sinh em bé nữa không?  Đừng đẻ em nữa nha Mẹ, con không có coi em nổi nữa đâu.  Coi mình Gia Hân là con mệt rồi đó.
Mẹ:!!!! (úp mặt vô gối cười…khùng khục.  Giờ thì đã hiểu vì sao ‘chết con rồi!’)

Cũng chủ đề đám cưới và Ba Mẹ là cô dâu chú rể có thêm một chuyện khác.

CH: Hân ơi, Hân có bạn trai chưa? (Mẹ ngồi gần đó, nghe câu hỏi này là muốn nhảy dựng lên rồi nhưng giả vờ ngó lơ mà thật ra là vô cùng tập trung lắng nghe)
HH: Hân hông có biết đâu (haha).  Anh Hai có không?
Mẹ: (nãy giờ cũng muốn tham gia mà không có dịp, nghe HH hỏi một câu hơi mơ hồ, nên kiếm cớ nhảy vô cuộc liền) Em hỏi con có bạn gái chưa kìa (thiệt tình là Mẹ quá leading, haha)
CH: (đúng nghĩa là nhảy nhổm lên) không có đâu nha Mẹ.  Never.
Mẹ: Sao mà never
CH: con chỉ thích HH với Mẹ thôi. Con không thích con gái lớp con, nó cứ rượt con hun con hoài (à há).  Mai mốt lớn lên con cưới Gia Hân nha Mẹ.
Mẹ: Hân là em của con mà, không cưới được đâu. 
CH: Ủa, Ba Mẹ cũng là anh em mà sao Mẹ làm cô dâu của Ba được.
Mẹ:!!!!! (sau đó mới tỉ tê giải thích anh em không cùng Ba Mẹ mới được làm cô dâu chú rể với nhau.  Phew!)

2 anh em đang xem Shrek, một tập nào đó mà có Godmother của Fiona, Mẹ cũng quên rồi.  Mẹ không xem từ đầu, đến đoạn có Godmother mới lò dò bước ra ngồi xuống coi chung.
Mẹ: Ôi, bà tiên này đẹp quá
CH: uhm…(mắt dán vào TV)
HH: bà tiên này người tốt hả anh Hai?
Mẹ: (hùa theo) nhìn bà tiên đẹp quá chắc hiền lắm Hai ha
CH: (giọng vô cùng nghiêm trọng), không có đâu Mẹ, chút nữa bả dữ bây giờ. Mẹ thấy bên ngoài hiền nhưng thiệt ra không có hiền đâu.  Bả đẹp thôi nhưng mà không có hiền. Shrek nhìn bên ngoài Mẹ thấy ghê hông?  Mà Shrek hiền đó nha. Shrek chỉ dữ với người xấu thôi
Mẹ: (nghĩ thầm trong bụng: cũng biết nói chuyện dữ, người đẹp không hiền, mà người xấu thì không dữ.  Con nít mà cũng bày đặt ‘words of wisdom’ nữa, hehe)

Chiều CH đi học về.  Bước xuống xe bus là Mẹ thấy không ổn rồi, mặt mày nhăn nhó.  Lên nhà không chịu ăn xế (trong khi bình thường mà không kịp lấy đồ ăn là đòi ỏm tỏi) rồi cứ lằng nhằng đòi ra đường chơi.  Mẹ cũng chìu dẫn đi đón bạn MM và em Ti con cô Ng, rồi dẫn đi gắp thú nhồi bông. Suốt đường đi, CH cứ kiếm đủ chuyện gây gỗ với Mẹ, nhìn là biết cố tình muốn gây sự chú ý, mà không rõ là chuyện gì.  Mẹ bực mình quá, đứng lại giữa đường, ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt con và hỏi chuyện.
Mẹ: sao hôm nay con bực bội vậy?  Có chuyện gì thì nói, không nói thì Mẹ đi về, không đi gắp thú nhồi bông nữa
CH: (bật khóc nức nở, giống như bịch nước bị kim chích vậy đó) Con không thích trường OFS.  Các bạn không cho con chơi chung….(tóm lại là dài lắm, tiếng Anh tiếng Việt lộn xộn, chưa kể tiếng nức nở, tựu trung là con đá banh dở quá, làm đội con thua hòa nên các bạn con cho con ra chầu rìa)
Mẹ giải thích, phân tích, dỗ dành chán chê rồi Mẹ mới hỏi là tại sao có chuyện không vui thì không nói từ đầu mà cứ đi kiếm chuyện gây gỗ với Mẹ và em làm gì.
CH: Con xấu hổ.  Con không dám nói sợ Mẹ nói con là liar vì cô giáo hay rầy ai đi méc người khác là liar. Con biết con gây là Mẹ sẽ hỏi.  My heart tells me that you will ask me for the story.
Mẹ: (icon tim tim tim, hóa ra con xem Mẹ là người hiểu con nhất, con tin là Mẹ sẽ thấy được con đang có chuyện và chắc chắn sẽ quan tâm hỏi han con.  Mẹ xúc động đứng ngây người giữa đường, trong lúc anh chàng nhào tới ôm chặt cứng, khóc hic hic thêm một hồi nữa)

HH 4 tuổi đang học tiếng Anh theo kiểu của một đứa bé một tuổi học tiếng mẹ đẻ.  Con có nhiều từ nhưng sắp xếp rất lộn xộn (một ví dụ cụ thể nhất là con luôn luôn nói her is beautiful thay vì phải là she is).  Học môi trường đa chủng tộc mà lại nói tiếng Anh chưa rành nên con chưa có nhiều bạn, vào lớp chỉ chơi với mỗi cô giáo.  Mỗi tối cuối tuần Mẹ dành 10-15 phút để nói chuyện thêm với con, giúp con tự tin hơn.  2 mẹ con cứ đổi đủ thứ đề tài, cho tới một lúc cạn đề tài, Mẹ bắt đầu hỏi bừa.
Mẹ: Do you know that mommy loves you?
HH: (rất tự tin và dõng dạc) I know, because you always kiss me.
Mẹ: (đè ra hun cho xệ gò má luôn, không thèm thực hành tiếng Anh gì nữa hết)

Tiếng Anh thì chưa thuần thục mà theo qui định thì trường bên S lại dạy cả tiếng Hoa.  Ở tuổi mẫu giáo HH chưa phải học tiếng Hoa nhiều như anh Hai, tuy nhiên với một mớ từ ngữ từ 2 thứ tiếng một lúc lâu lâu con cũng bị rối.  Cuối tuần Mẹ ôn bài tiếng Hoa cho con, hỏi màu sắc này kia thấy trả lời ro ro, thấy cũng yên tâm.  Tới chữ cuối cùng là xiao gou (đọc trại theo tiếng Việt là ‘xẻo ‘, có nghĩa là chú chó nhỏ) mới có chuyện.
Mẹ: xiao gou là gì vậy Hân?
HH: little sheep
Mẹ: sao là little sheep con, lộn rồi?
HH: là sheep mà Mẹ
Mẹ: ?!?!?! (kỳ vậy, nãy giờ đố tiếng Hoa trả lời tiếng Việt, tự dưng giờ hỏi tiếng Hoa thì lại dịch từ tiếng Việt sang tiếng Anh là sao, mà cái hay là xiao dịch đúng là little còn gou tự dưng dịch là sheep – cừu, ek ek)
Mẹ: con trả lời bằng tiếng Việt cho Mẹ giống như mấy cái màu hồi nãy đi, xiao gou là con gì nè?
HH: con hổng biết con đó đâu Mẹ (haha)

CH: Mẹ để con hỏi em cho, Hân nói cho anh nghe đi xiao gou tiếng Anh là gì?
HH: little sheep
Mẹ: (á á á, điên cái đầu, dẹp tập qua một bên dẫn đi siêu thị mua đồ)
Vô tới siêu thị, cô PG cho ăn thử xúc xích, đầu tiên cô tưởng cả nhà là người Hoa nên nói tiếng Hoa, cô cho chọn nhiều màu xúc xích. Mẹ tranh thủ thử tài HH
Mẹ: H nói với cô là con thích xúc xích màu gì đi, hong se (đỏ) hay bai se (trắng)
HH: (cực kỳ tự tin, chỉ tay vào cây xúc xích trắng, nói dõng dạc) bai se
Mẹ: (mừng quá, vừa ra khỏi hàng xúc xích tranh thủ hỏi lại vụ con ‘xiao gou’).  Giỏi qua ta.  Hồi nãy HH nói được bai se với cô bán hàng ta.  Đâu giờ nói lại Mẹ nghe nha xiao gou là con gì vậy con?
HH: LITTLE SHEEP, đúng không Mẹ? (mặt hơi hoang mang mà miệng thì cười toe toét y như là nói đúng rồi á)
Mẹ: (đầu hàng vô điều kiện, tạm thời bỏ qua cái con cù-không-phải-cừu-mà-là-chó này cho rồi, không thì 2 mẹ con rối tinh rối mù luôn)

Ngày nào ở S, sáng Mẹ cũng phải tranh thủ vừa chăm 2 đứa vừa check mail, làm việc với văn phòng ở SG.  Ngày nghỉ, HH lẩn quẩn quanh bàn làm việc, chực chờ Mẹ xong để chơi với HH.  Chờ mãi mà Mẹ chưa xong cứ lo skype với mấy cô chú trong công ty, HH bắt đầu cà khịa.
HH: Mẹ đừng nói chuyện trong cái máy tính nữa con nhức đầu lắm
Mẹ: Chờ Mẹ chút nha, sắp xong rồi
15′ sau
Mẹ: xong rồi nè, con gái muốn chơi gì ha
HH: con hỏi Mẹ nha Mẹ.  Mẹ trả lời nha Mẹ.  Ba đi làm ở V City hả (V City là tên tòa nhà của công ty Ba).
Mẹ: Ờ, con biết hay quá ha
HH: Mẹ ở nhà phải không Mẹ?
Mẹ: đúng rồi, ở nhà với Hân nè (không biết là sắp bị mắc bẫy)
HH: ở VN, Mẹ làm ở nhà gì vậy Mẹ?
Mẹ: H..C con (đưa chân sâu vào bẫy)
HH: (xổ nguyên tràng, giọng ấm ức, nói không kịp thở) Mẹ qua S đâu có đi ra ngoài nhà làm đâu.  Mẹ đâu có công việc ở S đâu.  Ở S chỉ có V City thôi, không có H..C mà sao Mẹ làm hoài vậy, Mẹ không chơi với con (miệng méo xẹo).  Mẹ qua S không có việc làm đâu.  Chỉ có Ba đi làm ở S thôi.
Mẹ: (vừa thương vừa mắc cười, muốn trách móc tui không chơi chung thôi mà có cần đi vòng vòng vậy không ta, còn ‘nói xấu’ là tui qua S không có việc làm nữa chứ)

Nhớ ơi là nhớ…

Này là Tết của con…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn



Tết qua lâu rồi.  Hôm nay Mẹ rảnh rảnh được tí ngồi xem lại hình chụp 2 bạn nhỏ hôm Tết và bỗng dưng muốn…blog.


Tết này Mẹ gặp ai cũng khoe là năm nay Mẹ vui lắm vì 2 đứa lớn rồi biết thưởng thức Tết và chuẩn bị Tết cùng cả nhà.


Mấy ngày 27 và 28 Tết, 2 anh em xúm vào bếp phụ Mẹ gói giò thủ và quết tôm làm chả tôm.  Tưởng là nói phụ cho vui nhưng mà 2 bạn làm cật lực lắm nha.  Anh CH làm việc rất nghiêm túc, anh dùng đũa gắp giò Mẹ đã xào sẵn cho vào khuôn rất khéo léo, chả rớt ra ngoài tí nào, một mình anh dồn 1 khuôn giò thủ đấy, anh chỉ không biết tự nén giò cho chặt lại thôi. Em HH có lọng cọng hơn 1 tí nhưng làm việc rất chăm chỉ.  2 thợ phụ này chỉ có 1 khuyết điểm duy nhất: ăn vụng thành thần.  2 đũa vào khuôn thì 1 đũa vào miệng.  Vừa ăn vụng vừa tấm tắc: món này ngon Mẹ, Mẹ làm sao mà nó ngon quá vậy.  Ma lanh nhất là cô HH, cô ấy vừa ăn vụng vừa ‘kể công’: Mẹ thấy bữa nay con ăn ngoan không, con tự ăn một mình nè Mẹ (cô ấy điểm đúng huyệt ‘mê-nhìn-con-ăn’ của Mẹ mà).

Chăm chỉ làm việc





Vượt chướng ngại để bỏ giò vào khuôn cho bằng được
Bắt quả tang ăn vụng nha!




Bạn này nữa 😀


Miệng đầy giò thủ, mắt tít lại vì phê 😀

Cái sự ăn vụng còn tinh vi hơn khi 2 bạn phụ lột trứng vịt cho nồi thịt kho trứng.  Cặm cụi lột được đâu chừng 5 trứng, anh CH nói với Mẹ: cái trứng này bể rồi con ăn luôn nha Mẹ.  Mẹ chưa kịp phản ứng gì đã thấy anh ngoạm một đầu, em một đầu, rồi 2 đứa dúi đầu vào nhau cười hí hí rất khoái chí.  Điều tra kỹ thì cái trứng không phải bể mà chỉ mẻ một miếng nhỏ do móng tay em HH xắn vào.  Sau khi chén cái trứng sạch sẽ anh CH thú nhận: nó ngon quá Mẹ, con thèm quá, con thấy bể rồi nên con rủ em ăn luôn.  Haha.


Đến đoạn làm chả tôm thì chỉ còn mình em HH phụ Mẹ.  Anh Hai rất sợ mùi tôm cá sống, Mẹ vừa bày thớt ra đập bẹp mấy con tôm để quết cho dễ là anh đã bỏ chạy mất (nhưng không trốn việc đâu, anh đi phụ Ba trang trí nhà cửa đấy).  Lần này quết tôm sống không ăn vụng được nên em HH rất tập trung chuyên môn.  Toàn bộ hình ảnh này không hề dàn dựng và chụp cho vui mà em tự làm thật đấy.  Một mình em bỏ 1/2 kg tôm và cá thác lác vào KA để quết đó.  Em làm lâu ơi là lâu (bỏ từng muỗng từng muỗng nhỏ rất từ tốn).  Mấy lần Mẹ muốn dành lại để làm cho nhanh nhưng thấy em nhiệt tình quá thì thôi cứ để em làm cho em quen dần việc bếp núc (í ẹ).

Đây là mẻ quết thứ 2. 
Em quan sát Mẹ làm lần đầu rồi, giờ em tự làm hết hộp tôm-cá này đó.


Em làm gọn chưa nè?


Dính quá Mẹ ơi.  Em HH dùng tay tí nha 😀

Trong lúc đội nữ quết tôm thì đội nam đi dán mấy chữ phúc lên cửa nhà.  Anh Hai thích vụ này lắm, được nghịch với keo với hồ mà sao không thích, hihi?

Sau khi nấu nướng xong xuôi, Mẹ rủ 2 anh em đi siêu thị mua những món đồ còn sót lần cuối vào chiều 28 Tết. Trước khi đi, Mẹ than thở là lưng Mẹ đau quá.  Vào tới siêu thị, anh Hai dành đẩy xe cho Mẹ, anh nói: Mẹ đau lưng để con phụ cho.  Mua sắm đầy đủ ra tới chỗ tính tiền, anh hí húi phụ Mẹ để đồ đạc lên quầy, có những cái nhỏ mà làm nằm sâu dưới đáy xe, anh phải chật vật lắm mới với lấy được nhưng nhất quyết không cho Mẹ làm.  Tay lấy, miệng lầm bầm rầy em HH: H, phụ anh cái coi, Mẹ đau lưng rồi, không có làm được.  Ta nói, bà con xung quanh và cô cashier cứ luôn miệng khen anh làm anh ngượng đỏ mặt còn Mẹ thì hãnh diện quá trời. Nghe một bà bác khen con trai lớn nhờ được rồi ta nói Mẹ sướng gì đâu.


Ngày cuối năm còn có thêm một vụ tưng bừng.  Mẹ nhờ Ba dẫn 2 anh em đi cắt tóc, Ba nhìn 2 anh em đánh giá sơ bộ là tóc anh Hai chưa cần cắt còn tóc HH thì chỉ tỉa cái mái thôi Ba làm được.  Nghe 3 chữ Ba làm được mà Mẹ lên ruột, còn anh Hai thì thầm với Mẹ: tội nghiệp em H quá Mẹ ơi (haha, Mẹ cũng quên hỏi anh tại sao lại tội nghiệp em).  Đầu tiên là Ba dùng cây kéo nhỏ cắt thủ công của 2 anh em.  Coi bộ cây kéo đó cắt không ‘ngon’ thế là Ba chuyển qua cây kéo dùng trong bếp của Mẹ (mô phật).  Mẹ và anh Hai đứng ngoài nhìn Ba cầm cây kéo nhấp nhấp tóc HH mà trong bụng đánh lô tô, vậy mà HH đứng tỉnh queo.  5′ sau HH có mái tóc mới đẹp ơi là đẹp (hoan hô Ba!).  Cắt xong cô nàng thỏ thẻ: con đứng lâu khát nước quá Ba cho con xin miếng nước, haha.  Hóa ra nàng chắc cũng căng thẳng trong bụng lắm mà hổng dám nói ra thôi.

Cây kéo cắt tóc của Ba Th nhìn ấn tượng hôn?
Tóc mới nè.  Ba Th cũng khéo tay lắm chứ bộ.
Ly nước thư giãn sau 5′ làm mẫu, haha

Không phải lúc nào Mẹ cũng có thể chụp hình lại được nhưng có những hình ảnh Mẹ sẽ mãi không bao giờ quên.  Đó là lúc 2 anh em ngoan thật ngoan đứng khoanh tay chúc Tết Ba Mẹ. Hay lúc anh Hai cầm 2 tờ tiền lì xì đưa cho Mẹ và bảo là ‘con tặng Mẹ 2 tiền nè Mẹ ơi, mai mốt con có nhiều tiền hơn con mua đồ chơi cho Mẹ‘.  Đó có thể là buổi chiều 29 2 anh em đứng lẩm nhẩm hát nhạc Xuân theo đĩa Thúy Nga trong khi Mẹ đang bày mâm cơm cuối năm.  Hoặc giọng nói tần ngần của anh Hai vào chiều mùng 6: còn Tết mà Mẹ, mai mình khoan đi S Mẹ ơi.  Yêu con lắm, con quí Tết muốn kéo dài Tết tức là con cũng yêu những khoảnh khắc gia đình bên nhau.  Giữ hoài những ký ức thật đẹp với Tết cho mai sau con nha.


Mẹ cũng quí lắm những hành động nhỏ nhỏ của Ba để giáo dục tụi con về Tết và sự quan trọng của gia đình đoàn viên trong ngày Tết.  Ba bảo Mẹ ráng chịu cực mấy ngày Tết, có gì Ba phụ cho, cho nanny về quê ăn Tết hết đừng giữ ai lại giúp việc trong mấy ngày đó (dù 2 dì tha thiết muốn ở lại vì người Khmer không ăn Tết Việt).  Ba muốn con hiểu ngày Tết ai phải về nhà nấy để gần gũi cha mẹ và gia đình.  Ba dạy con phân biệt Chinese New Year và Luna New Year (con học ở S nên toàn gọi Tết là Chinese New Year).  Mẹ thích cách Ba khẳng định: Người Việt mình ăn Tết, tiếng Anh là Lunar New Year, trùng với dịp người Hoa ăn Tết Chinese nha con. Mở ngoặc đóng ngoặc, cả Ba lẫn Mẹ đều có chút ít huyết thống Trung Hoa trong người (chí ít cũng là 1/4), nhưng theo quan niệm của ông Nội ‘ở đâu thì nhận đó là quê hương’, Ba không muốn con nhầm lẫn Tết VN và Tết Trung Hoa.  Ba dẫn con theo đi chọn từng chậu cúc, chậu mai chưng ngày Tết, giải thích với con vì sao người ta thích trái cây và hoa vàng đỏ trong ngày Tết (1 lần nữa lại phải giúp con phân biệt cái khác nhau của màu vàng và màu đỏ của Tết Việt và Tết Trung Hoa).  Ba dạy con để dành tiền lì xì trong ống heo để mua sách học và hùn với Mẹ mua quà cho bạn nghèo… Những gì Mẹ nhớ về Tết ngày nhỏ cũng đều gắn hình ảnh Ba Mẹ của Mẹ, cũng là những câu chỉ dạy nho nhỏ như vậy.  Mong là tụi con cũng vậy.


Năm ngoái Mẹ có tự hứa năm nay sẽ ăn Tết bằng thật nhiều đồ home-made để con cảm nhận Tết gần gũi và ấm cúng hơn.  Mẹ thực hiện được 1/2 lời hứa đó vì vẫn chưa làm được mứt dừa home-made theo yêu cầu của con.  Hẹn tụi con Tết năm sau nha.

Ông Ngoại tên là…Bố

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Hồi CH còn nhỏ, ai hỏi ông tên gì, con trả lời: ông tên…Ngoại.

Lớn lên một chút, con cho rằng tên của ông Ngoại là…Bố vì con cứ nghe Mẹ gọi ông là Bố (lúc đó con chưa hiểu Bố là Ba).

Hơn một năm gần đây, con biết tên ông Ngoại là gì rồi và con đã hiểu Mẹ gọi ông là Bố cũng như con gọi Ba Th là Ba.  Một lần, con thắc mắc: tại sao Mẹ gọi ông là Bố mà không là Ba.  Thiệt là khó giải thích cho chú bé hiểu tại sao nên Mẹ chỉ trả lời ngắn gọn: thì Bố cũng là Ba mà con, ông Ngoại thích Mẹ gọi thế.  Mà thật sự là ông Ngoại thích Mẹ gọi như vậy thật.  Nhà Ngoại người miền Nam rặt, ngày mới sinh ra tới lúc lẫm chẫm biết đi, Mẹ vẫn gọi ông là Ba. Mãi tới khi 4-5 tuổi gì đó, nhà kế bên dọn về một gia đình Bắc 54, Mẹ sang chơi mãi nghe người ta gọi Bố về cũng bắt chước Bố Bố…, gọi riết thành quen miệng.  Ông Ngoại cũng dễ dãi (mặc dù bà Cố khó chịu rầy hoài) nói là gọi sao cũng được miễn là thương yêu nhau là đủ.  Thế là Mẹ bỗng dưng trở thành trường hợp độc nhất vô nhị từ nhà Nội sang tới nhà Ngoại với cách gọi Ba là Bố.  Mà Mẹ thích từ đó lắm, cảm thấy có cái gì đó rất đặc biệt giữa 2 cha con.  Sau này lịch sử lập lại với CH. Mẹ sanh con ra, Ba thích Mẹ xưng Má với con. Vậy mà tới lúc đi học mẫu giáo (đâu chừng hơn 2 tuổi), con về nhà khăng khăng gọi Mẹ là Mẹ, không chịu gọi Má.  Và cũng như ông Ngoại, Mẹ rất thoải mái với chuyện đó, gọi gì cũng được, miễn trong lòng con có sự kính trọng và yêu thương cha mẹ.

Mẹ hãnh diện là con gái của ông Ngoại.  Bao nhiêu thăng trầm đã từng nếm trải trong gia đình, đặc biệt sau khi bà Ngoại mất.  Có những lúc Mẹ thấy ông Ngoại xa thiệt là xa vì hình như thiếu bà Ngoại có lúc riềng mối tình cảm giữa 2 cha con cũng có phần lung lay, nhất là khi ông Ngoại có mối quan hệ khác.  Nhưng cha con thì vẫn là cha con.  Ngày nhỏ Ông yêu Mẹ vô đối, hầu như Mẹ thân và quấn quít với Ông hơn cả với bà.  Lớn lên cũng vậy, Ông bận bịu với cuộc sống riêng nhưng hầu như chưa bao giờ từ chối khi Mẹ cần Ông giúp đỡ hay đơn giản là ở bên cạnh Mẹ những lúc Mẹ rối trí và khó khăn.  Ngày thường Ông cũng nhõng nhẽo và mè nheo với mẹ lắm (hihi).  Nhưng khi Mẹ có khủng hoảng, bao giờ Ông cũng có mặt ngay lập tức.

Mẹ hiểu tính tình và sở thích của Ông bao nhiêu thì Ông cũng hiểu lại Mẹ y vậy.  Chiều nay có 1 chuyện thật cảm động mà Mẹ nghĩ Mẹ sẽ nhớ hoài không thể quên được. Mẹ rất thích ăn lạp vịt, Ông cũng vậy. Chưa hẳn là vì lạp vịt ngon (ba Th chê hoài và không thích Mẹ ăn món này vì theo Ba nó hôi lông và dầu mỡ quá), mà vì nó là món ăn ngon của một thời khốn khó.  Bà Ngoại người Hoa, Tết lại hay cho nhà ăn lạp vịt.  Miếng lạp vịt vàng hấp trong nồi cơm, nước mỡ tươm ra cơm mặn mặn thơm thơm, Mẹ mơ hoài suốt một thời tuổi nhỏ đến Tết được ăn lạp vịt.  Những năm sau này, không thấy người ta bán lạp vịt vàng nữa, tuyền một loại lạp vịt ướp cái gì đó đỏ đỏ ăn ngọt ngọt không ngon.   Hôm rồi Mẹ và Ông đi xem chợ Tết bên S, lại thấy miếng lạp vịt đỏ, Mẹ thở dài: sao con thèm miếng lạp vịt vàng của Mẹ quá Bố. Ông nói: trong Chợ Lớn Bố nghĩ là còn bán để bữa nào Bố đi tìm cho con, Bố cũng thích lạp vịt vàng hơn.  Rồi ông về VN trước Mẹ vài ngày.  Trong mấy ngày không có Ông, Mẹ lang thang với cô Ng vào khu phố Tàu và làm cô Ng ngạc nhiên khi Mẹ gần như không giấu được niềm phấn khích thấy ở một góc phố người ta bán lạp vịt vàng đầy ắp trong cửa tiệm. Mẹ vội vàng mua ngay cho Ông mấy miếng.  Tối nay vừa đáp xuống sân bay, Mẹ lật đật gọi Ông: Bố ơi, con mua cho Bố cái này hay lắm nè.  Ông cười cười: nói thử coi có hay bằng món Bố mua cho con không.  Mẹ đòi Ông nói trước.  Và mắt Mẹ tự nhiên ướt khi đầu dây bên kia Ông cười cười: tìm được chỗ mua vịt lạp vàng cho con rồi nè, có 2 miếng ở đây nè, mai Bố mang về cho.  Ông phá lên cười khi Mẹ nói trong giỏ Mẹ cũng có đúng 2 miếng lạp vịt vàng cho Ông (Mẹ giấu đi 1 miếng để dành cho CH và HH ăn thử, hihi).  Cuối cùng Mẹ và Ông quyết định mai gặp nhau trao đổi vịt lạp Chợ Lớn và vịt lạp S.

Không biết mai Mẹ skype kể con nghe chuyện này, con có mắc cười không ha.  Con có thấy Mẹ và Ông sao mà trẻ con quá, có 2 miếng vịt lạp thôi mà sao lại vui dữ vậy.  Đơn giản là vì Mẹ và Ông cảm thấy mình được quan tâm đó con.  Giống như hôm qua Mẹ đã sung sướng nghe con trai hỏi: Mẹ thích đeo nhẫn hả, mai mốt con đi làm con mua cho Mẹ 1 chiếc nha. Và con gái thủ thỉ: con thích đeo nhẫn giống Mẹ, con mua cho Mẹ 1 nhẫn, con 1 nhẫn giống nhau.

Nhạc Xuân…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn
Riêng tặng Bố của tôi và Ba của sắp nhỏ

Nhạc Xuân với tôi (và gia đình tôi) là một ‘nghi thức’ không thể thiếu trong ngày Tết (và đặc biệt là những ngày trước Tết).  Nó quan trọng như việc cả nhà chăm chút để cây mai nở những nụ vàng đầu tiên vào sáng mùng một, như việc tôi tỉ mẩn canh lửa, vớt bọt nồi thịt kho hột vịt làm sao để vị vừa ăn, nước trong veo, thịt mềm rục mà không nát, hay việc phải dọn nhà thật sạch, tối giao thừa phải đổ đầy tất cả các chậu nước trong nhà để năm mới đủ đầy không thiếu thốn.  Nghe nhạc Xuân như một truyền thống gia đình.  Tôi yêu nhạc Xuân từ Bố Mẹ tôi.  Tôi hiểu và cảm nhạc Xuân nhiều hơn từ khi quen và lấy ông xã tôi và giờ thì con tôi cũng bắt đầu yêu nhạc xuân.  Cứ sau Tết Tây thấy người ta dẹp các đồ trang trí Noel đi và bắt đầu rục rịch trang trí mai vàng, dưa hấu…là anh con trai lớn lại nhắc: Ba/ Mẹ mở nhạc xuân đi.  Có điều anh chàng nghe nhạc xuân chưa có chọn lọc. Bài nào có chữ xuân là anh nghe và tập hát theo hết, trong đó có mấy bài nhạc xuân sau này Ba Mẹ anh rất sợ (đặc biệt là cái bài Tết, Tết, Tết…, nghe om sòm phát mệt).  Mà thôi, con bắt đầu yêu nhạc Xuân thì Mẹ đã thấy yên tâm là truyền thống gia đình ít nhiều cũng không mai một.

Thực chất, nhạc Xuân với tôi là những bản nhạc viết về Tết trước 1975.  Tôi sinh ra trước 1975 nhưng còn quá nhỏ để hiểu tâm trạng của người nhạc sĩ cũng như bối cảnh mà các ông viết những bài ‘Xuân Này Con Không Về’,  ‘Đồn Vắng Chiều Xuân’  hay ‘Nếu Xuân Này Vắng Anh’.  Thế mà không hiểu vì sao những giai điệu của các bài nhạc Xuân ấy luôn làm tôi thấy bồi hôì và có cái gì đó rất thân quen.  Nghe một bản nhạc Xuân bất kỳ nào cũng thấy cái gì đó rung động trong ký ức cứ như là mình đã gặp cảnh ấy, người ấy, tâm trạng ấy ở đâu đó từ rất xa trong tiềm thức.  Có lẽ, nghe nhạc xuân là tôi gặp lại tuổi thơ của mình chăng?

Ngày tôi còn nhỏ xíu, cứ sau rằm là Bố Mẹ tôi bắt đầu mở nhạc xuân.  Ngày tôi còn dưới 10 tuổi, những bản nhạc ấy không dám mở to.  Chỉ là mỗi sáng thức dậy trước khi ra khỏi giường, cả nhà nằm gác chân nhau nghe nhạc rủ rỉ từ các cassette đặt ngay đầu giường Bố Mẹ.  Tôi còn nhớ năm nào Bố tôi cũng đi thâu 1 băng nhạc Xuân mới cho Mẹ.  Mấy cái băng cassette của Bố ngày xưa ngộ lắm, Bố cứ lấy giấy báo hay giấy bao tập đẹp đẹp cắt bỏ 2 lỗ (chỗ tua băng) và dán lên 2 mặt băng để trang trí.  Những năm tôi học cấp 2 và cấp 3 thì người ta bắt đầu nghe nhạc hải ngoại, nhạc trước 1975 một cách công khai hơn.  Và tới tuổi đó thì tôi bắt đầu chủ động lùng tìm nhạc Xuân tự mua và tự mở cho cả nhà nghe.

Mỗi một bài hát gắn với một ký ức nào đó. Không hiểu sao cứ nghe ‘Cánh Thiệp Đầu Xuân’ là trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh Mẹ tôi mỗi trưa 30 Tết, trên đầu đầy ống lô cuốn tóc (làm đẹp cho ngày mùng Một ấy mà), tất bật dọn bàn cúng đón ông bà, miệng lẩm nhẩm hát theo một bài hát Xuân nào đó mà tôi đang mở vang nhà.  Hay cứ nghe bài ‘Ly Rượu Mừng’ là tôi lại nhớ rất rõ hình ảnh đại gia đình bên Nội, tập trung đầy một nhà của ông bà Nội cuốn bì cuốn chay sáng mùng 1 Tết, cùng nhau ăn chay rồi chúc Tết ông bà. 

Tôi may mắn được sẻ chia (và làm giàu thêm) tình yêu với nhạc Xuân cùng người bạn đời của mình.  Tôi nhớ những ngày còn son trẻ lúc nhà chưa tăng dân số với 2 bạn nhỏ bây giờ, qua Rằm tháng chạp là 2 vợ chồng lại chở nhau ra Nhân lục lọi tìm mấy đĩa nhạc Xuân mới, hay tìm mua Thúy Nga chương trình Xuân để dành tối giao thừa xem (hơn chục năm nay tôi không còn xem chương trình Tết của HTV trên TV nữa).  Tôi nhớ ông xã biết tôi thích ‘Cánh Thiệp Đầu Xuân’ ráng bỏ công ra dạy tôi hát từng lời trong bài hát đó để sáng mùng Một về chúc Tết Ba Má chồng hát hò với mấy anh chị chồng (đầy máu văn nghệ) cho vui, mà cơ khổ tôi được trời phú cho giọng hát ngang phè hổng giống ai, dạy được bài đó cũng khổ cực vô cùng, haha.  Tới khi có 2 bạn nhỏ, Tết năm nào cũng tất bật (bạn nào cũng sanh gần gần Tết), mấy năm liên tục toàn nghe nhạc xuân từ đĩa cũ.  Vẫn thấy vui, vẫn bàn tán với nhau xôm tụ từng lời nhạc hay hay. Cách đây 2 tuần, từ HN tôi bay về SG khá muộn.  Một ông Ba và 2 đứa nhóc dẫn nhau đi đón Mẹ.  Lên xe, bạn Ba cười cười: nghe nhạc xuân mới hông, chiều mới đi mua nè.  Tự dưng thấy vui vui.

Mà từ nhỏ quen nghe nhạc xuân chung cả nhà, lớn lên quen nghe với chồng.  Riết rồi không nghe nhạc xuân một mình được nữa.  Hôm vừa rồi mấy cha con đi S hết, ở nhà buồn buồn mở nhạc Xuân lên nghe thấy nó kỳ kỳ, lạc lõng sao đó.  Thành ra nghe nhạc Xuân tôi thấy có 2 ‘luật bất thành văn’ (cái này là sở thích cá nhân thôi): chỉ hay khi nghe trước Tết và nghe chung với một ai đó.

Bữa nay hứng hứng viết bài này vì chiều nay 2 bạn nhỏ nằm chơi Ipad và ư ử hát với nhau bài ‘Xuân Đã Về’, trật lời trật nhịp tùm lum mà thấy hào hứng lắm. Ông anh dặn cô em: về SG anh nói Ba mở nhạc Xuân cho Hân hát nha.  Mẹ hỏi nghe nhạc Xuân không Mẹ mở trong internet cho nghe. Cậu chàng lắc đầu: con thích nghe nhạc Xuân trong xe Ba thôi.

Áo ấm mùa đông

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Vài tuần trước đây, Mẹ và 2 bạn nhỏ đi lang thang trong 1 trung tâm thương mại.  Một cửa hàng bán đồ lạnh mở sale.  2 anh em ‘lạc chân’ vào đó, thích quá, xin Mẹ mua áo lạnh mới để về VN đi Đà Lạt.  Đồ không quá mắc tiền và thấy 2 anh em háo hức nên Mẹ cũng chìu.  Hôm đó Mẹ để 2 anh em tự thương lượng với bác chủ cửa hàng, lớn tuổi vui tính, về màu sắc, kiểu dáng và kích cỡ.  Mẹ chỉ can thiệp nếu 2 bạn chọn món gì mắc quá thôi.  Và công nhận 2 bạn chọn 2 cái áo rất xinh.  Từ hôm mua áo mới tới nay, ngày nào anh Hai cũng nhắc: Mẹ cho con đi Đà Lạt đi Mẹ, hay đi chỗ nào lạnh lạnh cũng được để con mặc jacket mới của con.  Mẹ thấy buồn cười.  Đúng là trẻ con, chỉ ham đi ĐL vì muốn được mặc áo lạnh mới. 


2 anh em là dân xứ nóng nhưng lại có khá nhiều áo lạnh.  Đa phần là quà tặng từ các chú bác cô dì ở xa.  Một số là do Mẹ mua mỗi khi đi công tác lang thang vào các cửa hàng ở HN.  Những cái áo lạnh đó chủ yếu để dành mặc vào cuối năm khi SG se lạnh hoặc khi cả nhà có dịp đi Đà Lạt chơi (năm thì mười họa mới có 1 lần).  Mỗi lần được lôi mớ áo ấm ra mặc là 2 đứa thích lắm. Có khi ở nhà buổi tối mở máy lạnh đi ngủ, 2 anh em buồn buồn cũng lôi áo ấm ra mặc với nhau.  Đồ lạnh trẻ con thường nhiều màu sắc nên chắc vì vậy mà tụi con thích.  Lúc nào cũng mong lạnh lạnh để mặc cho vui.


Vậy mà CH và HH biết không, ở 1 nơi cách Sài Gòn chừng 200km, có những bạn nhỏ quanh năm sống với thời tiết lạnh, cần 1 cái áo ấm đúng nghĩa để môi không tái, người không lạnh khi đi bộ đến trường hoặc ra rẫy trà/ cà phê lao động phụ cha mẹ.  Áo lạnh với các bạn không phải là mặc cho vui và cho đẹp, để ‘thay đổi không khí’ như tụi con.  Các bạn không mấy khi có được 1 cái áo ấm mới (theo nghĩa là chưa ai mặc qua chứ không phải là ‘nhìn còn mới’ nha con), đúng kích cỡ, đúng giới tính…(đa số áo các bạn là áo cũ được tặng từ thiện, nên có cỡ nào, màu gì là mặc cỡ đó màu đó, miễn sao ấm là được).


Nơi Mẹ nói là một thôn dân tộc nhỏ ở Di Linh.  2 anh em đã từng đi cùng Mẹ tới đây 2 lần rồi đó.  Năm nay nhà mình ở xa, thu xếp không thuận tiện nên Mẹ không dẫn 2 anh em đến thăm các bạn được.  Mẹ và các cô chú chỗ Mẹ làm cùng đi với nhau.  Những lần đi trước Mẹ quan sát thấy các bạn đến nhận quà mặc đồ rất phong phanh, không có 1 cái ấm đúng nghĩa.  Lần này Mẹ và các bạn của Mẹ chuẩn bị hơn 200 áo ấm đủ các kích cỡ để tặng cho các bạn.  Mẹ ước gì con có ở đó để nhìn thấy ánh mắt háo hức của các bạn khi Mẹ và các cô chú đổ áo ấm ra phân loại theo kích cỡ.  Mà các bạn ngoan lắm đó con, các bạn rất mong được sờ tay vào áo mới, nhưng các bạn không chen lấn, không ồn ào, chỉ ngồi yên trật tự theo từng hàng nhìn Mẹ và các cô chú làm việc. 


Hiểu là các bạn hiếm khi có được 1 cái áo ấm ‘đo ni đóng giày’, Mẹ và các cô chú cố gắng không phát quà hàng loạt, các bạn đều được nhắm size rất kỹ trước khi trao quà, thậm chí nếu cần phải mở áo ra ướm liền tại chỗ.  Làm cách này hơi cực nhưng cả đoàn đều đồng lòng chịu cực để các bạn có được niềm vui trọn vẹn nhất có thể.  Xuất phát từ tâm lành nên có lẽ vì vậy mà Phật độ con ạ, áo mình mua số lượng lớn có được chọn lựa kỹ đâu, vậy mà gần như không bạn nào bị nhận áo nhỏ hơn size của mình (lớn hơn 1 tí thì thú thiệt là có, mà cái này cũng hay vì bạn có thể mặc được lâu) và màu sắc cho nam và nữ đều được chia đủ (không bạn nam nào bị nhận áo màu…hường, hihi).  Dễ thương lắm CH và HH ơi, có bạn nhát quá, lúc xếp hàng thấy bạn đi trước nhận áo thì mừng lắm, nhưng tới phiên mình lên lãnh thì sợ quá khóc òa luôn đó con.  Con xem hình các bạn nè nha


Bộ phận hậu cần làm việc tích cực, nhắm sẵn size và màu sắc cho các bạn sắp nhận quà

Bạn mắc cớ nên khóc nè con

Phải đổi một cỡ lớn hơn cho bạn này thôi, áo hơi nhỏ rồi.

Nhận quà xong các bạn được hướng dẫn vào ngồi ở chánh điện để tránh nhầm lẫn phát trùng quà.  Chú Hiển chụp được những hình ảnh các bạn vui mừng nâng niu cái áo mới vừa được nhận và hớn hở thử ngay tại chỗ, xúc động lắm con à.  Nhìn các bạn mặc ngay áo vào người chạy tung tăng trong chánh điện và khuôn viên chùa, Mẹ xúc động rơi nước mắt tại chỗ.  Mẹ nhớ tuổi thơ của Mẹ, cũng có những lúc giống các bạn ở đây (dù không tới nỗi quá khốn khó như vậy), mỗi năm chỉ 1 lần có áo mới và giày mới, cũng nâng niu cũng háo hức như thế này.  Mẹ mừng con của Mẹ chưa phải nếm trải cảnh đói ăn thiếu mặc từ lúc sinh ra.  Phước lành đó nên được trân trọng và gieo thêm con nhé.

Bạn chạy tìm Mẹ để khoe áo mới nè con, dễ thương quá chừng à

 

Mở áo ra xem trong trật tự

Ni Sư Minh Hiền dạy các bạn rất kỹ.  Luôn luôn phải biết bày tỏ sự biết ơn.

Áo mới của con đẹp và vừa lắm nè cô chú ơi

Nhận áo xong, bạn chạy sang khu phát quà người lớn phụ Mẹ bạn nhận mì,
cái áo mới lấp ló dưới tay của vạt áo nâu thường ngày, nhìn thật dễ thương.

Con xem này, bạn nhận được thùng mì, mừng quá chạy bay với hớng Mẹ mình.  Thùng mì muốn to hơn cả người của bạn.  Ngày mai hy vọng bạn sẽ có 1 bữa sáng ấm áp và ngon lành hơn mọi ngày.


Thương!

Sau buổi phát quà, Sư Bà trụ trì cám ơn mọi người đã nghĩ tới các em và những hộ gia đình ở thôn, đến thăm và tặng quà.  Thật lòng Mẹ nghĩ Mẹ và các cô chú trong đoàn phải cám ơn chuyến đi này (như bao chuyến đi làm xã hội khác), cám ơn buổi gặp gỡ với các em (và cả cha mẹ các em) hôm nay.  Không dịp nào tốt hơn dịp này để được lắng lòng mình lại, hiểu thêm cuộc sống, dẹp bớt những ham muốn có khi cao hơn tầm với, yêu quí hơn những điều bình dị và trân trọng hơn bài học…BIẾT ĐỦ.


Dù thức dậy rất sớm, đi một chặng đường dài gần 6g đồng hồ, tới nơi tất bật sắp xếp phát quà, mãi tới gần 2g mới ăn bữa trưa chay tịnh và đạm bạc, nhưng con xem nè, các cô chú và Mẹ ai cũng vui và rạng rỡ.  Niềm vui mình nghĩ sẽ mang đến cho mọi người thật sự đã trở thành niềm vui cho chính mình đó con.


Mẹ sẽ cố gắng thu xếp để những năm sau 2 con lại tiếp tục cùng tham gia chuyến đi thường niên đến Di Linh với Mẹ và các cô chú.  Năm sau Mẹ định sẽ thêm vớ vào danh sách quà tặng.  Lâu lâu CH và HH lại than phiền với Mẹ là vớ cũ rồi, phai màu rồi thay vớ mới đi Mẹ (dù rằng đôi với đó chỉ mới mang vài lần và bị loang màu với quần áo khác khi giặt chung thôi).  Mẹ vẫn ép con mang, con miễn cưỡng làm theo mà không hiểu.  Từ hôm nay Mẹ sẽ cho các bạn bỏ ống heo mua vớ tặng các bạn vùng cao, hy vọng rồi con sẽ biết quí hơn những gì mình đang có.