Category Archives: tanman

Ông Ngoại tên là…Bố

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Hồi CH còn nhỏ, ai hỏi ông tên gì, con trả lời: ông tên…Ngoại.

Lớn lên một chút, con cho rằng tên của ông Ngoại là…Bố vì con cứ nghe Mẹ gọi ông là Bố (lúc đó con chưa hiểu Bố là Ba).

Hơn một năm gần đây, con biết tên ông Ngoại là gì rồi và con đã hiểu Mẹ gọi ông là Bố cũng như con gọi Ba Th là Ba.  Một lần, con thắc mắc: tại sao Mẹ gọi ông là Bố mà không là Ba.  Thiệt là khó giải thích cho chú bé hiểu tại sao nên Mẹ chỉ trả lời ngắn gọn: thì Bố cũng là Ba mà con, ông Ngoại thích Mẹ gọi thế.  Mà thật sự là ông Ngoại thích Mẹ gọi như vậy thật.  Nhà Ngoại người miền Nam rặt, ngày mới sinh ra tới lúc lẫm chẫm biết đi, Mẹ vẫn gọi ông là Ba. Mãi tới khi 4-5 tuổi gì đó, nhà kế bên dọn về một gia đình Bắc 54, Mẹ sang chơi mãi nghe người ta gọi Bố về cũng bắt chước Bố Bố…, gọi riết thành quen miệng.  Ông Ngoại cũng dễ dãi (mặc dù bà Cố khó chịu rầy hoài) nói là gọi sao cũng được miễn là thương yêu nhau là đủ.  Thế là Mẹ bỗng dưng trở thành trường hợp độc nhất vô nhị từ nhà Nội sang tới nhà Ngoại với cách gọi Ba là Bố.  Mà Mẹ thích từ đó lắm, cảm thấy có cái gì đó rất đặc biệt giữa 2 cha con.  Sau này lịch sử lập lại với CH. Mẹ sanh con ra, Ba thích Mẹ xưng Má với con. Vậy mà tới lúc đi học mẫu giáo (đâu chừng hơn 2 tuổi), con về nhà khăng khăng gọi Mẹ là Mẹ, không chịu gọi Má.  Và cũng như ông Ngoại, Mẹ rất thoải mái với chuyện đó, gọi gì cũng được, miễn trong lòng con có sự kính trọng và yêu thương cha mẹ.

Mẹ hãnh diện là con gái của ông Ngoại.  Bao nhiêu thăng trầm đã từng nếm trải trong gia đình, đặc biệt sau khi bà Ngoại mất.  Có những lúc Mẹ thấy ông Ngoại xa thiệt là xa vì hình như thiếu bà Ngoại có lúc riềng mối tình cảm giữa 2 cha con cũng có phần lung lay, nhất là khi ông Ngoại có mối quan hệ khác.  Nhưng cha con thì vẫn là cha con.  Ngày nhỏ Ông yêu Mẹ vô đối, hầu như Mẹ thân và quấn quít với Ông hơn cả với bà.  Lớn lên cũng vậy, Ông bận bịu với cuộc sống riêng nhưng hầu như chưa bao giờ từ chối khi Mẹ cần Ông giúp đỡ hay đơn giản là ở bên cạnh Mẹ những lúc Mẹ rối trí và khó khăn.  Ngày thường Ông cũng nhõng nhẽo và mè nheo với mẹ lắm (hihi).  Nhưng khi Mẹ có khủng hoảng, bao giờ Ông cũng có mặt ngay lập tức.

Mẹ hiểu tính tình và sở thích của Ông bao nhiêu thì Ông cũng hiểu lại Mẹ y vậy.  Chiều nay có 1 chuyện thật cảm động mà Mẹ nghĩ Mẹ sẽ nhớ hoài không thể quên được. Mẹ rất thích ăn lạp vịt, Ông cũng vậy. Chưa hẳn là vì lạp vịt ngon (ba Th chê hoài và không thích Mẹ ăn món này vì theo Ba nó hôi lông và dầu mỡ quá), mà vì nó là món ăn ngon của một thời khốn khó.  Bà Ngoại người Hoa, Tết lại hay cho nhà ăn lạp vịt.  Miếng lạp vịt vàng hấp trong nồi cơm, nước mỡ tươm ra cơm mặn mặn thơm thơm, Mẹ mơ hoài suốt một thời tuổi nhỏ đến Tết được ăn lạp vịt.  Những năm sau này, không thấy người ta bán lạp vịt vàng nữa, tuyền một loại lạp vịt ướp cái gì đó đỏ đỏ ăn ngọt ngọt không ngon.   Hôm rồi Mẹ và Ông đi xem chợ Tết bên S, lại thấy miếng lạp vịt đỏ, Mẹ thở dài: sao con thèm miếng lạp vịt vàng của Mẹ quá Bố. Ông nói: trong Chợ Lớn Bố nghĩ là còn bán để bữa nào Bố đi tìm cho con, Bố cũng thích lạp vịt vàng hơn.  Rồi ông về VN trước Mẹ vài ngày.  Trong mấy ngày không có Ông, Mẹ lang thang với cô Ng vào khu phố Tàu và làm cô Ng ngạc nhiên khi Mẹ gần như không giấu được niềm phấn khích thấy ở một góc phố người ta bán lạp vịt vàng đầy ắp trong cửa tiệm. Mẹ vội vàng mua ngay cho Ông mấy miếng.  Tối nay vừa đáp xuống sân bay, Mẹ lật đật gọi Ông: Bố ơi, con mua cho Bố cái này hay lắm nè.  Ông cười cười: nói thử coi có hay bằng món Bố mua cho con không.  Mẹ đòi Ông nói trước.  Và mắt Mẹ tự nhiên ướt khi đầu dây bên kia Ông cười cười: tìm được chỗ mua vịt lạp vàng cho con rồi nè, có 2 miếng ở đây nè, mai Bố mang về cho.  Ông phá lên cười khi Mẹ nói trong giỏ Mẹ cũng có đúng 2 miếng lạp vịt vàng cho Ông (Mẹ giấu đi 1 miếng để dành cho CH và HH ăn thử, hihi).  Cuối cùng Mẹ và Ông quyết định mai gặp nhau trao đổi vịt lạp Chợ Lớn và vịt lạp S.

Không biết mai Mẹ skype kể con nghe chuyện này, con có mắc cười không ha.  Con có thấy Mẹ và Ông sao mà trẻ con quá, có 2 miếng vịt lạp thôi mà sao lại vui dữ vậy.  Đơn giản là vì Mẹ và Ông cảm thấy mình được quan tâm đó con.  Giống như hôm qua Mẹ đã sung sướng nghe con trai hỏi: Mẹ thích đeo nhẫn hả, mai mốt con đi làm con mua cho Mẹ 1 chiếc nha. Và con gái thủ thỉ: con thích đeo nhẫn giống Mẹ, con mua cho Mẹ 1 nhẫn, con 1 nhẫn giống nhau.

Advertisements

Áo ấm mùa đông

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Vài tuần trước đây, Mẹ và 2 bạn nhỏ đi lang thang trong 1 trung tâm thương mại.  Một cửa hàng bán đồ lạnh mở sale.  2 anh em ‘lạc chân’ vào đó, thích quá, xin Mẹ mua áo lạnh mới để về VN đi Đà Lạt.  Đồ không quá mắc tiền và thấy 2 anh em háo hức nên Mẹ cũng chìu.  Hôm đó Mẹ để 2 anh em tự thương lượng với bác chủ cửa hàng, lớn tuổi vui tính, về màu sắc, kiểu dáng và kích cỡ.  Mẹ chỉ can thiệp nếu 2 bạn chọn món gì mắc quá thôi.  Và công nhận 2 bạn chọn 2 cái áo rất xinh.  Từ hôm mua áo mới tới nay, ngày nào anh Hai cũng nhắc: Mẹ cho con đi Đà Lạt đi Mẹ, hay đi chỗ nào lạnh lạnh cũng được để con mặc jacket mới của con.  Mẹ thấy buồn cười.  Đúng là trẻ con, chỉ ham đi ĐL vì muốn được mặc áo lạnh mới. 


2 anh em là dân xứ nóng nhưng lại có khá nhiều áo lạnh.  Đa phần là quà tặng từ các chú bác cô dì ở xa.  Một số là do Mẹ mua mỗi khi đi công tác lang thang vào các cửa hàng ở HN.  Những cái áo lạnh đó chủ yếu để dành mặc vào cuối năm khi SG se lạnh hoặc khi cả nhà có dịp đi Đà Lạt chơi (năm thì mười họa mới có 1 lần).  Mỗi lần được lôi mớ áo ấm ra mặc là 2 đứa thích lắm. Có khi ở nhà buổi tối mở máy lạnh đi ngủ, 2 anh em buồn buồn cũng lôi áo ấm ra mặc với nhau.  Đồ lạnh trẻ con thường nhiều màu sắc nên chắc vì vậy mà tụi con thích.  Lúc nào cũng mong lạnh lạnh để mặc cho vui.


Vậy mà CH và HH biết không, ở 1 nơi cách Sài Gòn chừng 200km, có những bạn nhỏ quanh năm sống với thời tiết lạnh, cần 1 cái áo ấm đúng nghĩa để môi không tái, người không lạnh khi đi bộ đến trường hoặc ra rẫy trà/ cà phê lao động phụ cha mẹ.  Áo lạnh với các bạn không phải là mặc cho vui và cho đẹp, để ‘thay đổi không khí’ như tụi con.  Các bạn không mấy khi có được 1 cái áo ấm mới (theo nghĩa là chưa ai mặc qua chứ không phải là ‘nhìn còn mới’ nha con), đúng kích cỡ, đúng giới tính…(đa số áo các bạn là áo cũ được tặng từ thiện, nên có cỡ nào, màu gì là mặc cỡ đó màu đó, miễn sao ấm là được).


Nơi Mẹ nói là một thôn dân tộc nhỏ ở Di Linh.  2 anh em đã từng đi cùng Mẹ tới đây 2 lần rồi đó.  Năm nay nhà mình ở xa, thu xếp không thuận tiện nên Mẹ không dẫn 2 anh em đến thăm các bạn được.  Mẹ và các cô chú chỗ Mẹ làm cùng đi với nhau.  Những lần đi trước Mẹ quan sát thấy các bạn đến nhận quà mặc đồ rất phong phanh, không có 1 cái ấm đúng nghĩa.  Lần này Mẹ và các bạn của Mẹ chuẩn bị hơn 200 áo ấm đủ các kích cỡ để tặng cho các bạn.  Mẹ ước gì con có ở đó để nhìn thấy ánh mắt háo hức của các bạn khi Mẹ và các cô chú đổ áo ấm ra phân loại theo kích cỡ.  Mà các bạn ngoan lắm đó con, các bạn rất mong được sờ tay vào áo mới, nhưng các bạn không chen lấn, không ồn ào, chỉ ngồi yên trật tự theo từng hàng nhìn Mẹ và các cô chú làm việc. 


Hiểu là các bạn hiếm khi có được 1 cái áo ấm ‘đo ni đóng giày’, Mẹ và các cô chú cố gắng không phát quà hàng loạt, các bạn đều được nhắm size rất kỹ trước khi trao quà, thậm chí nếu cần phải mở áo ra ướm liền tại chỗ.  Làm cách này hơi cực nhưng cả đoàn đều đồng lòng chịu cực để các bạn có được niềm vui trọn vẹn nhất có thể.  Xuất phát từ tâm lành nên có lẽ vì vậy mà Phật độ con ạ, áo mình mua số lượng lớn có được chọn lựa kỹ đâu, vậy mà gần như không bạn nào bị nhận áo nhỏ hơn size của mình (lớn hơn 1 tí thì thú thiệt là có, mà cái này cũng hay vì bạn có thể mặc được lâu) và màu sắc cho nam và nữ đều được chia đủ (không bạn nam nào bị nhận áo màu…hường, hihi).  Dễ thương lắm CH và HH ơi, có bạn nhát quá, lúc xếp hàng thấy bạn đi trước nhận áo thì mừng lắm, nhưng tới phiên mình lên lãnh thì sợ quá khóc òa luôn đó con.  Con xem hình các bạn nè nha


Bộ phận hậu cần làm việc tích cực, nhắm sẵn size và màu sắc cho các bạn sắp nhận quà

Bạn mắc cớ nên khóc nè con

Phải đổi một cỡ lớn hơn cho bạn này thôi, áo hơi nhỏ rồi.

Nhận quà xong các bạn được hướng dẫn vào ngồi ở chánh điện để tránh nhầm lẫn phát trùng quà.  Chú Hiển chụp được những hình ảnh các bạn vui mừng nâng niu cái áo mới vừa được nhận và hớn hở thử ngay tại chỗ, xúc động lắm con à.  Nhìn các bạn mặc ngay áo vào người chạy tung tăng trong chánh điện và khuôn viên chùa, Mẹ xúc động rơi nước mắt tại chỗ.  Mẹ nhớ tuổi thơ của Mẹ, cũng có những lúc giống các bạn ở đây (dù không tới nỗi quá khốn khó như vậy), mỗi năm chỉ 1 lần có áo mới và giày mới, cũng nâng niu cũng háo hức như thế này.  Mẹ mừng con của Mẹ chưa phải nếm trải cảnh đói ăn thiếu mặc từ lúc sinh ra.  Phước lành đó nên được trân trọng và gieo thêm con nhé.

Bạn chạy tìm Mẹ để khoe áo mới nè con, dễ thương quá chừng à

 

Mở áo ra xem trong trật tự

Ni Sư Minh Hiền dạy các bạn rất kỹ.  Luôn luôn phải biết bày tỏ sự biết ơn.

Áo mới của con đẹp và vừa lắm nè cô chú ơi

Nhận áo xong, bạn chạy sang khu phát quà người lớn phụ Mẹ bạn nhận mì,
cái áo mới lấp ló dưới tay của vạt áo nâu thường ngày, nhìn thật dễ thương.

Con xem này, bạn nhận được thùng mì, mừng quá chạy bay với hớng Mẹ mình.  Thùng mì muốn to hơn cả người của bạn.  Ngày mai hy vọng bạn sẽ có 1 bữa sáng ấm áp và ngon lành hơn mọi ngày.


Thương!

Sau buổi phát quà, Sư Bà trụ trì cám ơn mọi người đã nghĩ tới các em và những hộ gia đình ở thôn, đến thăm và tặng quà.  Thật lòng Mẹ nghĩ Mẹ và các cô chú trong đoàn phải cám ơn chuyến đi này (như bao chuyến đi làm xã hội khác), cám ơn buổi gặp gỡ với các em (và cả cha mẹ các em) hôm nay.  Không dịp nào tốt hơn dịp này để được lắng lòng mình lại, hiểu thêm cuộc sống, dẹp bớt những ham muốn có khi cao hơn tầm với, yêu quí hơn những điều bình dị và trân trọng hơn bài học…BIẾT ĐỦ.


Dù thức dậy rất sớm, đi một chặng đường dài gần 6g đồng hồ, tới nơi tất bật sắp xếp phát quà, mãi tới gần 2g mới ăn bữa trưa chay tịnh và đạm bạc, nhưng con xem nè, các cô chú và Mẹ ai cũng vui và rạng rỡ.  Niềm vui mình nghĩ sẽ mang đến cho mọi người thật sự đã trở thành niềm vui cho chính mình đó con.


Mẹ sẽ cố gắng thu xếp để những năm sau 2 con lại tiếp tục cùng tham gia chuyến đi thường niên đến Di Linh với Mẹ và các cô chú.  Năm sau Mẹ định sẽ thêm vớ vào danh sách quà tặng.  Lâu lâu CH và HH lại than phiền với Mẹ là vớ cũ rồi, phai màu rồi thay vớ mới đi Mẹ (dù rằng đôi với đó chỉ mới mang vài lần và bị loang màu với quần áo khác khi giặt chung thôi).  Mẹ vẫn ép con mang, con miễn cưỡng làm theo mà không hiểu.  Từ hôm nay Mẹ sẽ cho các bạn bỏ ống heo mua vớ tặng các bạn vùng cao, hy vọng rồi con sẽ biết quí hơn những gì mình đang có.

Vì sao là ‘Nơi Ấy Bình Yên’?

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Bạn hỏi: sao lại đổi tên của blog profile thành ‘Nơi Ấy Bình Yên’? Và cái tên profile cũ Kathy là tên của ai zị?

Tên profile cũ là tên Mẹ gọi yêu mình thời còn oe oe: Kathy (phiên âm là Ca Ti, đến chừng này tuổi rồi mà Cậu, Dì gọi điện tìm vẫn: Ca Ti hả con, Ông Ngoại mấy đứa nhỏ nói chuyện với nanny cũng: con Ca Ti nhà tui blah blah blah, ông xã rút gọn lại còn Ti, qua tới chú Cá Heo thành mẹ Ti). Xưa giờ cứ làm cái gì cần nickname thì lôi cái tên này ra (sau này theo bạn Hạnh phiên âm thì nó còn có nghĩa là cái Thụy, hihi).

Tuần rồi ngồi rảnh rỗi (thật ra là bận lắm mà tự cho mình rảnh vì muốn giải tỏa căng thẳng) trang hoàng lại blog (sẵn tiện chào mừng ngày ta trao nhẫn cho nhau), ngẫm nghĩ blog này cũng là nhà, nhà lưu giữ kỷ niệm của Cá Heo và Rùa. Mà đối với Má của 2 cô cậu đó, phút giây nào ở bên 2 cô cậu (và Ba của 2 cô cậu nữa) là phút giây bình yên nhất.

Thế là nổi hứng lên vào đổi tên profile thành: Nơi Ấy Bình Yên.

Đơn giản vậy đó bạn mình ơi.

Như bây giờ nè, đang mệt đứt hơi vì một project khó. Click icon 360, như mở cửa nhà, vào nhìn hình 2 đứa nó, tự dưng thấy thanh thản, thư giãn hẳn.

Nơi Ấy Bình Yên….