Category Archives: Cáheo

‘Ta đốt lửa cho đồi hoang ấm lại…’

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Làm ấm nhà lên 1 tí. Chưa bị giải tỏa thì vẫn là nhà mình thôi, không đầu tư sửa chữa lớn thì cũng phải chăm chút hắn tí. Lười viết lắm, post hình lên cho vui vậy.

Hình cả nhà đi Long Hải nhân dịp kỷ niệm 10 năm ngày cưới của Ba Mẹ.

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Advertisements

Entry for April 08, 2009

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Giờ mới thấy viết entry trong 360! là 1 thói quen khó bỏ. Sau nhiều phen trầy trật, đã có blog mới ở cả 2 địa chỉ mới, thậm chí đang chuẩn bị đăng ký 1 domain riêng, định là thôi không chơi với anh này nữa. Vậy mà cứ có tâm sự muốn viết entry lại vô thức chui vào anh này. Lận đận 4-5 phen suốt 15 phút, giờ mới vào được đây. Chắc lần này làm thiệt quá. Viết xong entry này rồi đóng cửa dọn nhà luôn. Làm vậy mà buồn lắm. Bao nhiêu là kỷ niệm ở đây. Biết là đã chuyển bài đi hết rồi, chẳng mất gì nhưng vẫn buồn. Uh, mà cũng có mất, bài chuyển được nhưng hình avatar của entry có chuyển theo được đâu. Không biết anh 360! này có sống đủ thọ để mình lần mò track lại avatar để insert vào các entry đã chuyển đi không nữa.

Mở blog này bằng 1 entry về Cá Heo. Thôi thì cũng đóng blog bằng 1 entry khác về Cá Heo vậy.

Entry đầu tiên M viết cho CH là lúc con khỏang 11 tháng tuổi. Giờ thì con gần 3 tuổi rưỡi rồi, chính xác là gần 40 tháng. Khỏang 2 tuần gần đây M thấy Cá Heo lớn thấy rõ, cả thể chất lẫn tính cách. Cân nặng và chiều cao của con không tăng nhiều lắm, nhưng nhìn khung xương dềnh dàng, ra dáng ‘thanh niên’ lắm. Lúc này con bớt nhõng nhẽo nhiều, có vẻ người lớn hẳn. Thì con cũng thường xuyên khẳng định: con là anh, con là người lớn rồi, M đừng gọi con là mấy em nhỏ nữa.

Cách đây mấy tháng, M có viết 1 entry than phiền CH bướng bỉnh, hay chống đối và M lo không biết M có dạy CH ngoan được không. Mưa dầm thấm đất. Những kiên nhẫn của M (và cả sự hợp tác của con) đã được đền bù. M viết cái entry than phiền đó là vì con tới nhà bạn M chơi, cứ nhất định xin đồ chơi của anh S con cô C (chính xác là con cứ mân mê món đồ chơi đó mãi dù không mở miệng xin, làm anh S cũng thấy ái ngại nên quyết định cho con). M không cho con nhận vì không muốn con quen tật tới nhà ai thích gì là xin cái đó. Con nổi cáu lên đánh cả M. Từ hôm đó tới nay, M cứ phải ‘sáng tác’ đủ chuyện để giáo dục con vụ này, mà vẫn hoang mang không biết con có thấm, có ‘tiếp thu’ không? Cuối tuần vừa rồi cả nhà về Nội chơi, có gia đình của bác 7 và anh Tí chị Gái, chị họ của con, cùng về chơi thăm Nội. Lúc nhà mình đến, con của anh Tí chị Gái (nhỏ hơn con 1 tuổi) đang chơi 1 cây búa bằng phao bơm lên. Con thích lắm, cứ tranh thủ bạn đó (thật ra là cháu kêu con bằng cậu) không chơi là con tới mượn chơi. Lúc ra về, anh Tí cầm cây búa đưa cho con: cho Cá Heo nè. Con thò tay ra rờ cây búa rồi, nhưng trong tích tắc con rụt tay lại và ngước nhìn M. M thở phào nhẹ nhõm (dĩ nhiên là trong bụng thôi), và M lắc đầu. Con cũng lắc đầu với anh Tí, dù mắt cứ dán vào cây búa. M giải thích: của em Hải Cẩu, con lấy rồi em buồn lắm. Anh Tí vọt miệng: không phải đâu, của chị Thư đó (chị Thư ở cùng nhà với ông bà Nội, và lúc đó chị Thư đang vắng nhà), CH cứ lấy về chơi đi, chị Thư lớn rồi không chơi đâu. Con lại ngước lên nhìn M đầy hy vọng. M vẫn lắc đầu: không có chị Thư ở nhà, không được lấy đồ của chị đâu con. Con suy nghĩ 1 lúc rồi bất ngờ con nhìn anh Tí, cương quyết: M nói không lấy đồ hổng phải của mình, đồ của con con mới lấy. Sau đó con đi thẳng ra xe, rất nhanh (trước khi đi, mắt vẫn liếc cây búa 1 lần nữa) . Lúc đó, M thấy thương con lắm. Lên xe, M hỏi: sao anh Tí cho con không lấy. Con trả lời rất thành thật: con thích cây búa đó lắm M. M lại hỏi: vậy sao con không lấy. Con cười bẽn lẽn: M không thích lấy đồ của người khác, khi nào có tiền M mua cho con cây búa đó nha. M hứa: lẽ ra M không mua đâu vì con có nhiều đồ chơi rồi nhưng hôm nay con ngoan nên khi nào thấy cây búa đó M sẽ mua thưởng cho con. Mặt anh Hai tươi tỉnh hẳn. Chứng tỏ là con cũng đấu tranh tư tưởng ghê lắm mới dứt áo ra đi đuợc. Có thể con sợ M giận thôi chứ chưa ý thức rõ ràng được là làm vậy đúng hay sai như thế nào. Nhưng biết kiềm chế ham muốn và nói được lời từ chối là M cũng mừng rồi. M hy vọng hành động cương quyết của con lúc đó dần dần sẽ trở thành 1 nếp suy nghĩ thường trực của con: cái gì không phải của mình là không được lấy.

Thêm 1 chuyện nữa mà M cũng hài lòng hơn về CH là lúc này gặp người lớn con đã chào hỏi lớn tiếng rõ ràng hơn, dù đôi khi M vẫn phải nhắc. Gặp bạn bè thân của M, hay chú bác trong nhà thì con chào ngoan lắm. Gặp các cô chú lạ thì còn phải nhắc.

Con có nhiều lập luận trẻ con nhưng khá logic. Con hỏi ông Ngọai 1 lô 1 lốc câu về ‘gia phả’, đại lọai: Mẹ của ông Ngọai đâu, Ba của ông Ngọai đâu. Khi ông Ngọai trả lời là ông bà Cố mất rồi. Con lại hỏi: có phải ông bà Cố lên trời giống bà Ngọai không? Mà tại sao lại lên trời. Ông Ngọai nói: ai già cũng chết, cũng lên trời hết. Con im lặng. 1 lúc sau, từ dưới sân lên, con chạy lại thủ thỉ với ông Ngọai: mai mốt ông Ngọai già đừng chết nha, con thích ông Ngọai lắm. Ông Ngọai thương quá, ôm con vào lòng, giả bộ hỏi thêm câu nữa: nếu lỡ ông chết thì sao. Con nằn nì: ông đừng có chết mà. Và thòng thêm 1 câu: ông chết con phải lấy ông Ngọai khác sao, con không thích đâu? Đáng yêu quá chừng. Ông Ngọai hỏi con: vậy con có thích M không? Con trả lời: dạ có, con THƯƠNG M. Với tất cả mọi người con dùng chữ thích, riêng Ba và Mẹ con luôn nói là thương. M không hiểu vì sao con có sự phân biệt này.

Đang đi trên đường, con dặn M: khi nào M thấy nhà có dốc thì chỉ cho con nghe (con khóai mấy cái dốc để xe honda chạy lên). Vừa nói xong thì tự con thấy 1 con dốc, con chỉ M: kìa M. Ngay sau đó, con quay lại cười hì hì và nói rất rành rọt: con nói M chỉ con mà con chỉ M luôn rồi . Giống trách khéo vậy đó. Ghê thiệt!

Con chỉ M 1 bác đang chở 1 lượng hoa lớn bằng xe honda: Bác đó đi đâu vậ
y M
. Rồi tự trả lời: bác đó đem hoa đến đám cưới hả, có cô dâu chú rể, có thang cuốn đưa cô dâu chú rể lên sân khấu. M hỏi: ngòai đám cưới ra thì còn dịp gì có hoa nữa. Con không biết. M nói còn sinh nhật nữa. Con ré lên: sinh nhật con gái mới tặng hoa (không biết ở đâu có khái niệm này nữa). Thế sinh nhật con trai tặng gì? Tặng quà. Hehe.

Dạo này anh Hai sáng chế ra 1 kiểu huơ tay miệng kêu chít chít rất dễ thương để chọc em HH cười. Nhờ chiêu này mà anh Hai có thể giữ em dùm M ít phút để M tranh thủ làm cái này cái kia 1 chút. M thấy anh Hai làm dễ thương quá hỏi ai chỉ anh, anh tự tin trả lời: con tự nghĩ ra. Lần sau anh lại làm, M đãng trí lại hỏi ai chỉ con. Con sửa lưng M liền: sáng con nói M con tự nghĩ rồi mà.

Em HH cũng đanh đá lắm. Chơi với anh, anh cưng bày đủ trò cho cười. Nhưng khi cáu lên là em tát anh, cấu anh ngay (vụ này thì M đang ‘trị’ em đây). Lúc đầu anh nóng lên cũng đè em ra đánh lại, không thì ngồi khóc. Sau này, M chỉ cho anh cách ‘deal’ với em. Mỗi lần như vậy, anh nghiêm mặt, chỉ mặt em: em không được hư, anh méc M phạt em đó. Anh đóng vai này đạt lắm, nhìn như ông cụ non. Bữa vừa rồi, em tát hơi mạnh, anh giận lắm, M thấy anh sấn tới định chỏang em rồi (M đã chuẩn bị tinh thần là nhào vào gỡ ra rồi làm quan tòa luôn), nhưng nghĩ sau, anh thắng lại. Anh nắm tay em lên: em hư hả, anh phạt nè, đánh ‘cho 1 lần chừa’. M còn đang ngơ ngác thấy cái câu này hơi kỳ kỳ nhưng chưa nhận ra kỳ chỗ nào, thì Ba đã sửa dùm anh Hai: 1 lần cho chừa chứ con. Hahaha.

M bắt đầu cảm thấy khá yên tâm với những phát triển về tính cách của anh Hai. Nhưng M không dám chủ quan, vẫn phải theo anh Hai sát nút, chỉnh anh Hai từng chút 1. Sơ sẩy, con không ngoan là M ân hận suốt đời. M nghiêm với Hai vậy chứ Hai vẫn thương M nhất nhà thôi. M đang đi công tác ở HN, gọi về cho Hai. Hai hối: con ăn hết bánh flan rồi, M về mau làm thêm cho con ăn. Về liền nha M.

Nhiệm vụ kế tiếp của M là đưa em HH vào nề nếp. Dạo này em bắt đầu ló mòi hư và nhõng nhẽo rồi . Lại tíêp tục hành trình gian khổ mới. Lại mưa dầm chờ ngày thấm đất thôi.

Entry kế tiếp về tụi con sẽ được viết ở 1 platform khác. Chắc M nghe lời cô Hoa ‘tậu’ 1 domain để giữ thông tin cho tụi con. Có domain riêng hy vọng mới ‘an cư’ được.

Bye bye 360! Thế mà ngày xưa đã từng nghĩ là sẽ duy trì cái blog này đến lớn là ‘của để dành’ cho CH và HH.

@bạn bè của má CH: mọi người nhớ CH, HH và má CH thì ghé qua nhà bên yahoo plus (tình hình là anh này cũng đang ì ạch nhé, có vẻ như bác ỳa hú chỉ tung anh plus này ra xoa dịu dư luận thôi, chứ ảnh cũng chẳng được ‘các bậc sinh thành’ support gì cả) hoặc wordpress thăm mấy mẹ con nha. Mấy mẹ con cũng mong đón mọi người ghé chơi lắm đó. Khi nào má CH ‘tậu’ được domain sẽ gửi ‘house warming invitation’ cho mọi người nhé. Thanks for all the comments, sharing and support so far. Love you all !

Nói gì thì nói, từ đây tới ngày bác Ỳa Hú phong tỏa đường vào nhà luôn, má CH và HH vẫn sẽ tạt về thăm vườn xưa nhà cũ, thay blast chút chút cho vui. Nhưng viết entry thì…ở 2 địa chỉ kia cho chắc ăn.

Better mood…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Lâu rồi mới thật sự có hứng viết entry lại. Dù thi thỏang vẫn có vài entry cập nhật nhưng tình thiệt là 2 tháng vừa rồi hơi chán blog. Ra vào 360! vất vả quá, bạn bè cũng có vẻ chán nên không khí 360! hơi eo xèo.

Bữa nay 360! cũng chẳng khá khẩm hơn mấy nhưng tinh thần vui nên cũng có hứng hơn chút chút. Có điều trước sau gì rồi cũng đến lúc chia tay bạn 360! này. Nghe đồn là đầu tháng sau bạn yahoo sẽ đóng bạn 360! này lại rồi. Thông báo với bạn bè gần xa. Những entry cũ của blog này sẽ được lưu lại bên yahoo 360plus. Của để dành cho 2 bạn CH và HH đấy. Chẳng biết rồi có sẽ viết tiếp entry bên đấy không, tùy tình hình là bạn bè có về bên ấy nhiều không. Ai có cùng về bên đó thì nhớ buzz mẹ CH và HH nha.

Do dạo này mẹ của 2 bạn nhỏ đang say mê chuyện bếp núc, bánh trái nên sẽ có thêm 1 site nữa để chia sẻ kinh nghiệm và ghi lại công thứ ở bên wordpress dưới tên là Scent of life. Tại sao lại có tên này bà con vào xem sẽ rõ. Có thể trang này sau này sẽ là trang chủ của gia đình CH và HH luôn (tức là trang tổng hợp ẩm thực, tâm sự, chuyện 2 bạn nhỏ). Cũng có thể trang này chỉ dành riêng cho đam mê bánh trái của mẹ của 2 bạn. Còn thì chuyện của 2 bạn lại tiếp tục ‘tạm trú’ bên yahoo plus. Thời buổi tranh tối tranh sáng, tạm thời cứ tính vậy.

Một tuần vừa rồi HH bệnh quá chừng. Con bị sốt siêu vi nặng. Chẳng hiểu nhiễm bạn virus nào mà con nổi mụt nước đầy mịêng và cả xung quanh miệng. Con chẳng ăn uống được gì hết. Mẹ cũng up and down theo bệnh tình của con. May mà có bác H thông cảm, gánh bớt việc, ngày nào M cũng chỉ có mặt ở công ty chút xíu buổi sáng, còn lại là dành trọn cho con. Bữa nay thì con khỏe nhiều rồi, dù vẫn còn chán ăn. 5 ngày sụt của M gần 800g. Haizz, 800g đó M cực lên bờ xuống ruộng mấy tháng mới có. Giờ thì bắt đầu lại từ đầu. Mấy ngày đầu HH bệnh. Tội nghiệp Ba của HH cực quá chừng. M lúc đó đang ở BKK với công ty. B lo thuốc men, đưa HH đi khám, cặp nhiệt cho HH, thức với HH… Những chuyện này thông thường là chuyện của M. M đi vắng thành ra chuyện của B. M biết B lóng ngóng lắm, nhưng lúc nào sms qua lại B cũng làm M thấy yên tâm hết.

Bạn CH gần 3 tuổi rưỡi rồi. Trừ những lúc bệnh họan hay nhõng nhẽo, bạn chững chạc lắm. Nói theo cô Hiền, Gentlemum thì bạn luôn luôn biết nói những câu làm mát lòng M. Mẻ bánh mì đầu tiên của M thất bại thảm hại. Vậy mà CH và ông Ngọai vẫn hưởng ứng nhiệt tình. M ăn vào còn nuốt không trôi, bảo bỏ đi thì con trả lời 1 câu rất xúc động: để con ăn, bánh mì M làm cho con mà. Bánh mặn lắm vì M chưa biết gia giảm công thức, cứ làm y như sách dạy (muối nước ngòai chắc lạt hơn muối VN). Ăn xong con uống nước quá trời. Vậy mà cũng lịch sự với M ăn 1 miếng to.

Vốn từ của CH dạo này nhiều lắm. Làm M ngạc nhiên hòai. Hôm qua đang chơi với CH, M chạy lên lầu canh xem máy đã nhồi bột đến đâu. Con gọi vói theo: mới ngồi đây mà M di chuyển lên trên đó rồi hả M? Ông Ngọai và M cười đau bụng với chữ ‘di chuyển’ của con. Bây giờ con không cho ai gọi con là ‘bạn nhỏ’, ‘mấy đứa nhỏ’ đâu nha. Lý do: con lớn rồi mà, con là anh Hai mà. Anh Hai mạnh bạo kinh khủng. Anh nhảy đùng đùng, từ bàn xuống đất, từ đất lên giường và thậm chí lên bụng mẹ, lên người em. Anh đụng vào ai là người đó đau điếng. Vậy mà ai cũng mê chơi với anh hết. Vì chơi với anh vui lắm, nghe anh tán chuyện rất thú vị.

Hôm nay còn có 1 niềm vui nho nhỏ khác. Cả nhà, với 1 chút duyên lành từ sự ‘mách bảo’ của cô Cá, được chiêm bái và đảnh lễ Xá Lợi của đức Phật và các đại đệ tử của ngài. Xá Lợi được mang từ Tây Tạng qua và chỉ trưng bày có 3 ngày ở VN ở chùa núi Châu Thới, Bình Dương. Mỗi lần chắp tay xá một ô trưng bày Xá Lợi, lòng lại nghĩ về MẸ.

Bệnh mà hạnh phúc

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Hôm qua M sốt, nên xin về sớm. Về đến nhà, nằm 1 chút lại thấy buồn hiu. 2 đứa đi học hết, nhà vắng ngắt, trống trải gì đâu. Uống xong viên thuốc hạ sốt, M lục tục đi làm bánh cho 2 đứa về ăn. Nhớ anh Hai bảo là thích ăn bánh chocolate, M lò dò qua Veggies mua 1 tảng chocolate 1.5kg về để dành làm dần cho con ăn. Về tới nhà, muốn sốt trở lại luôn, nhưng bơ đã lỡ để ra ngòai cho mềm rồi, đành làm thôi.

4g ông Ngọai đi đón 2 đứa về, lúc đó bánh đang nướng trong lò. Mẹ sau khi ‘vận công’ đánh trứng, trộn bột, bị mệt lại nên vào phòng nằm nghỉ chờ bánh chín. Ông Ngọai không cho 2 đứa biết có Mẹ ở nhà nhưng 2 anh em tinh ý lắm nha. Vào nhà, anh Hai hít hít mũi: mùi gì thơm vậy Ông? Mùi bánh bông lan? Ủa, sao làm được, M đi làm rồi mà (thương hông, với con mùi thơm bánh bông lan gắn liền với M rồi, tự dưng M thấy việc M quyết định tập tành làm bánh là đúng lắm). Em Hân nhìn thấy cái balo laptop M để ở salon, hét tướng lên: Mẹ, Mẹ và chạy ù vào phòng. Thấy M, 2 anh em nhảy tưng tưng, hú hét y như…sở thú. Anh Hai cuời hì hì: M về sớm làm bánh con ăn hả? Không muốn dập tắt niềm vui của con, Mẹ cũng ừ đại. Nhưng 1 lần nữa, con lại tinh ý: sao Mẹ có mùi dầu, M bệnh hả, con khám cho M nghe, M uống thuốc chưa? Con đi mua Pectol cho M nghe (cô Cá ơi, 3 mẹ con đang uống Attussin nhưng khổ quá TOM brand awareness của con vẫn là Pectol thôi, sorry cô Cá và UPI nhé). Nghe tới thuốc, em HH lục tục chạy ra lấy cái ly đem vào đổ vào miệng M.

Lò nướng vừa reng 1 cái là 2 đứa đã đứng xếp hàng chờ bánh. Bánh cắt ra còn nóng hổi, em HH đã vội chụp 1 miếng nhét vào miệng, 2 tay thủ thêm 2 miếng nữa. Anh 2 đi rửa tay, bước ra la ầm lên: sao em ăn hết của con rồi. Anh cũng ăn ngấu nghiến (chắc đi học về đói), vừa nhai vừa hỏi: sao bánh M làm ngon dữ vậy? Ngon lắm M ơi.

Ăn xong, 2 đứa ôm laptop của M ngồi xem mấy cái hình máy bay cất cánh, chất đồ…B chụp cho 2 đứa ở sân bay Seoul. Anh Hai dạo này dùng 2 phím mũi tên để chọn hình trứơc sau nghề lắm. Hihi, M hạn chế anh Hai tiếp xúc với máy tính tối đa nên tới giờ có 1 số bạn bằng tuổi CH đã biết chơi game trên máy tính ào ào. Con thì gần đây mới biết xài phím mũi tên…để coi hình. Haha.

M nằm dài nhìn 2 đứa, đầu còn nhức, người vẫn sốt nhưng lòng vui thật vui. 2 đứa giống như 2 viên vitamin xinh xẻo của M. Mỗi lần nhìn tụi con, ôm tụi con vào lòng, nhận những cái nũng nịu, những cái hun thơm mùi sữa của tụi con, M lại cảm ơn trời phật đã mang tụi con đến với BM.

Almond Cake

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Mẻ bánh thứ 2, khá hơn nhiều so với mẻ trước.

Đã có máy đánh trứng mới. Đang ngắm nghía 1 cái lò nướng to hơn. Nhưng nếu phải bỏ cái lò cũ kỹ nhỏ xíu đang dùng đi thì lại tiếc đứt ruột. Quà của ông anh chồng tặng lúc mới mua nhà F4-2. Cái lò Trung Quốc hổng có gì đặc biệt, chỉ đặc biệt ở chỗ ông anh tự đi chọn chỉ vì cô em dâu buột miệng bảo là em thích có lò nướng để nướng…gà ăn. Hơn 4 năm rồi cái lò chưa bao giờ dùng để nướng gà. Cô em dâu chuyên dùng lò để làm nấm đút lò, nướng khô bò, khô trâu, khô mực, tôm nướng muối ớt… Giờ mới để ý sao tui tòan dùng nó cho đồ nhậu không vậy trời. À, có nướng lại bánh mì ăn sáng nữa . Tới lúc hữu dụng hơn vì nàng đã biết baking cake mà cho hắn lên đường thì tội hắn quá. Thôi, quyết định là sẽ song hành với hắn thêm ít lâu nữa.

Back to almond cake. Bữa nay thêm rhum nên bánh không còn mùi trứng nữa. Làm 200g mà chỉ có 2 khuôn, bày đặt bỏ vào khuôn muffin chơi luôn. Cũng được nhưng hổng hợp lắm.

Ghi lại công thức thôi, lỡ mà tui lên cơn làm biếng, 2-3 tháng sau (thậm chí hơn) mới giở lò, máy đánh trứng…ra làm bánh lại thì cũng còn nhớ công thức mà làm. Ghi công thức chuẩn của Ms. Hà thôi, còn chuyện gia giảm thì…tùy hứng.

Rhum raisin cake

300g bột tự nổi (SRF), trộn ít muối

300g đường

300g bơ (250g thôi cũng được rồi, béo quá…hổng tốt cho vòng 2)

5 trứng gà

Rhum (30ml?)

Nho khô (tùy thích)

Ngâm nho với rhum ít nhất 30′ cho nho nở và ngấm rượu. Sau khi ngâm xong vớt nho ra trộn vào bột khô (bột chưa mix với hỗn hợp trứng, đường, bơ).

Đánh bơ và đường trong khỏang 3′. Thêm trứng vào đánh tiếp cho đến khi bông xốp (khỏang 5-7′).

Trộn bột (đã có nho) vào, trộn đều. Sau cùng cho rhum.

Cho hỗn hợp vào khuôn, nướng ở nhiệt độ 170′ trong khỏang 40′ (thời gian này là cho 300g bột). Lò đã được làm nóng trước đó khỏang 5 phút.

Thử bánh bằng tăm, nếu không dính là có thể lấy ra. Chờ 2-3 phút sau bánh nguội là măm măm (nhà này vậy đó, bánh lôi ra là cả nhà xúm lại thổi phù phù, mới hơi nguội là đã xắn dao rồi, thiệt tình)

Almond Cake

Nguyên liệu y chang ở trên. Chỉ khác là không có nho và thêm vào đó là bột hạnh nhân và hạnh nhân đã được lát mỏng (almond flakes).

Khâu đánh bơ, trứng, đường y chang. Trộn bột xong thì trộn thêm bột hanh nhân vào trước khi chế rhum. Lúc bỏ bột vào khuôn, trên mặt rát hạnh nhân lát.

Tình hình là 2 bạn nhỏ thích bánh almond hơn.

Thôi nhé, weekends này trọn vẹn cho bánh rồi. Mai đi làm rồi, tạm quên thôi. Với lại nướng bánh hòai, thử bánh hòai, sự nghiệp xuống kí của tui chắc tiêu tan.

Còn 1 ổ almond nhỏ gói giấy bạc giấu tủ lạnh chờ chồng đi công tác về ‘nghiệm thu’. Tối nay trên điện thọai bạn CH vừa khóc (vì nhớ Ba, đòi Ba về ngủ chung, ý ẹ) vừa sụt sịt kể cho Ba nghe: Mẹ làm bánh bông lan trứng gà cho con ăn, ngon lắm!

Tuổi Bi Bô

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Mẹ đang rối với 1 cái summary, bí rị. Nhớ Hân quá nên viết cái entry này.

Dạo này HH nói nhiều kinh khủng. Em ngủ thì thôi em mà thức dậy thì nhà ríu ran tiếng nói. Em chỉ không nói lúc ngủ và bú (thậm chí đang bú em cũng bật dậy nói líu lo 1 hồi rồi nằm xuống bú tiếp). Nếu không bận rộn với 2 họat động này mà em cũng im lặng là M bắt đầu lo, không biết em có khỏe không. Sự nghiệp nói của M (và của anh Hai) có em là người kế thừa rất sáng giá.

70% những gì em nói thuộc dạng ‘hiểu chít lìn’ (theo ngôn ngữ teen). Em cứ nghiêng đầu nhìn thẳng vào người đối diện và nói (lên trầm xuống bỗng, mặt rất biểu cảm). Thường chỉ có M là chịu khó gật gù và phiên dịch (đại) những gì em nói. B thì cứ cười ha hả trêu em là nói gì tùm lum. Anh Hai thì lắc đầu: anh không hiểu. Thành ra em thích nói chuyện với M em nhất.

Em cũng bắt đầu nói nhiều từ có ý nghĩa rồi (30% còn lại đó). Mẹ thích nhất nghe em nói chữ ‘át xì’. Em ghẹo M đó. Dạo này buổi tối trời hơi lạnh. M hay át xì khan. Em nghe và làm theo. Mỗi lần nói ‘át xì’ xong là em gập bụng tự cười ngất. Ngộ nghĩnh gì đâu.

Em đi theo làm cảnh sát canh anh Hai hòai à. Anh mà leo trèo là em chỉ tay và ‘nghiêm giọng’: té, xuống (nghe là biết giống điệu bộ của ai rồi hén). Chỉ riêng với M, mỗi lần muốn xin gì là em dài giọng ra: Mịe, cho con. Còn với mọi người, em chỉ gập mình ạ để xin xỏ thôi. Ai làm gì em cũng chạy đến, khom người nghiêng nghiêng dòm, giọng rất hiếu kỳ: cái gì zợ. Ai nghe em nói câu này bảo đảm cũng phải cười.

B và ông Nội (và mấy chị con Bác của em nữa) mê nghe em hát. Nếu không ai hát chung thì em chỉ ư ư đủ giai điệu nào đó mà em tự nghĩ ra (khỏan sáng tác này thì chỉ có thể là gien của B và ông Nội thôi). Còn có ai hát là em hát ‘karaoke vuốt đuôi’ liền. Em thuộc nhiều bài hát lắm. M rất ngạc nhiên chẳng hiểu em học lúc nào. Em vuốt đuôi cực kỳ chính xác. Những chữ M bôi đen, gạch dưới là em hát, còn lại là của M, hoặc anh Hai:

Ba thương con vì con giống Mịe, Mẹ thương con vì con giống Ba. Cả nhà ta cùng thương yêu nhâu. Xa là nhớ, gần nhau là khười.

Cháu lên 3, cháu vô mẫu giáo, cô thương cháu vì cháu không khóc nhè. Không khóc nhè để mẹ trồng cây chái. Cha vào nhà máy ông bà vui cấy cài. Là lá la (đọan sau này là em lá la theo melody của em).

2 ví dụ điển hình thế thôi. Em còn thuộc ‘chi chi chành chành’, ‘cò cưa kéo xẻ’, ‘con cò bé bé’…, nhiều lắm.

Hôm nay em đã chịu ăn ở lớp. Trưa M hay canh giờ em đi học về gọi về nhà chỉ để nghe em nhão nhẹt trên điện thọai: Mịe, Mịe. Mẹ ghẹo em: HH thương Mẹ để ở đâu. Em ngỏn ngõen trong điện thọai: đầu. Nghe đồn là có bữa lấy tay (ngay cái tay cầm điện thọai) rờ đầu đúng theo bài bản và buông rớt cái ống nghe luôn. Hahaha.

Mẹ sắp được về với HH và anh Hai rồi. Gõ nhẹ cửa sẽ nghe anh Hai reo lên: Ba Mẹ về và tiếp theo đó là tiếng Hân thánh thót: Mịe, Ba. Thế là M hiểu mình sắp bước vào những giờ phút êm đềm và thư giãn nhất trong ngày.

Thương cho roi cho vọt…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Bạn trai trong ảnh đang bước vào 1 giai đọan vô cùng khó ưa. Tuổi lên 3 của bạn đầy những chuyện bướng bỉnh, cãi lời, nói năng vô tổ chức…Mẹ của bạn đau đầu vì bạn lắm. 2 tuần nghỉ Tết, trừ ngày mùng 1 BM kiêng không la rầy vì sợ dông cả năm (cho bạn í), ngày nào bạn cũng bị la (thậm chí bị đòn) ít nhất 2 lần. Tòan là những chuyện không la không được.

Mẹ của bạn sẽ không viết về ‘tội’ của bạn trong entry này (tội là chữ bạn hay tự dùng khi nói về lỗi của mình, ví dụ như ‘M ơi, em tự té nha, không phải tội của con’, bạn nói chữ ‘tội’ nghe dễ thương lắm, nhưng khi bạn làm ‘tội’ thì chẳng dễ thương chút nào). Mẹ bạn viết entry này muốn tâm sự 1 tí về những cách M bạn đang thử làm để đưa bạn trở về nề nếp.

Nhiều chiêu lắm. Ai chỉ chiêu gì cũng làm. Có 1 cách Mẹ bạn học từ cuốn ‘123, Effective Discipline for Children 2-12 là đếm từ 1-3 để stop những hành động ‘vô tổ chức’ của bạn. Mỗi khi bạn quậy, M nghiêm giọng: M không thích thấy con làm vậy, M đếm từ 1-3 nếu không dừng lại M sẽ phạt đòn (hoặc lấy lại đồ chơi, họăc không dẫn đi chơi….tùy tình huống). Chiêu này khá hiệu quả với bạn CH thường thì đếm tới 2 là bạn đã dừng lại rồi. Bây giờ bạn quen với cách này rồi, M chẳng cần giải thích dài dòng, M cứ nhìn thẳng bạn, nghiêm giọng: 1, là bạn hiểu ngay ý đồ. Em HH giờ cũng thuộc chiêu này của M. Mỗi lần anh Hai làm gì mà em không thích là em chỉ 1 ngón tay vào mặt anh và đếm: 3 (hehe, vì em không biết đếm 1 và 2, em bắt từ 3 em làm tới). Ơn trời, chiêu này đến giờ vẫn còn phát huy tác dụng với bạn CH.

Đếm thì đếm. Bạn chỉ dừng lại lúc đó. Rồi sau đó mèo vẫn hòan mèo. Rồi bạn cũng sẽ lập lại thôi. Có 1 số hành vi của bạn M muốn chấm dứt vĩnh viễn. Loay hoay mà vẫn chưa có cách gì hiệu quả. Giải thích thì bạn cũng dạ, dạ nhưng bạn còn quá nhỏ để hiểu lý lẽ. Sau đó rồi bạn lại quên.

Tạm thời M phải dùng 1 cách khá ‘truyền thống’ mà ngày xưa bà Ngọai và bà Cố của bạn CH đã áp dụng (tương đối thành công) với M. M dùng các ‘thế lực siêu nhiên’ và chuyện nhân quả để tạm thời làm bạn nể sợ. M dạy bạn là 2 bên vai của bạn có ông Thiện và ông Ác. Ông Thiện ở vai phải, ông Ác ở vai trái. Bạn làm điều gì tốt, ông Thiện sẽ ghi lại và lâu lâu bạn sẽ được thưởng. Còn làm điều gì xấu thì ông Ác cũng ghi lại và phạt ngay khi có thể. Lần đầu tiên M áp dụng cách này là lúc bạn ăn hiếp em HH. Bạn giật đồ chơi em đang chơi và còn xô em té. Trời bất dung gian, bạn vừa quay lưng đi thì vấp phải sợi dây kéo của đồ chơi té ngã. M chộp ngay lấy tình huống đó giải thích cho bạn. Lần khác, bạn lại hỗn với dì Điệp và trùng hợp là bạn lại bị té (mà hổng có lý do gì cả), M lại nhắc lại lý thuyết ‘Ông Thiện, Ông Ác’. Bạn bắt đầu tin. Hôm thứ 6, bạn khá ngoan và bạn hỏi M: ông Thiện có thửong con không M? M hỏi bạn: con muốn được thưởng gì. Bạn ngẩn người ra rồi trả lời: con thích ăn bánh kem sinh nhật. M cười tủm tỉm vì weekends có sinh nhật B của bạn, thể nào cũng có bánh kem. Nhưng M im lặng không hứa gì cả. May sao tối đó B về và mang theo 1/2 ổ bánh kem các bạn của B tặng. Anh Hai: wow, ông Thiện thưởng con nè M ơi.

Hôm qua, bạn lại quên vụ ‘ông Thiện ông Ác’, bạn đến nhà 1 nguời bạn M chơi và làm 1 hành động không ngoan, rất hỗn với M. M về không nói chuyện với bạn ấy. Bạn lân la tới hỏi: M, ông Ác chưa phạt con hả M? M không trả lời mà kể cho bạn nghe về chuyện những trẻ em bất hiếu hỗn với cha mẹ bị sét đánh (nhưng M tránh dùng từ sét đánh vì nghe bạo lực quá mà chỉ nói là trẻ em không ngoan sẽ bị ông Sấm Ù phạt ở giữa đường). Bạn có vẻ suy nghĩ. Tối đến, bạn thủ thỉ: “con xin lỗi M, con không hỗn nữa. Ai không nghe lời cha mẹ (không biết bạn tìm đâu ra cái phrase ‘không nghe lời cha mẹ’ này) sẽ bị ông Sấm Ù phạt, phạt không gặp B, không gặp M, không gặp ông, không gặp em…buồn lắm đó”. Và cho đến sáng nay thì bạn đang cực ngoan. Không biết được bao lâu đây.

Một vài người bạn của M tin vào phương pháp đối xử với con như bạn của phương Tây, giải thích, trao đổi và kịch liệt bài bác chuyện phạt con theo cách truyền thống. M thấy cách nào cũng hay. Miễn đừng quá lạm dụng. Kể cả chuyện dùng ‘lực lượng siêu nhiên’ như M đang làm. M cố gắng hướng con tới cái thiện, tránh cái xấu chứ không hù dọa. M không làm con sợ sấm sét vì M vẫn kể với con là mỗi khi có tiếng sấm là ông Sấm Ù đánh trống đến thăm trẻ em ngoan.

Chuyện nuôi dạy con, thật khó nói cái gì đúng, cái gì sai? M vẫn đang dọ dẫm tìm ánh sáng cuối đường hầm, dựa trên cảm tính cá nhân, trên kinh nghiệm người đi trước và từ sách vở. Có kim chỉ nam nào cho việc này không nhỉ?