Category Archives: tâm tình

Ông Ngoại tên là…Bố

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Hồi CH còn nhỏ, ai hỏi ông tên gì, con trả lời: ông tên…Ngoại.

Lớn lên một chút, con cho rằng tên của ông Ngoại là…Bố vì con cứ nghe Mẹ gọi ông là Bố (lúc đó con chưa hiểu Bố là Ba).

Hơn một năm gần đây, con biết tên ông Ngoại là gì rồi và con đã hiểu Mẹ gọi ông là Bố cũng như con gọi Ba Th là Ba.  Một lần, con thắc mắc: tại sao Mẹ gọi ông là Bố mà không là Ba.  Thiệt là khó giải thích cho chú bé hiểu tại sao nên Mẹ chỉ trả lời ngắn gọn: thì Bố cũng là Ba mà con, ông Ngoại thích Mẹ gọi thế.  Mà thật sự là ông Ngoại thích Mẹ gọi như vậy thật.  Nhà Ngoại người miền Nam rặt, ngày mới sinh ra tới lúc lẫm chẫm biết đi, Mẹ vẫn gọi ông là Ba. Mãi tới khi 4-5 tuổi gì đó, nhà kế bên dọn về một gia đình Bắc 54, Mẹ sang chơi mãi nghe người ta gọi Bố về cũng bắt chước Bố Bố…, gọi riết thành quen miệng.  Ông Ngoại cũng dễ dãi (mặc dù bà Cố khó chịu rầy hoài) nói là gọi sao cũng được miễn là thương yêu nhau là đủ.  Thế là Mẹ bỗng dưng trở thành trường hợp độc nhất vô nhị từ nhà Nội sang tới nhà Ngoại với cách gọi Ba là Bố.  Mà Mẹ thích từ đó lắm, cảm thấy có cái gì đó rất đặc biệt giữa 2 cha con.  Sau này lịch sử lập lại với CH. Mẹ sanh con ra, Ba thích Mẹ xưng Má với con. Vậy mà tới lúc đi học mẫu giáo (đâu chừng hơn 2 tuổi), con về nhà khăng khăng gọi Mẹ là Mẹ, không chịu gọi Má.  Và cũng như ông Ngoại, Mẹ rất thoải mái với chuyện đó, gọi gì cũng được, miễn trong lòng con có sự kính trọng và yêu thương cha mẹ.

Mẹ hãnh diện là con gái của ông Ngoại.  Bao nhiêu thăng trầm đã từng nếm trải trong gia đình, đặc biệt sau khi bà Ngoại mất.  Có những lúc Mẹ thấy ông Ngoại xa thiệt là xa vì hình như thiếu bà Ngoại có lúc riềng mối tình cảm giữa 2 cha con cũng có phần lung lay, nhất là khi ông Ngoại có mối quan hệ khác.  Nhưng cha con thì vẫn là cha con.  Ngày nhỏ Ông yêu Mẹ vô đối, hầu như Mẹ thân và quấn quít với Ông hơn cả với bà.  Lớn lên cũng vậy, Ông bận bịu với cuộc sống riêng nhưng hầu như chưa bao giờ từ chối khi Mẹ cần Ông giúp đỡ hay đơn giản là ở bên cạnh Mẹ những lúc Mẹ rối trí và khó khăn.  Ngày thường Ông cũng nhõng nhẽo và mè nheo với mẹ lắm (hihi).  Nhưng khi Mẹ có khủng hoảng, bao giờ Ông cũng có mặt ngay lập tức.

Mẹ hiểu tính tình và sở thích của Ông bao nhiêu thì Ông cũng hiểu lại Mẹ y vậy.  Chiều nay có 1 chuyện thật cảm động mà Mẹ nghĩ Mẹ sẽ nhớ hoài không thể quên được. Mẹ rất thích ăn lạp vịt, Ông cũng vậy. Chưa hẳn là vì lạp vịt ngon (ba Th chê hoài và không thích Mẹ ăn món này vì theo Ba nó hôi lông và dầu mỡ quá), mà vì nó là món ăn ngon của một thời khốn khó.  Bà Ngoại người Hoa, Tết lại hay cho nhà ăn lạp vịt.  Miếng lạp vịt vàng hấp trong nồi cơm, nước mỡ tươm ra cơm mặn mặn thơm thơm, Mẹ mơ hoài suốt một thời tuổi nhỏ đến Tết được ăn lạp vịt.  Những năm sau này, không thấy người ta bán lạp vịt vàng nữa, tuyền một loại lạp vịt ướp cái gì đó đỏ đỏ ăn ngọt ngọt không ngon.   Hôm rồi Mẹ và Ông đi xem chợ Tết bên S, lại thấy miếng lạp vịt đỏ, Mẹ thở dài: sao con thèm miếng lạp vịt vàng của Mẹ quá Bố. Ông nói: trong Chợ Lớn Bố nghĩ là còn bán để bữa nào Bố đi tìm cho con, Bố cũng thích lạp vịt vàng hơn.  Rồi ông về VN trước Mẹ vài ngày.  Trong mấy ngày không có Ông, Mẹ lang thang với cô Ng vào khu phố Tàu và làm cô Ng ngạc nhiên khi Mẹ gần như không giấu được niềm phấn khích thấy ở một góc phố người ta bán lạp vịt vàng đầy ắp trong cửa tiệm. Mẹ vội vàng mua ngay cho Ông mấy miếng.  Tối nay vừa đáp xuống sân bay, Mẹ lật đật gọi Ông: Bố ơi, con mua cho Bố cái này hay lắm nè.  Ông cười cười: nói thử coi có hay bằng món Bố mua cho con không.  Mẹ đòi Ông nói trước.  Và mắt Mẹ tự nhiên ướt khi đầu dây bên kia Ông cười cười: tìm được chỗ mua vịt lạp vàng cho con rồi nè, có 2 miếng ở đây nè, mai Bố mang về cho.  Ông phá lên cười khi Mẹ nói trong giỏ Mẹ cũng có đúng 2 miếng lạp vịt vàng cho Ông (Mẹ giấu đi 1 miếng để dành cho CH và HH ăn thử, hihi).  Cuối cùng Mẹ và Ông quyết định mai gặp nhau trao đổi vịt lạp Chợ Lớn và vịt lạp S.

Không biết mai Mẹ skype kể con nghe chuyện này, con có mắc cười không ha.  Con có thấy Mẹ và Ông sao mà trẻ con quá, có 2 miếng vịt lạp thôi mà sao lại vui dữ vậy.  Đơn giản là vì Mẹ và Ông cảm thấy mình được quan tâm đó con.  Giống như hôm qua Mẹ đã sung sướng nghe con trai hỏi: Mẹ thích đeo nhẫn hả, mai mốt con đi làm con mua cho Mẹ 1 chiếc nha. Và con gái thủ thỉ: con thích đeo nhẫn giống Mẹ, con mua cho Mẹ 1 nhẫn, con 1 nhẫn giống nhau.

Áo ấm mùa đông

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Vài tuần trước đây, Mẹ và 2 bạn nhỏ đi lang thang trong 1 trung tâm thương mại.  Một cửa hàng bán đồ lạnh mở sale.  2 anh em ‘lạc chân’ vào đó, thích quá, xin Mẹ mua áo lạnh mới để về VN đi Đà Lạt.  Đồ không quá mắc tiền và thấy 2 anh em háo hức nên Mẹ cũng chìu.  Hôm đó Mẹ để 2 anh em tự thương lượng với bác chủ cửa hàng, lớn tuổi vui tính, về màu sắc, kiểu dáng và kích cỡ.  Mẹ chỉ can thiệp nếu 2 bạn chọn món gì mắc quá thôi.  Và công nhận 2 bạn chọn 2 cái áo rất xinh.  Từ hôm mua áo mới tới nay, ngày nào anh Hai cũng nhắc: Mẹ cho con đi Đà Lạt đi Mẹ, hay đi chỗ nào lạnh lạnh cũng được để con mặc jacket mới của con.  Mẹ thấy buồn cười.  Đúng là trẻ con, chỉ ham đi ĐL vì muốn được mặc áo lạnh mới. 


2 anh em là dân xứ nóng nhưng lại có khá nhiều áo lạnh.  Đa phần là quà tặng từ các chú bác cô dì ở xa.  Một số là do Mẹ mua mỗi khi đi công tác lang thang vào các cửa hàng ở HN.  Những cái áo lạnh đó chủ yếu để dành mặc vào cuối năm khi SG se lạnh hoặc khi cả nhà có dịp đi Đà Lạt chơi (năm thì mười họa mới có 1 lần).  Mỗi lần được lôi mớ áo ấm ra mặc là 2 đứa thích lắm. Có khi ở nhà buổi tối mở máy lạnh đi ngủ, 2 anh em buồn buồn cũng lôi áo ấm ra mặc với nhau.  Đồ lạnh trẻ con thường nhiều màu sắc nên chắc vì vậy mà tụi con thích.  Lúc nào cũng mong lạnh lạnh để mặc cho vui.


Vậy mà CH và HH biết không, ở 1 nơi cách Sài Gòn chừng 200km, có những bạn nhỏ quanh năm sống với thời tiết lạnh, cần 1 cái áo ấm đúng nghĩa để môi không tái, người không lạnh khi đi bộ đến trường hoặc ra rẫy trà/ cà phê lao động phụ cha mẹ.  Áo lạnh với các bạn không phải là mặc cho vui và cho đẹp, để ‘thay đổi không khí’ như tụi con.  Các bạn không mấy khi có được 1 cái áo ấm mới (theo nghĩa là chưa ai mặc qua chứ không phải là ‘nhìn còn mới’ nha con), đúng kích cỡ, đúng giới tính…(đa số áo các bạn là áo cũ được tặng từ thiện, nên có cỡ nào, màu gì là mặc cỡ đó màu đó, miễn sao ấm là được).


Nơi Mẹ nói là một thôn dân tộc nhỏ ở Di Linh.  2 anh em đã từng đi cùng Mẹ tới đây 2 lần rồi đó.  Năm nay nhà mình ở xa, thu xếp không thuận tiện nên Mẹ không dẫn 2 anh em đến thăm các bạn được.  Mẹ và các cô chú chỗ Mẹ làm cùng đi với nhau.  Những lần đi trước Mẹ quan sát thấy các bạn đến nhận quà mặc đồ rất phong phanh, không có 1 cái ấm đúng nghĩa.  Lần này Mẹ và các bạn của Mẹ chuẩn bị hơn 200 áo ấm đủ các kích cỡ để tặng cho các bạn.  Mẹ ước gì con có ở đó để nhìn thấy ánh mắt háo hức của các bạn khi Mẹ và các cô chú đổ áo ấm ra phân loại theo kích cỡ.  Mà các bạn ngoan lắm đó con, các bạn rất mong được sờ tay vào áo mới, nhưng các bạn không chen lấn, không ồn ào, chỉ ngồi yên trật tự theo từng hàng nhìn Mẹ và các cô chú làm việc. 


Hiểu là các bạn hiếm khi có được 1 cái áo ấm ‘đo ni đóng giày’, Mẹ và các cô chú cố gắng không phát quà hàng loạt, các bạn đều được nhắm size rất kỹ trước khi trao quà, thậm chí nếu cần phải mở áo ra ướm liền tại chỗ.  Làm cách này hơi cực nhưng cả đoàn đều đồng lòng chịu cực để các bạn có được niềm vui trọn vẹn nhất có thể.  Xuất phát từ tâm lành nên có lẽ vì vậy mà Phật độ con ạ, áo mình mua số lượng lớn có được chọn lựa kỹ đâu, vậy mà gần như không bạn nào bị nhận áo nhỏ hơn size của mình (lớn hơn 1 tí thì thú thiệt là có, mà cái này cũng hay vì bạn có thể mặc được lâu) và màu sắc cho nam và nữ đều được chia đủ (không bạn nam nào bị nhận áo màu…hường, hihi).  Dễ thương lắm CH và HH ơi, có bạn nhát quá, lúc xếp hàng thấy bạn đi trước nhận áo thì mừng lắm, nhưng tới phiên mình lên lãnh thì sợ quá khóc òa luôn đó con.  Con xem hình các bạn nè nha


Bộ phận hậu cần làm việc tích cực, nhắm sẵn size và màu sắc cho các bạn sắp nhận quà

Bạn mắc cớ nên khóc nè con

Phải đổi một cỡ lớn hơn cho bạn này thôi, áo hơi nhỏ rồi.

Nhận quà xong các bạn được hướng dẫn vào ngồi ở chánh điện để tránh nhầm lẫn phát trùng quà.  Chú Hiển chụp được những hình ảnh các bạn vui mừng nâng niu cái áo mới vừa được nhận và hớn hở thử ngay tại chỗ, xúc động lắm con à.  Nhìn các bạn mặc ngay áo vào người chạy tung tăng trong chánh điện và khuôn viên chùa, Mẹ xúc động rơi nước mắt tại chỗ.  Mẹ nhớ tuổi thơ của Mẹ, cũng có những lúc giống các bạn ở đây (dù không tới nỗi quá khốn khó như vậy), mỗi năm chỉ 1 lần có áo mới và giày mới, cũng nâng niu cũng háo hức như thế này.  Mẹ mừng con của Mẹ chưa phải nếm trải cảnh đói ăn thiếu mặc từ lúc sinh ra.  Phước lành đó nên được trân trọng và gieo thêm con nhé.

Bạn chạy tìm Mẹ để khoe áo mới nè con, dễ thương quá chừng à

 

Mở áo ra xem trong trật tự

Ni Sư Minh Hiền dạy các bạn rất kỹ.  Luôn luôn phải biết bày tỏ sự biết ơn.

Áo mới của con đẹp và vừa lắm nè cô chú ơi

Nhận áo xong, bạn chạy sang khu phát quà người lớn phụ Mẹ bạn nhận mì,
cái áo mới lấp ló dưới tay của vạt áo nâu thường ngày, nhìn thật dễ thương.

Con xem này, bạn nhận được thùng mì, mừng quá chạy bay với hớng Mẹ mình.  Thùng mì muốn to hơn cả người của bạn.  Ngày mai hy vọng bạn sẽ có 1 bữa sáng ấm áp và ngon lành hơn mọi ngày.


Thương!

Sau buổi phát quà, Sư Bà trụ trì cám ơn mọi người đã nghĩ tới các em và những hộ gia đình ở thôn, đến thăm và tặng quà.  Thật lòng Mẹ nghĩ Mẹ và các cô chú trong đoàn phải cám ơn chuyến đi này (như bao chuyến đi làm xã hội khác), cám ơn buổi gặp gỡ với các em (và cả cha mẹ các em) hôm nay.  Không dịp nào tốt hơn dịp này để được lắng lòng mình lại, hiểu thêm cuộc sống, dẹp bớt những ham muốn có khi cao hơn tầm với, yêu quí hơn những điều bình dị và trân trọng hơn bài học…BIẾT ĐỦ.


Dù thức dậy rất sớm, đi một chặng đường dài gần 6g đồng hồ, tới nơi tất bật sắp xếp phát quà, mãi tới gần 2g mới ăn bữa trưa chay tịnh và đạm bạc, nhưng con xem nè, các cô chú và Mẹ ai cũng vui và rạng rỡ.  Niềm vui mình nghĩ sẽ mang đến cho mọi người thật sự đã trở thành niềm vui cho chính mình đó con.


Mẹ sẽ cố gắng thu xếp để những năm sau 2 con lại tiếp tục cùng tham gia chuyến đi thường niên đến Di Linh với Mẹ và các cô chú.  Năm sau Mẹ định sẽ thêm vớ vào danh sách quà tặng.  Lâu lâu CH và HH lại than phiền với Mẹ là vớ cũ rồi, phai màu rồi thay vớ mới đi Mẹ (dù rằng đôi với đó chỉ mới mang vài lần và bị loang màu với quần áo khác khi giặt chung thôi).  Mẹ vẫn ép con mang, con miễn cưỡng làm theo mà không hiểu.  Từ hôm nay Mẹ sẽ cho các bạn bỏ ống heo mua vớ tặng các bạn vùng cao, hy vọng rồi con sẽ biết quí hơn những gì mình đang có.

Con gái, con trai, con trai, con gái

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

IMG_3591

Trước khi có CH, thậm chí là từ lúc còn độc thân, Mẹ của 2 bạn nhỏ luôn thích có con gái đầu lòng.  Đơn giản vì con gái xinh xắn, dễ thương, có thể tha hồ ‘trang trí’,  làm điệu cho con.  Thêm 1 lý do nữa mà mỗi lần nhắn đến là Mẹ 2 bạn nhỏ là có cớ phỗng mũi, Ông Bà Ngọai của 2 bạn nhỏ luôn tuyên bố rằng có 1 mình Mẹ của 2 bạn nhỏ thôi, dù là gái cũng đủ mãn nguyện rồi.  Con gái gần gũi, ấm áp hơn con trai.

Vậy mà khi có bầu CH, Mẹ 2 bạn nhỏ chả quan tâm gì tới chuyện giới tính.  Chỉ mong thai kỳ suôn sẻ, sanh con lành lặn, ngoan ngõan là mừng rồi.  Nói nào ngay lúc siêu âm bạn CH là con trai, Mẹ có hơi buồn 1 vài giây vì thấy mình tuột mất cơ hội cài nơ, kẹp tóc, mua váy đầm… Sanh bạn CH ra mẹ yêu quá nên chả nhớ gì chuyện gái trai nữa.  Tới lúc có bầu HH, có nghĩ thầm giờ mà có thêm cô con gái nữa cho đủ nếp tẻ thì thích lắm.  Mà nếu lại ra thằng ku thì cũng không sao, cũng dễ thương như bạn CH thôi.  Cuối cùng cũng tọai nguyện có HH là con gái.

Có đủ nếp tẻ rồi mới thấy, gái trai gì cũng đáng yêu như nhau.

IMG_3587Cứ sợ con trai không tình cảm, ấm áp.  Với bạn Cá Heo chuyện đó hòan tòan không đúng.  Cá Heo nghịch ngợm, hùng hục đúng kiểu con trai, nhưng cũng tình cảm vô cùng.  CH yêu nhất là Mẹ, nhì là em.  Có 1 buổi chiều cách đâyvài tuần, Mẹ đi làm về, có chuyện không vui, CH tinh ý nhận ra ngay: sao Mẹ buồn vậy?  Mẹ trả lời là hôm nay Mẹ hơi buồn 1 chút, CH ngoan đừng quấy cho Mẹ nằm nghỉ tí.  Anh chàng nằm xuống ôm đầu Mẹ áp vào bụng mình, vỗ vỗ đầu Mẹ nhè nhẹ.  Mẹ nhắm mắt lại thấy êm êm như trẻ con được vỗ về.  Tự dưng nước mắt ứa ra và thấy lòng dịu lại hẳn.  Bao nhiêu năm chăm sóc cho con, giờ có 1 giây phút cảm thấy mình được con chăm sóc, vỗ về lại, cảm giác lạ lắm. 

Mẹ bệnh, nhờ nanny cạo gió, nanny cạo tới đâu, Mẹ gồng mình rên đau tới đó (da giấy mà).  Anh Hai ‘rầy’ nanny sao làm Mẹ đau.  Nanny bảo là Mẹ đi công tác nhiều kiếm tiền mua sữa cho CH nên mới bệnh phải cạo gió đó.  Anh Hai xúyt xoa: sao Mẹ cực khổ quá vậy.  Mẹ hổng biết học ở đâu ra chữ cực khổ nữa.  Ngồi thấy Mẹ rên rỉ với vụ cạo gió, anh chạy ra ngòai lấy cây đũa thần trong bộ đồ thiên thần của HH đưa cho Mẹ: Mẹ cầm đi, nhớ lắc lắc cho hết đau, đũa thần đó.  Haha.

Có 1 dạo anh Hai mê mệt đĩa siêu nhân Deka.  Thiệt tình mà nói thì mấy cái đĩa đó nội dung không có gì quá đáng, nhưng Mẹ không thích Hai coi vì cứ coi là mê mệt, không chịu tắt TV.  Vào lớp thì cứ xoay ngang xoay dọc kể chuyện siêu nhân cho bạn nghe, không tập trung học hành gì hết, Cô giáo gặp Mẹ than phiền suốt.  Thế là Mẹ cương quyết bắt ‘cai ‘ đĩa siêu nhân.  2 ngày sau ông Ngọai đi đón, cô khen là anh chàng đã đằm tính hơn, bớt hẳn vụ nhảy nhót giống siêu nhân, Cô có hỏi là sao mấy ngày nay Trí ngoan thế, anh chàng thỏ thẻ: con ngoan cho Mẹ vui.  Dọc đường về nhà, anh chàng lỏn lẻn nói với ông Ngọai: bữa nay ông về kể chuyện con ngoan, Mẹ ‘được’ vui rồi.  Bây giờ cứ quậy phá cái gì, Ngọai và nanny chỉ cần lên tiếng kiểu này về kể Mẹ nghe chắc là Mẹ buồn là anh sẽ dừng ngay.

12082009222Là con gái nhưng HH có vẻ cứng rắn và bạo dạn hơn anh Hai.  Mẹ chưa thấy HH sợ gì hết.  Hôm rồi, HH bệnh phải vào truyền nước trong bệnh viện.  Lúc cô y tá đâm kim truyền vào vain tay HH, con khóc thét lên.  Mẹ ôm con trong tay mà nước mắt cứ tuôn ròng ròng, thương con bé bỏng mà cứ hết bệnh này tới bệnh kia.  Thấy Mẹ khóc, HH lấy tay còn lại chùi chùi nước mắt Mẹ rồi nín khóc ngay.  Từ đó cho tới lúc rút kim ra đi về, HH nằm ngoan như mèo con, không khóc lóc gì hết.  Y tá, bác sĩ gì cũng khen.

IMG_3578Y như anh Hai lúc bé, HH giữ của kinh khủng.  Đi bệnh viện, thấy bác sĩ rút kim ra mừng lắm, miệng kêu: về, về.  Sau đó vết kim rút ra đau quá, cô nàng mếu máo: Mẹ ơi, đau quá, đau quá.  Nhưng vẫn không quên nhắc nhở (vừa khóc vừa nhắc): Mẹ ơi, dép, dép (con gái sợ Mẹ quên đôi giày đang để dưới gầm giường).  Ai có mặt trong phòng khám lúc đó cũng cười ngất.  Xuống sân chung chơi, em Hân là ‘thần giữ của’ cho anh Hai.  Bất kỳ ai mon men tới gần xe đạp của anh Hai, em sẽ hét tóang lên.  Hét rồi mà chưa đi thì em nhào tới cấu luôn (ack, vụ này Mẹ rất bực mình, dạy mãi mà vẫn không chừa).  Riết rồi dưới sân mọi người tự bảo nhau: con bé đó là vệ sĩ của thằng anh.  Hic, cái này Mẹ hổng ham chút nào. 

HH mê Mẹ không kém gì anh Hai.  Hơn tháng nay không bữa cơm nào Mẹ được ngồi ăn thong thả.  Lúc nào HH cũng ngồi 1 bên đùi, tham gia bàn cơm với Ba Mẹ.  Đầu bữa cơm, con cũng ngồi high chair nhưng chừng 10′ sau đó là bằng mọi cách phải chui vào lòng Mẹ.  Mẹ ăn 1 tay, 1 tay bế Hân.  Cũng sợ làm vậy chiều HH quá HH sẽ hư nhưng thấy cái miệng nũng nịu: Mẹ oi (không phải Mẹ ơi nhé) là Mẹ không đành từ chối.  Mấy hôm Mẹ đi công tác, cô giáo kể, trưa nào HH ngủ cũng giật mình khóc tóang lên mếu máo gọi Mẹ oi, Mẹ oi.  Mẹ nghe kể lại thương đứt ruột.  Có 1 điều đặc biệt là HH không biết hôn.  Mỗi lần bảo HH hun Mẹ đi, là con cọ cái má mềm mềm và0 má Mẹ, miệng kêu chụt chụt.  Con không biết hun bằng miệng và mũi đâu.  Dạy cách chi cũng không được.  Cách bày tỏ tình cảm của HH là thích nằm rút vào lòng Mẹ, chòang 1 tay qua cổ Mẹ, 1 tay bóp bóp mũi Mẹ.  Có khi đang chơi mà tự dưng nhớ Mẹ, yêu Mẹ quá thì HH chạy a tới ôm chầm Mẹ từ sau lưng cọ cọ cái đầu vào lưng Mẹ, miệng kêu nho nhỏ: Mẹ oi, Mẹ oi.  Lúc đó, bận kiểu gì Mẹ cũng phải đè nghiến ra hun 2 cái má thơm thơm mùi sữa cho đã.  Hỏi HH: Hân thương Mẹ để đâu, con gái lấy 2 tay ôm mặt Mẹ lắc lắc rồi mới chỉ vào đầu mình: để đầu.

Đặc biệt HH rất yêu Ba.  Mỗi lần Ba đi công tác, Hân cứ đứng trước hình cưới của Ba Mẹ gọi: Ba oi, Ba oi.  Ai đi ngang chỗ cái hình HH cũng chỉ: Ba Xanh nè.  Ba đi làm về, cô nàng chạy quính quáng ra đón, miệng kêu lọan xị: Ba, Ba và xổ cả tràng tiếng lạ (vì có ai hiểu đâu) kể lể đủ điều.  Ba ngồi ăn cơm, hôm nào HH không bận độc chiếm cái đùi Mẹ, thì sẽ quanh quẩn quanh chân Ba, có lúc cao hứng, chống tay chân xuống đất sủa gâu gâu làm con chó con cho Ba xem.

Điều Mẹ thương nhất ở 2 anh em là cả 2 đứa đều rất có tình cảm với mọi người trong nhà, chứ không riêng gì Ba Mẹ.  Tháng rồi bác Vận chia tay nhà mình về lại quê chăm sóc cháu.  HH còn nhỏ không biết nhưng anh Hai thì biết trước đó ít hôm.  Tối trước khi bác về, Mẹ rủ Hai đi mua sầu riêng về ăn.  Con trai rất tinh ý: mua cho bác Vận hả Mẹ, bác thích ăn sầu riêng.  Về tới nhà, con mở hộp ra mời từng người.  Mời mãi chưa ai chịu ngồi ăn, con năn nỉ: thôi mà, ăn đi mà, con thèm quá rồi, haha.  Mỗi người ăn 1 múi, ăn xong trong hộp vẫn còn 1 múi, anh Hai vô tư cầm lên định làm múi thứ 2 (món ruột mà), đưa lên miệng rồi, tự dưng bỏ xuống: Bác ăn đi, Mẹ mua cho Bác ăn mai về quê đó.  Bác Vận cầm múi sầu riêng mà khóc ròng, Mẹ cũng không cầm được nước mắt.  Đưa múi sầu riêng rồi nhưng vẫn tiếc nuối: Bác cho con liếm miếng đỡ thèm, hehe.

Tuần nào bác Vận cũng gọi vào.  2 anh em tranh nhau nói chuyện.  Em Hân cứ hét ầm trong điện thọai: Bác con mà (Bác của con mà).  Anh Hai thì thành thật lắm: Bác ơi, con nhớ Bác, nhưng mà hổng có Bác con cũng vui lắm.  Hahahaha.

Vậy đó, gái trai gì cũng là gia tài của Ba Mẹ.  Mẹ yêu mỗi đứa 1 kiểu khác nhau, lo lắng về mỗi đứa 1 cách khác nhau.  Hai đứa như bù trừ cho nhau.  Anh trai cũng tình cảm không thua gì em gái.  Mà em gái thì cũng ‘anh hùng’ chả kém anh trai. Có ai đó hỏi Mẹ, nếu sanh đứa thứ 3 thì thích trai hay gái.  Nếu thật sự có lần thứ 3, chắc Mẹ xin ơn trên ban cho Mẹ 1 cặp sinh đôi gái trai luôn cho chẵn cặp, hihi.

Away from home

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Waking up quite early this morning, alone, in a mini hotel in Vinh Long, I was struck with a surprise: silence is sometimes not a meaningful attribute of peace/ tranquility. Not at all. Often, at home, I found myself frustrated with noisy and busy morning. More than one time, I wish that I could have some peaceful moments for myself, away from all the noise and bustle caused by kids and other family members.
img_3298
Now, I have it, a silent waking up moment by myself. No disturbance from anyone. And it’s not peaceful as I expected.

How I miss kids’ laugh, screaming, quarreling sound. I miss seeing myself nagging and urging the kids to be quick for school. I miss hearing someone playing his piano, a short jingle before going to work.

Morning noise – a hidden part of happiness. Will never complain again about having headache from those noise and bustle. Starting to love them :).

Seriously homesick…

Desperately babysick…

Tenderly….

Lâu rồi không blog

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Dạo này bận gì mà bận khủng hỏang. Chẳng có thời gian update blog. Đã tạm chia tay 360o nhưng cũng chẳng có thời gian mà chăm chút cho cái blog mới này.

Dạo này 2 bạn nhỏ tự dưng lại hay bệnh. 6 tuần liên tục, 2 bạn thay nhau sốt, sụt sịt, viêm họng, siêu vi…đủ mùi thương đau (đúng với chủ đề blog này luôn – lifescent, hihi). Mẹ 2 bạn phờ phạc. Tuần nào cũng có vài 3 đêm mất ngủ. Cứ cái đà này chắc mẹ 2 bạn bệnh theo 2 bạn luôn quá.

2 tuần trước là kỷ niệm 10 năm ngày cưới của BM 2 bạn. Cả nhà đi Long Hải chơi. Hai bạn vui lắm. Em HH chạy nhảy như sáo con. Có người ‘rầy’ BM 2 bạn: đi kỷ niệm đám cưới mà dẫn theo 2 bạn thì còn gì là lãng mạn. Hihi. Thật ra, 10 năm sống với nhau, tài sản quí nhất của BM là 2 bạn nhỏ. Một ngày kỷ niệm quan trọng như vậy làm sao thiếu 2 bạn được chứ. BM còn khối cơ hội khác để ‘lãng mạn’ riêng mình mà.

Hình ảnh tung tăng của 2 bạn đây nè:
brosis1
group1
playing
hanhan

Scent of Life

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Thấy mình thi thỏang hay lấn sân post đủ thứ bài ‘lạc đề’ bên blog của con thế là ngẫm nghĩ đến chuyện xây 1 cái nhà mới để post chuyện linh tinh của mình, nhưng cứ lười nên quên.  Dạo này chịu khó vào bếp nhiều, xin chỗ này ít công thức, chỗ kia ít bí quyết, lại còn mượn sách về đọc…, thế là lại nghĩ tới chuyện xây blog mới để có chỗ mà ‘tàng trữ’ những công thức đó, mai này còn lục lại coi, nhất là khi đã trả sách vở lại cho bạn bè.

Xin miếng đất bên wordpress này xây nhà và bắt đầu lăn tăn chuyện đặt tên.  Thật ra thì cũng không định gói gọn blog của mình trong chuyện bếp núc.  Tui mà, có bao giờ ở trong bếp lâu được đâu, chân này là chân đi mà.  Nghĩ mãi rồi chọn cái tên SCENT OF LIFE này.  Hương vị của cuộc sống là tất cả những kinh nghiệm ta có được trong từng ngày đang sống.  Đơn giản nhất, gần gũi nhất là mùi hương từ bếp: mùi xào nấu điếc mũi, mùi bơ thơm ngát từ mẻ bánh đang nướng, mùi khét từ 1 lần ta vụng về hay lơ đãng để quên thức ăn trên bếp hơi lâu…  Hay mùi mồ hôi, mùi sữa, mùi con ‘đấm dài’.  Xa hơn chút nữa là những ‘hương vị lạ’ ta nếm trải từ nhũng chuyến đi xa, những thành quả, thậm chí là những đụng chạm trong công việc cuộc sống đời thường, những tấmảnh ta tình cờ chộp được. 

Ngày nào cũng hít thở và nếm biết bao hương và vị từ cuộc sống.  Có những mùi, những vị làm ta phấn chấn, vui cả ngày.  Có những mùi làm ta vội vã quay đi, những vị làm ta nhăn mặt khi nếm phải.  Có những mùi làm lòng ta chùng xuống, cay cay sống mũi.  Có những vị làm ta đắng lòng suốt 1 khỏang thời gian dài….  Dù thế nào đi nữa, cuộc sống của ta thêm ý nghĩa hơn với tất cả những hương vị đó.

Ghi lại để nhớ, ghi lại để sẻ chia.