Category Archives: Cáheo

Vui, vui, vui…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Sắp hết Tết rồi…

Up lên 1 ít hình vui vui của 2 bạn nhỏ để níu kéo thêm ít không khí xuân nào.

M của 2 em không thể nào nhịn cười được mỗi lần nhìn tấm ảnh HH đi xấp xải ngòai đường hoa NH này. Dáng đi hùng dũng vô cùng, trái hẳn với cái tướng nhỏ xíu hột tiêu. Đường lúc đó rất đông, không hiểu sao tấm ảnh này chẳng lọt ai vào, ngòai đôi chân và 1 chút cái áo xanh của M đằng sau. Chắc HH đi hòanh tráng quá nên ai cũng né nhường đường. Trên thực tế, sau đọan này HH còn đứng lắc mông giữa đường theo nhạc nữa đó. Mấy bác Tây dừng lại xem, chụp hình HH nữa. Buồn cười lắm.

Photobucket

Rất trùng hợp, lúc M bằng tuổi HH, Ngọai chụp cho M 1 tấm hình ‘cắn tay ngẫm nghĩ’ y thế này. Hôm nào M lục lại được, sẽ post lên so sánh xem có giống nhau không nhé. Cái hoa background của hình này là của B HH chụp ở đường hoa Nguyễn Huệ đó. Đầm hoa, nơ to đùng, nhìn cũng nữ tính hơn xưa 1 chút rồi.

Photobucket

Hai anh em Tết này ôi chu cha là vui. Giờ giấc thỏai mái, thích thì ăn, vui thì ngủ. BM xả cảng cho 2 anh chị 1 tuần mà. Tòan bộ lịch ăn ngủ được phá bỏ hết. Hí hửng lắm.

Photobucket

Trong niềm vui chung, HH có chút nỗi buồn riêng nà. HH là con gái, 1 tuổi rưỡi thôi đã ý thức chuyện vào bếp phụ M (phụ thì ít mà xả rác thì nhiều, haizz). Còn anh Hai cứ chờ dọn sẵn là ăn à . Ghét ghê đó nha. HH bực rồi đó. Thiệt ra cái mặt phụng phịu đó là vì M không cho ngồi quậy nồi măng nữa.

Photobucket

Công nhận Tết có 2 anh em này trong nhà…còn vui hơn Tết nữa đó.

Diễn viên quần chúng

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Lần nào đi chơi với team của M, về đổ hình từ camera của cả nhóm ra, thể nào hình Cá Heo cũng nhiều nhất. Khổ nỗi, không phải là nhân vật chính trong hình. Con đóng rất đạt vai diễn viên quần chúng. Đóng mãi 1 vai: làm con của các cặp đôi…gá hờ cho các cô chú còn-độc-thân-nhưng-rất-thèm-trẻ-con trong team M.

Vai diễn không đổi nhưng cũng may là kịch bản khá đa dạng. M CH bỏ ra 1 buổi tối làm bộ sưu tập này thấy cũng ngộ ngộ.

Gia đình hạnh phúc ấm êm (mặc dù gia đình chú Huy cô Hà nhìn vào có vẻ như cô Hà hơi bị bạo hành nhỉ)

Photobucket

Single moms and dads (cô Bí hôn muốn hóp má của Cá Heo luôn đó nha):

Photobucket

Nhưng còn mấy cái gia đình dưới đây thì hết biết theo hệ gì rồi. 2 ông bố 1 bà mẹ hoặc ngược lại. Hết hồn nhất là ‘gia đình’ của chú Huy và chú Hiển. Ai hiểu giải thích dùm

Photobucket

Nói đùa thế thôi, nhìn Cá Heo và HH được các cô chú yêu quí, M rất vui. HH còn nhỏ chưa chịu người lạ nên chưa quấn quít các cô chú lắm. Vài tháng nữa thôi, gia đình…hờ của các cô chú chắc sẽ có thêm 1 bé gái nghịch tưng nữa các cô chú há. M Cá Heo thấy vui vui khi chú Huy Quanti bỏ nhỏ: con chị làm em muốn có con quá (còn 1 vế nữa nhưng giữ bí mật chú Huy nha).

Mấy cô chú biết không, tối nào Cá Heo cũng nhắc: con nhớ chú Hiển quá, chú Huy đâu rồi M, tại sao cô Bí tên là cô Tú, cô Hà hết ói ra xe bác Tân chưa M (hihi, cô Hà ấn tượng quá nghen), con thích ngồi xe với cô PA… M con biết là con rất quí các cô chú. So do I!

Đóng vai quần chúng thôi mà hình nào con cũng cười tươi rói, chứng tỏ con cũng thích thú với vai trò này lắm đây. Chỉ có 1 tấm duy nhất mặt con rất căng thẳng. Chú Huy nhỏ ơi, có vẻ con thích đóng vai ‘son of the family’ hơn là vai cascadeur. M con nhìn tấm hình này mà muốn thót tim. Chẳng hiểu 2 chú cháu lôi nhau đi chụp lúc nào. Nhưng công nhận tấm này nhìn dễ thương thiệt (ý M con nói cái background và nhân vật được bế trên tay đó)

Photobucket

Ôi, cái sự học gian nan…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Title nghe rất nghiêm trọng. Nhưng sự việc thì cực kỳ buồn cười. Title rất vĩ mô (nghe cứ như là đang than phiền về nền giáo dục nước nhà vậy đó). Nhưng sự việc chỉ nhỏ xíu xìu xiu (từ mà nhân vật chính của entry hay nói).

Cũng bị hội chứng ‘đua đòi’ như các ông bố và bà mẹ Việt Nam khác, BM hơi bị xốn xang khi nghe những thông tin về các bạn bè trang lứa của con, người thì biết đọc, người thì biết làm tính cộng, người thì nói võ vẽ vài 3 chữ tiếng Anh… Thế là BM bàn nhau dạy CH học số. 3 tháng trước đã thử, nhưng mưu đồ bất thành. Mãi mà con chỉ nhớ được….số 1. Thế thôi, BM tạm lờ đi. 1 tuần trước, M kể B nghe chuyện 1 bạn sinh sau con đúng 1 ngày, đọc hết 24 chữ cái và biết làm tóan trên máy tính. Thế là hội chứng đua đòi của BM lại nổi lên (M giận M hết sức với cái thói đua đòi này). Hôm nọ, cả nhà đi ăn về, đứng trong thang máy, M chỉ đại mấy con số trên bàn phím trong thang máy, con trả lời ro ro từ 2-6. BM mừng khấp khởi, quyết tâm bắt tay vào dạy con đọc số trở lại. B còn tham vọng hơn định dạy con tập đếm luôn (con đọc ro ro từ 1-20 rồi nhưng con không biết đếm đâu).

Tối hôm qua, M dùng laptop dạy con nhận mặt số (laptop là để dụ con vì con rất mê laptop). Trên mỗi slide PowerPoint M gõ 1 con số. Và hòan tòan trái ngược với hôm trong thang máy, con chỉ đọc ra mỗi số 1, 2 và 5. Rất lạ là nếu M hỏi con số 4 đâu con thì con chỉ đúng phóc, tất cả các số luôn. Nhưng nếu M chỉ số 4 và hỏi con số này số gì thì con…tịt. Hổng hiểu luôn. Tức cười nhất là nếu chỉ vào số 6 thì con hớn hở ngay: số nhà mình (mỗi ngày đi học về muốn lên nhà phải bấm số này mà, nhưng không thể nói đó là số mấy), tới số 8 thì còn tức cười hơn: số nhà ông Tây (tương tự, không nói được là số 8). Cả nhà bó tay không biết vì sao số 8 là số nhà ông Tây. Sau 5 phút con cười cười lấy tay muốn đóng nắp laptop của M lại: M đừng dạy nữa nghe, con mệt rồi.

Một lát sau, tới phiên B nhảy vào cuộc. B dùng hộp số bằng gỗ với các hình trái cây minh họa để học chung với con. Sự việc lập lại y như từ đầu: hỏi số thì chỉ được, kêu tự đọc thì chỉ đọc được mỗi số 1, 2 và 5. Số 6 vẫn là số nhà mình và số 8 vẫn là số nhà ông Tây. B sợ con chán nên chuyển qua dạy đếm, B lấy miếng gỗ hình 3 trái bắp ra chỉ cho con đếm. Để con dễ hiểu hơn, B chỉ: 1 trái cho M nè, 1 trái cho bác V nè, 1 trái cho con nè. 3 trái cho 3 người thôi. Ba không có, con thấy k? Ba đang định lấy đà bắt qua số 4, thì con mau mắn trả lời liền: thì Ba ăn chung với con nha Ba.

Tới đây thì M nhịn cười hết nổi rồi. Và sau khi cười nghiêng cười ngửa, M quyết định rút lại quyết định ‘sân si’/ ‘đua đòi’ của mình. Quyết định mới của M là: con chưa tới tuổi học, tốt hơn hết là không nên tạo áp lực không cần thiết cho con. Con có không giỏi bằng các bạn nhỏ khác thì con vẫn là con yêu của BM thôi.

Túm lại, CH chắc là có ‘tiềm năng’ không giỏi tóan như M rồi.

Happy Age 3!

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Photobucket

Hôm nay anh 2 nhà ta tròn 3 tuổi. Sáng nay Mẹ chụp cho tấm hình này làm kỷ niệm. Già quá đi. Bộ đồ trong hình là quà của chú N và cô A.

Tối hôm qua BM tổ chức ‘thổi đèn cầy’ đúng theo nguyện vọng của anh Hai. Anh Hai chộn rộn từ sáng. Nhắc đi nhắc lại với em H: bữa nay sinh nhật anh đó, anh lớn rồi, em đừng làm anh bực mình nha, anh rầy đó (người lớn có oai ghê). Em Hân không biết có hiểu gì không mà cứ đi theo anh: cháu 3, là lá la la (xin phiên dịch là con đang hát cháu lên 3, nhưng con chỉ biết hát câu đầu và câu cuối thôi, ai hiểu thì con cám ơn nhưng đa phần là hổng hiểu, hehe).

5 giờ chiều, anh Hai bắt đầu ngồi sắp xếp mấy cái nón party chờ các bạn tới cùng đội. Anh xí phần cái nón màu xanh dương (vì con là con trai mà). Em HH thập thò cái nón xanh lá mạ có hình Bạch Tuyết, nhưng anh cương quyết không cho. Anh chìa cho em cái nón màu hồng: em là con gái lấy cái màu hồng đi, cái nón vàng (anh gọi màu xanh mạ là màu vàng) là của bạn Sô, bạn Sô thích màu vàng anh để dành cho bạn Sô. Hị hị, em HH đứng sau bạn gái của anh rồi.

6 giờ các cô chú và các bạn xuất hiện. Anh hí hửng đưa nón cho bạn này, nhận quà từ bạn kia, cười nói tí tởn, không khép miệng được luôn. Anh khóai nhất lúc Mẹ giật viên pháo Tous Les Jours tặng kèm theo bánh, sau tíêng nổ là mấy cái dây hoa rớt ra. Tối đi ngủ anh nằm mớ vẫn cười hihi.

Đây là phóng sự ảnh ngày sinh nhật của anh. Xin lưu ý, hình nào cũng có M vì M làm trật tự viên giữ cho các bạn nhỏ (nhất là em HH) không lấy tay ngóay vào bánh kem. Ba không có hình vì B bận cầm máy chụp hình rùi. Có 1 tấm duy nhất mà B không cho show lên đâu. Còn em Hân thì tư thế luôn là thò tay ra trước sẵn sàng ngóay kem, giật đèn cầy. Hôm qua, em cũng đi phụ anh tiếp khách đó nhưng em chỉ tiếp mỗi anh Bin con dì Hương thôi. Chẳng hiểu sao mà em cứ lút thút đi theo anh Bin. Chỗ nào có anh Bin là em sà tới cười cầu tài. Cả nhà cuời ầm lên là có chẵn 2 cặp nên các bạn chia phe. Cá Heo và bạn Sô. Anh Bin và em Hân. Của đáng tội, anh Bin thì chả thèm dòm ngó gì em Hân cả.

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket
Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Anh Hai bây giờ thích xưng mình là người lớn. Nhưng ‘người lớn’ này 3 tuổi rồi mà còn nhõng nhẽo và bướng lắm.

BM và em HH thương chúc anh Hai lên 4 tuổi thật ngoan, thật giỏi và lúc nào cũng là Cá Heo vui tính của BM và anh Hai dễ thương của em Hân.

Gonna to be 3…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

3 năm trước, giờ này Mẹ của người ta đã bắt đầu nghỉ phép ở nhà, ngày ngày sọan tới sọan lui cái túi đi sanh. Vài 3 hôm lại vào bệnh viện rồi lủi thủi ra về; bác sĩ cứ lắc đầu chưa có dấu hiệu sanh, dù bụng to lặc lè, đi lại rất khó khăn và ngày sanh đã sát lắm rồi (thường thì con so hay sanh sớm nhưng người ta thì lại thích ở trong bụng mẹ lâu lâu tí nên kết quả là người ta sanh muộn 1-2 ngày so với ngày dự sanh).

Bây giờ thì người ta đã biết khái niệm sinh nhật là gì rồi. Người ta không biết ngày tháng nhưng người ta biết là ngày sinh nhật của người ta gần lắm rồi. Người ta chẳng quan tâm chuyện năm nay người ta bao nhiêu tuổi. Người ta mong sinh nhật vì người ta thích bánh sinh nhật, thích thổi đèn cầy và thích có người hát happy birthday. Hỏi người ta thích quà gì, người ta cười hì hì: con thích hát happy birthday. Ước gì người ta cứ mãi ngu ngơ chuyện quà cáp như thế này tới lớn luôn cho BM người ta đỡ…tốn.

3 tuổi, à không sắp 3 tuổi…

…chòm chèm 15kg và cao 93cm (‘nhùn’ như M rồi ). Sữa uống cả lít/ ngày mà mãi vẫn không nhích nỗi lên 95cm. Haizz…

…lý sự nhức cả đầu (câu nói ‘hot’ nhất gần đây là: thôi đi mà, M đừng có la mà, để mấy em nhỏ nó chơi. M không cho lôi cái lều vải lên giường, thế là anh cau mày, lắc lắc ngón tay ‘phê bình’ ngay 1 câu như thế).

…tự quyết tâm bỏ tả lúc ngủ ban đêm (‘con là người lớn rồi, không mặc tả nữa’) nhưng thành công hay không thì hên xui tùy theo ngày . Bằng chứng là sáng nay áo gối và drap giường của người ta được bỏ ngay vào chậu giặt khi người ta vừa lồm cồm bò dậy.

…biết chia sẻ và nhường nhịn em và bạn hơn. Rất thích mời bạn đến nhà chơi và sẵn lòng nhường đồ chơi, mời đồ ăn và thậm chí cho bạn mượn quần áo tắm giặt tại chỗ. Biết ráp đồ chơi nhường cho em. Duy nhất có 1 thứ người ta không bao giờ nhường cả, nếu phải nhường thì luôn luôn trong nước mắt. Người ta rất yêu em Hân nhưng người ta cũng phải đấu tranh tư tưởng ghê lắm mới nhường cho 5-10 phút. Đó là MẸ. Người ta chia phần rõ ràng: con là con của Mẹ. Em Hân là con của Ba. Khác nhau hông ta? Tối hôm qua người ta vừa đánh bạn Atiso 1 cái rõ đau vì bạn í trót dại nhờ M người ta bế lên xem cảnh. Thương bạn A dễ sợ, bị đánh oan. Sau đó người ta biết mình quá đáng nên đi lục bánh đền cho bạn

…BM sắp chuyển người ta sang 1 trường học mới, 1 môi trường mới mẻ cho cả người ta và BM người ta. Mong rằng người ta sẽ thích và sẽ có 1 môi trường phát triển tốt và lành mạnh. BM không cần người ta quá giỏi giang, chỉ mong người ta lớn lên 1 cách vui vẻ, khỏe mạnh và sống chan hòa với mọi người xung quanh.

Hình avatar là lúc người ta 1 tháng tuổi đó. Còn bây giờ…người ta xí hơn nhiều rồi. 1 tuần nữa người ta sẽ có hình sinh nhật 3 tuổi. Để xem người ta có già không nha.

Count down…10 more days…

Chuyện cổ tích của Cá Heo

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Cá Heo rất thích nghe M đọc truyện và kể chuyện. 2 câu chuyện mà CH thích nghe nhất là ‘Cô Bé Quàng Khăn Đỏ’ và ‘2 Chú Dê Đi Trên 1 Cái Cầu’. Ngày nào CH cũng yêu cầu M kể 2 câu chuyện này trước khi đi ngủ. Chuyện CBQKĐ thì M tuân theo nguyên bản, nhưng chuyện 2CĐT1CC thì M hay sửa đổi theo những sự việc vừa xảy ra trong ngày với CH. Ví dụ CH mới có xe mới thì câu chuyện sẽ được sửa thành: bạn dê trắng Minh Trí xin bạn dê đen Atiso nhường đường qua trước để về chơi xe mới với ông Ngọai…

Hình như nghe M cải biên riết rồi CH cũng bị ‘nhiễm’. Hôm nay ngủ trưa dậy, CH rủ rê M: con kể chuyện M nghe nha. OK. Con đề nghị: con kể chuyện Cô Bé Quàng Khăn Đỏ…Màu Tím M nghe nha. Màu tím đang là màu yêu thích của CH khỏang mấy tháng nay. Mặc cho M cười lăn lộn giải thích hết lời là đỏ là đỏ, tím là tím, không thể có cái vụ khăn đỏ…màu tím được, con vẫn cương quyết giữ cái tựa…lọan sắc đó. Thôi cũng được, M tạm chấp nhận cho ‘diễn viên’ lên sân khấu kể chuyện. Và chuyện được kể thế này:

Ngày xửa ngày xưa, trong 1 khu rừng nọ, có 1 cô bé quàng khăn đỏ…màu tím. Có 1 con chó sói là 1 bà cụ (ặc ặc, nguyên 1 đọan chó sói ăn thịt bà Ngọai và cô bé QKD gặp chó sói giả danh bà Ngọai được túm gọn thành có 1 câu này thôi đó). Con sói ăn thịt bà cụ và cô bé QKD, miệng bà to để ăn cháu cho dễ hơn. May quá, bác thợ săn đi ngang qua, bắn con sói 1 cái ‘chíu’, con sói lăn ra, bác thợ săn mổ bụng sói, nhét đá vào, đáng đời tên gian ác. . Hết chuyện rồi đó. Cái vụ bắn cái chíu và ‘đáng đời tên gian ác’ là ghép từ chuyện bạn Susu nằm mơ thấy bắn nhau với cao bồi.

Đợi cho M dừng lại lấy hơi vì cười ngất cười ngư chảy cả nước mắt với chuyện CBQKD, con gạ gẫm: M kể chuyện 2 con dê đi. OK. Mẹ kể đại để là dê trắng là Cá Heo, dê đen là Atiso, dê trắng CH xin đi qua cầu trước để về kể chuyện CBQKD…màu tím cho M nghe (đọan này M vừa kể vừa cười híc híc), vân vân và vân vân. Đến đọan cây cầu sắp gãy, con đột ngột lên tiếng: khoan M ơi, cầu không có gãy, 2 bạn nắm tay nhau qua cầu về nhà chung mà. Mẹ…., nhưng phải công nhận là kết thúc này của con…nhân bản và có tính đòan kết cao hơn nguyên bản. Được thôi, M đồng ý cải biên theo ý con: cuối cùng 2 bạn cùng quay lại đi 1 hướng, 2 bạn nắm tay nhau qua cầu về nhà D4-6 ăn patê tôm M T làm. Con gật đầu lia lịa: đúng rồi, đúng rồi, hôm bữa con và bạn A đi qua cầu đâu có gãy cầu, rớt cầu, M nhớ hông?. M lại thêm 1 phen . Sau đó M mới nhớ ra là 2 tuần trước con và bạn A, bạn Bill đi chơi công viên, có nắm tay nhau qua cầu và đúng là cầu đâu có bị…gãy. Hihi, M cứ tưởng con trai sửa lại câu chuyện là vì con muốn hòa thuận với bạn, hóa ra là hổng phải, con chỉ muốn câu chuyện giống đời thường của tụi con thôi. M…bé cái lầm.

Chơi với con nít đúng là có nhiều cái hay. Nhiều bài học bất ngờ. Người lớn cứ thích phức tạp hóa vấn đề, còn con nít thì chuyện càng đơn giản càng tốt. Chuyện của con chỉ cần đơn giản phản ánh cuộc đời thật của con là được, chẳng cần bài học kinh nghiệm gì lớn lao hết

Chuyện muộn…Trung Thu

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

M bệnh nên bài viết này hơi bị…nguội và không còn tính thời sự nhiều. Nhưng vẫn viết lại để ghi kỷ niệm cho con.

Trung Thu lần thứ 3 của Cá Heo diễn ra ở Kiên Giang. Quà Trung Thu M dành cho con là một chuyến đi tặng quà cho các bạn thiếu nhi ở xã Mong Thọ, Kiên Giang.

Đầu tiên thì B không đồng ý cho M dắt con theo vì hôm đó B bận đi công tác không đi cùng 2 mẹ con được. B sợ M không quản nổi con vì chuyến đi có liên quan đến sông nước mà M thì bơi ‘quá giỏi’, lo cho thân còn không xong. Phải thuyết phục B mãi, kèm thêm sự hứa hẹn an toàn của cô PA, cuối cùng con cũng được theo M lên đường.

Nghĩ cũng tội con, ngồi xe 5-6 tiếng đồng hồ đi, 5-6 tiếng đồng hồ về. M còn muốn oải (về bệnh luôn nè), huống hồ con. Nhưng phải công nhận là chuyến đi có ý nghĩa . Trước tiên là con thích thú. Sau là con dạn dĩ, nhiệt tình và biết phụ giúp mọi người. Và cuối cùng ít ra thì con cũng thấy một cuộc sống khác hẳn cuộc sống mà con đang ‘enjoy’.

Một góc của xã Mong Thọ

Photobucket

Đi ‘chẹt’ qua sông để đến chùa Bửu Thọ, nơi mình tổ chức lễ phát quà. Đây là phương tiện di chuyển mới rất yêu thích của con. Con gọi là thuyền. Trời mưa, người thì đành chịu ướt (duy nhất con được ưu tiên một cái nón), nhưng quà thì phải được bảo quản khô ráo cho các bạn.

Photobucket

Quà được đóng gói theo dây chuyền. Người bỏ bánh trung thu, người bỏ mì gói, người bỏ bánh kẹo để kết thúc công đoạn. Con là con thoi chạy qua chạy lại, lăng xăng phụ bưng quà từ khâu này qua khâu khác. Con là ‘liên lạc viên’ chậm nhất nhưng cũng nhiệt tình nhất. 2 tấm ảnh đầu chụp từ máy chú Huy, hơi mờ. Theo lời giải thích của chú Huy là vầy: ‘Hình chụp Cá Heo hơi mờ vì ông này kô chịu đứng im để chụp gì hết ^_^’. Người ta bận rộn, người ta lăng xăng mà làm sao đứng yên được.

Photobucket Photobucket Photobucket

Photobucket

Photobucket

Mệt quá. Ngồi nghỉ tí chờ tới lúc mở màn nha.

Chú Hiển sửa soạn lại tóc tai cho CH nè. Làm đẹp vậy thôi, chứ nhát thít hà. Rủ lên sân khấu hát đâu có chịu. Có bạn kia cùng tên Minh Trí xung phong lên hát. MC vừa giới thiệu bạn Minh Trí lên hát, trong cánh gà Minh Trí này giãy nãy, mặt xanh lè: con hổng hát đâu nha. Đi xong chuyến này về, CH thành fan hâm mộ trung thành của chú Hiển rồi chú Hiển ơi.

Photobucket

Tranh thủ ăn vụng tí

Photobucket Photobucket

<font size="3" color="#0000bf" face="Georgia, Hel
vetica”>Nhấm nháp tí cà phê. Mê lắm. M phải bằng mọi cách tách xa con với cái vụ này mới được.

Photobucket Photobucket Photobucket

Các bạn thiếu nhi đến tham gia nè

Photobucket

Chú Hiển và Cô Nguyệt làm chú Cuội và Hằng Nga ‘tân thời’ nè. Lúc này CH đang ngồi làm khán giả cười hihi, nhưng biểu lên hát chung thì dứt khoát không chịu. Ai hát gì cũng lẩm nhẩm hát theo nhưng không dám lên sân khấu

Photobucket

Mọi người đang phát quà. Mọi người không để ý là phía sau lưng con cũng lụi hụi lôi quà đi phát. Con toàn phát trùng cho các bạn đã nhận quà rồi. Hihi. Khi phát hiện ra, M phải khéo léo đưa ‘tình nguyện viên’ trở lại hậu trường.

Photobucket

Photobucket

Trung Thu năm sau, mình sẽ có thêm ‘tình nguyện viên’ em Hân nha. Hứa hẹn cũng tràn đầy nhiệt huyết và nghịch ngợm như Hai vậy đó.