Category Archives: Cá Heo

Lời khôn lời dại từ con

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Mẹ rất ghiền nói chuyện với 2 bạn nhỏ.  Giây phút vui nhất trong ngày là lúc được ngồi/ nằm tỉ tê với 2 bạn cho dù qua skype từ 2 nơi cách xa 2 giờ bay hay đang ở cạnh nhau.  Nói chuyện với con để hiểu con hơn, để chỉnh cho con những từ, những ý con nói hoặc nghĩ chưa đúng. Nói chuyện với con cũng là cách để Mẹ thư giãn (nhiều câu nói của con ngô nghê, buồn cười và dễ thương lắm). Mà nói chuyện với con cũng là để học từ con, học cách nhìn cuộc sống qua một lăng kính không-người-lớn.  Mỗi lần mệt mệt, Mẹ cứ nhớ lại những gì mấy mẹ con nói với nhau và tự cười tủm tỉm một mình.  Chỉ nghĩ tới vài câu nói nào đó thôi là đã hình dung ra các con đang tíu tít bên cạnh thật sống động.

Mẹ: 2 đứa học cho ngoan nghe, tháng X Ba Mẹ sẽ dẫn đi B chơi, vui lắm
CH: Sao phải tới tháng X lận Mẹ?
Mẹ: Vì tháng X là kỷ niệm đám cưới của Ba Mẹ đó
CH: Hả?  Chết con rồi! (nói xong đập đầu vô gối cười rưng rức)
Mẹ: ?????
HH: Là Ba Mẹ làm cô dâu chú rể hả. Trời ơi! (thêm 1 em nữa đập đầu vô gối cười rưng rức)
Mẹ: ????? (hơi bị hoang mang nha).  2 đứa sao zạ?
CH: Làm đám cưới rồi Mẹ có sinh em bé nữa không?  Đừng đẻ em nữa nha Mẹ, con không có coi em nổi nữa đâu.  Coi mình Gia Hân là con mệt rồi đó.
Mẹ:!!!! (úp mặt vô gối cười…khùng khục.  Giờ thì đã hiểu vì sao ‘chết con rồi!’)

Cũng chủ đề đám cưới và Ba Mẹ là cô dâu chú rể có thêm một chuyện khác.

CH: Hân ơi, Hân có bạn trai chưa? (Mẹ ngồi gần đó, nghe câu hỏi này là muốn nhảy dựng lên rồi nhưng giả vờ ngó lơ mà thật ra là vô cùng tập trung lắng nghe)
HH: Hân hông có biết đâu (haha).  Anh Hai có không?
Mẹ: (nãy giờ cũng muốn tham gia mà không có dịp, nghe HH hỏi một câu hơi mơ hồ, nên kiếm cớ nhảy vô cuộc liền) Em hỏi con có bạn gái chưa kìa (thiệt tình là Mẹ quá leading, haha)
CH: (đúng nghĩa là nhảy nhổm lên) không có đâu nha Mẹ.  Never.
Mẹ: Sao mà never
CH: con chỉ thích HH với Mẹ thôi. Con không thích con gái lớp con, nó cứ rượt con hun con hoài (à há).  Mai mốt lớn lên con cưới Gia Hân nha Mẹ.
Mẹ: Hân là em của con mà, không cưới được đâu. 
CH: Ủa, Ba Mẹ cũng là anh em mà sao Mẹ làm cô dâu của Ba được.
Mẹ:!!!!! (sau đó mới tỉ tê giải thích anh em không cùng Ba Mẹ mới được làm cô dâu chú rể với nhau.  Phew!)

2 anh em đang xem Shrek, một tập nào đó mà có Godmother của Fiona, Mẹ cũng quên rồi.  Mẹ không xem từ đầu, đến đoạn có Godmother mới lò dò bước ra ngồi xuống coi chung.
Mẹ: Ôi, bà tiên này đẹp quá
CH: uhm…(mắt dán vào TV)
HH: bà tiên này người tốt hả anh Hai?
Mẹ: (hùa theo) nhìn bà tiên đẹp quá chắc hiền lắm Hai ha
CH: (giọng vô cùng nghiêm trọng), không có đâu Mẹ, chút nữa bả dữ bây giờ. Mẹ thấy bên ngoài hiền nhưng thiệt ra không có hiền đâu.  Bả đẹp thôi nhưng mà không có hiền. Shrek nhìn bên ngoài Mẹ thấy ghê hông?  Mà Shrek hiền đó nha. Shrek chỉ dữ với người xấu thôi
Mẹ: (nghĩ thầm trong bụng: cũng biết nói chuyện dữ, người đẹp không hiền, mà người xấu thì không dữ.  Con nít mà cũng bày đặt ‘words of wisdom’ nữa, hehe)

Chiều CH đi học về.  Bước xuống xe bus là Mẹ thấy không ổn rồi, mặt mày nhăn nhó.  Lên nhà không chịu ăn xế (trong khi bình thường mà không kịp lấy đồ ăn là đòi ỏm tỏi) rồi cứ lằng nhằng đòi ra đường chơi.  Mẹ cũng chìu dẫn đi đón bạn MM và em Ti con cô Ng, rồi dẫn đi gắp thú nhồi bông. Suốt đường đi, CH cứ kiếm đủ chuyện gây gỗ với Mẹ, nhìn là biết cố tình muốn gây sự chú ý, mà không rõ là chuyện gì.  Mẹ bực mình quá, đứng lại giữa đường, ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt con và hỏi chuyện.
Mẹ: sao hôm nay con bực bội vậy?  Có chuyện gì thì nói, không nói thì Mẹ đi về, không đi gắp thú nhồi bông nữa
CH: (bật khóc nức nở, giống như bịch nước bị kim chích vậy đó) Con không thích trường OFS.  Các bạn không cho con chơi chung….(tóm lại là dài lắm, tiếng Anh tiếng Việt lộn xộn, chưa kể tiếng nức nở, tựu trung là con đá banh dở quá, làm đội con thua hòa nên các bạn con cho con ra chầu rìa)
Mẹ giải thích, phân tích, dỗ dành chán chê rồi Mẹ mới hỏi là tại sao có chuyện không vui thì không nói từ đầu mà cứ đi kiếm chuyện gây gỗ với Mẹ và em làm gì.
CH: Con xấu hổ.  Con không dám nói sợ Mẹ nói con là liar vì cô giáo hay rầy ai đi méc người khác là liar. Con biết con gây là Mẹ sẽ hỏi.  My heart tells me that you will ask me for the story.
Mẹ: (icon tim tim tim, hóa ra con xem Mẹ là người hiểu con nhất, con tin là Mẹ sẽ thấy được con đang có chuyện và chắc chắn sẽ quan tâm hỏi han con.  Mẹ xúc động đứng ngây người giữa đường, trong lúc anh chàng nhào tới ôm chặt cứng, khóc hic hic thêm một hồi nữa)

HH 4 tuổi đang học tiếng Anh theo kiểu của một đứa bé một tuổi học tiếng mẹ đẻ.  Con có nhiều từ nhưng sắp xếp rất lộn xộn (một ví dụ cụ thể nhất là con luôn luôn nói her is beautiful thay vì phải là she is).  Học môi trường đa chủng tộc mà lại nói tiếng Anh chưa rành nên con chưa có nhiều bạn, vào lớp chỉ chơi với mỗi cô giáo.  Mỗi tối cuối tuần Mẹ dành 10-15 phút để nói chuyện thêm với con, giúp con tự tin hơn.  2 mẹ con cứ đổi đủ thứ đề tài, cho tới một lúc cạn đề tài, Mẹ bắt đầu hỏi bừa.
Mẹ: Do you know that mommy loves you?
HH: (rất tự tin và dõng dạc) I know, because you always kiss me.
Mẹ: (đè ra hun cho xệ gò má luôn, không thèm thực hành tiếng Anh gì nữa hết)

Tiếng Anh thì chưa thuần thục mà theo qui định thì trường bên S lại dạy cả tiếng Hoa.  Ở tuổi mẫu giáo HH chưa phải học tiếng Hoa nhiều như anh Hai, tuy nhiên với một mớ từ ngữ từ 2 thứ tiếng một lúc lâu lâu con cũng bị rối.  Cuối tuần Mẹ ôn bài tiếng Hoa cho con, hỏi màu sắc này kia thấy trả lời ro ro, thấy cũng yên tâm.  Tới chữ cuối cùng là xiao gou (đọc trại theo tiếng Việt là ‘xẻo ‘, có nghĩa là chú chó nhỏ) mới có chuyện.
Mẹ: xiao gou là gì vậy Hân?
HH: little sheep
Mẹ: sao là little sheep con, lộn rồi?
HH: là sheep mà Mẹ
Mẹ: ?!?!?! (kỳ vậy, nãy giờ đố tiếng Hoa trả lời tiếng Việt, tự dưng giờ hỏi tiếng Hoa thì lại dịch từ tiếng Việt sang tiếng Anh là sao, mà cái hay là xiao dịch đúng là little còn gou tự dưng dịch là sheep – cừu, ek ek)
Mẹ: con trả lời bằng tiếng Việt cho Mẹ giống như mấy cái màu hồi nãy đi, xiao gou là con gì nè?
HH: con hổng biết con đó đâu Mẹ (haha)

CH: Mẹ để con hỏi em cho, Hân nói cho anh nghe đi xiao gou tiếng Anh là gì?
HH: little sheep
Mẹ: (á á á, điên cái đầu, dẹp tập qua một bên dẫn đi siêu thị mua đồ)
Vô tới siêu thị, cô PG cho ăn thử xúc xích, đầu tiên cô tưởng cả nhà là người Hoa nên nói tiếng Hoa, cô cho chọn nhiều màu xúc xích. Mẹ tranh thủ thử tài HH
Mẹ: H nói với cô là con thích xúc xích màu gì đi, hong se (đỏ) hay bai se (trắng)
HH: (cực kỳ tự tin, chỉ tay vào cây xúc xích trắng, nói dõng dạc) bai se
Mẹ: (mừng quá, vừa ra khỏi hàng xúc xích tranh thủ hỏi lại vụ con ‘xiao gou’).  Giỏi qua ta.  Hồi nãy HH nói được bai se với cô bán hàng ta.  Đâu giờ nói lại Mẹ nghe nha xiao gou là con gì vậy con?
HH: LITTLE SHEEP, đúng không Mẹ? (mặt hơi hoang mang mà miệng thì cười toe toét y như là nói đúng rồi á)
Mẹ: (đầu hàng vô điều kiện, tạm thời bỏ qua cái con cù-không-phải-cừu-mà-là-chó này cho rồi, không thì 2 mẹ con rối tinh rối mù luôn)

Ngày nào ở S, sáng Mẹ cũng phải tranh thủ vừa chăm 2 đứa vừa check mail, làm việc với văn phòng ở SG.  Ngày nghỉ, HH lẩn quẩn quanh bàn làm việc, chực chờ Mẹ xong để chơi với HH.  Chờ mãi mà Mẹ chưa xong cứ lo skype với mấy cô chú trong công ty, HH bắt đầu cà khịa.
HH: Mẹ đừng nói chuyện trong cái máy tính nữa con nhức đầu lắm
Mẹ: Chờ Mẹ chút nha, sắp xong rồi
15′ sau
Mẹ: xong rồi nè, con gái muốn chơi gì ha
HH: con hỏi Mẹ nha Mẹ.  Mẹ trả lời nha Mẹ.  Ba đi làm ở V City hả (V City là tên tòa nhà của công ty Ba).
Mẹ: Ờ, con biết hay quá ha
HH: Mẹ ở nhà phải không Mẹ?
Mẹ: đúng rồi, ở nhà với Hân nè (không biết là sắp bị mắc bẫy)
HH: ở VN, Mẹ làm ở nhà gì vậy Mẹ?
Mẹ: H..C con (đưa chân sâu vào bẫy)
HH: (xổ nguyên tràng, giọng ấm ức, nói không kịp thở) Mẹ qua S đâu có đi ra ngoài nhà làm đâu.  Mẹ đâu có công việc ở S đâu.  Ở S chỉ có V City thôi, không có H..C mà sao Mẹ làm hoài vậy, Mẹ không chơi với con (miệng méo xẹo).  Mẹ qua S không có việc làm đâu.  Chỉ có Ba đi làm ở S thôi.
Mẹ: (vừa thương vừa mắc cười, muốn trách móc tui không chơi chung thôi mà có cần đi vòng vòng vậy không ta, còn ‘nói xấu’ là tui qua S không có việc làm nữa chứ)

Nhớ ơi là nhớ…

Advertisements

Nhạc Xuân…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn
Riêng tặng Bố của tôi và Ba của sắp nhỏ

Nhạc Xuân với tôi (và gia đình tôi) là một ‘nghi thức’ không thể thiếu trong ngày Tết (và đặc biệt là những ngày trước Tết).  Nó quan trọng như việc cả nhà chăm chút để cây mai nở những nụ vàng đầu tiên vào sáng mùng một, như việc tôi tỉ mẩn canh lửa, vớt bọt nồi thịt kho hột vịt làm sao để vị vừa ăn, nước trong veo, thịt mềm rục mà không nát, hay việc phải dọn nhà thật sạch, tối giao thừa phải đổ đầy tất cả các chậu nước trong nhà để năm mới đủ đầy không thiếu thốn.  Nghe nhạc Xuân như một truyền thống gia đình.  Tôi yêu nhạc Xuân từ Bố Mẹ tôi.  Tôi hiểu và cảm nhạc Xuân nhiều hơn từ khi quen và lấy ông xã tôi và giờ thì con tôi cũng bắt đầu yêu nhạc xuân.  Cứ sau Tết Tây thấy người ta dẹp các đồ trang trí Noel đi và bắt đầu rục rịch trang trí mai vàng, dưa hấu…là anh con trai lớn lại nhắc: Ba/ Mẹ mở nhạc xuân đi.  Có điều anh chàng nghe nhạc xuân chưa có chọn lọc. Bài nào có chữ xuân là anh nghe và tập hát theo hết, trong đó có mấy bài nhạc xuân sau này Ba Mẹ anh rất sợ (đặc biệt là cái bài Tết, Tết, Tết…, nghe om sòm phát mệt).  Mà thôi, con bắt đầu yêu nhạc Xuân thì Mẹ đã thấy yên tâm là truyền thống gia đình ít nhiều cũng không mai một.

Thực chất, nhạc Xuân với tôi là những bản nhạc viết về Tết trước 1975.  Tôi sinh ra trước 1975 nhưng còn quá nhỏ để hiểu tâm trạng của người nhạc sĩ cũng như bối cảnh mà các ông viết những bài ‘Xuân Này Con Không Về’,  ‘Đồn Vắng Chiều Xuân’  hay ‘Nếu Xuân Này Vắng Anh’.  Thế mà không hiểu vì sao những giai điệu của các bài nhạc Xuân ấy luôn làm tôi thấy bồi hôì và có cái gì đó rất thân quen.  Nghe một bản nhạc Xuân bất kỳ nào cũng thấy cái gì đó rung động trong ký ức cứ như là mình đã gặp cảnh ấy, người ấy, tâm trạng ấy ở đâu đó từ rất xa trong tiềm thức.  Có lẽ, nghe nhạc xuân là tôi gặp lại tuổi thơ của mình chăng?

Ngày tôi còn nhỏ xíu, cứ sau rằm là Bố Mẹ tôi bắt đầu mở nhạc xuân.  Ngày tôi còn dưới 10 tuổi, những bản nhạc ấy không dám mở to.  Chỉ là mỗi sáng thức dậy trước khi ra khỏi giường, cả nhà nằm gác chân nhau nghe nhạc rủ rỉ từ các cassette đặt ngay đầu giường Bố Mẹ.  Tôi còn nhớ năm nào Bố tôi cũng đi thâu 1 băng nhạc Xuân mới cho Mẹ.  Mấy cái băng cassette của Bố ngày xưa ngộ lắm, Bố cứ lấy giấy báo hay giấy bao tập đẹp đẹp cắt bỏ 2 lỗ (chỗ tua băng) và dán lên 2 mặt băng để trang trí.  Những năm tôi học cấp 2 và cấp 3 thì người ta bắt đầu nghe nhạc hải ngoại, nhạc trước 1975 một cách công khai hơn.  Và tới tuổi đó thì tôi bắt đầu chủ động lùng tìm nhạc Xuân tự mua và tự mở cho cả nhà nghe.

Mỗi một bài hát gắn với một ký ức nào đó. Không hiểu sao cứ nghe ‘Cánh Thiệp Đầu Xuân’ là trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh Mẹ tôi mỗi trưa 30 Tết, trên đầu đầy ống lô cuốn tóc (làm đẹp cho ngày mùng Một ấy mà), tất bật dọn bàn cúng đón ông bà, miệng lẩm nhẩm hát theo một bài hát Xuân nào đó mà tôi đang mở vang nhà.  Hay cứ nghe bài ‘Ly Rượu Mừng’ là tôi lại nhớ rất rõ hình ảnh đại gia đình bên Nội, tập trung đầy một nhà của ông bà Nội cuốn bì cuốn chay sáng mùng 1 Tết, cùng nhau ăn chay rồi chúc Tết ông bà. 

Tôi may mắn được sẻ chia (và làm giàu thêm) tình yêu với nhạc Xuân cùng người bạn đời của mình.  Tôi nhớ những ngày còn son trẻ lúc nhà chưa tăng dân số với 2 bạn nhỏ bây giờ, qua Rằm tháng chạp là 2 vợ chồng lại chở nhau ra Nhân lục lọi tìm mấy đĩa nhạc Xuân mới, hay tìm mua Thúy Nga chương trình Xuân để dành tối giao thừa xem (hơn chục năm nay tôi không còn xem chương trình Tết của HTV trên TV nữa).  Tôi nhớ ông xã biết tôi thích ‘Cánh Thiệp Đầu Xuân’ ráng bỏ công ra dạy tôi hát từng lời trong bài hát đó để sáng mùng Một về chúc Tết Ba Má chồng hát hò với mấy anh chị chồng (đầy máu văn nghệ) cho vui, mà cơ khổ tôi được trời phú cho giọng hát ngang phè hổng giống ai, dạy được bài đó cũng khổ cực vô cùng, haha.  Tới khi có 2 bạn nhỏ, Tết năm nào cũng tất bật (bạn nào cũng sanh gần gần Tết), mấy năm liên tục toàn nghe nhạc xuân từ đĩa cũ.  Vẫn thấy vui, vẫn bàn tán với nhau xôm tụ từng lời nhạc hay hay. Cách đây 2 tuần, từ HN tôi bay về SG khá muộn.  Một ông Ba và 2 đứa nhóc dẫn nhau đi đón Mẹ.  Lên xe, bạn Ba cười cười: nghe nhạc xuân mới hông, chiều mới đi mua nè.  Tự dưng thấy vui vui.

Mà từ nhỏ quen nghe nhạc xuân chung cả nhà, lớn lên quen nghe với chồng.  Riết rồi không nghe nhạc xuân một mình được nữa.  Hôm vừa rồi mấy cha con đi S hết, ở nhà buồn buồn mở nhạc Xuân lên nghe thấy nó kỳ kỳ, lạc lõng sao đó.  Thành ra nghe nhạc Xuân tôi thấy có 2 ‘luật bất thành văn’ (cái này là sở thích cá nhân thôi): chỉ hay khi nghe trước Tết và nghe chung với một ai đó.

Bữa nay hứng hứng viết bài này vì chiều nay 2 bạn nhỏ nằm chơi Ipad và ư ử hát với nhau bài ‘Xuân Đã Về’, trật lời trật nhịp tùm lum mà thấy hào hứng lắm. Ông anh dặn cô em: về SG anh nói Ba mở nhạc Xuân cho Hân hát nha.  Mẹ hỏi nghe nhạc Xuân không Mẹ mở trong internet cho nghe. Cậu chàng lắc đầu: con thích nghe nhạc Xuân trong xe Ba thôi.

Tuy xa mà gần, tuy gần mà xa…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn



Mới đó mà 2 bạn nhỏ của Mẹ đã ổn định cuộc sống ở S được hơn 2 tuần rồi. Nhiệm sở của Ba yêu cầu cả nhà phải tạm bước ra ‘vùng an toàn’ có hình chữ S để đến sinh sống, học hành và làm việc ở S khoảng vài 3 năm.  3 tháng vừa qua, cả nhà tất bật thay đổi, hối hả thích nghi và bây giờ mới tạm gọi là vui vẻ ổn định.  2 bạn nhỏ của Mẹ có lẽ là người chịu thay đổi lớn nhất từ trường lớp, môi trường sống đến cả thói quen sinh hoạt.  Mới tí tuổi đầu, những thay đổi đó với các bạn chắn chắn là không đơn giản.  Vậy mà 2 bạn thích nghi nhanh đến bất ngờ.


2 tuần trước khi cả nhà dọn hẳn sang S, Mẹ dẫn 2 bạn nhỏ sang bên ấy sắp xếp nhà cửa, nhận đồ đạc shipped từ VN sang.  Ba ngày nào cũng bận rộn với công việc mới tới tối.  3 mẹ con loay hoay dọn dẹp sắp xếp với nhau.  Lúc dẫn 2 bạn sang mẹ cũng có hơi lo, làm sao vừa unpack một đống đồ đạc đủ loại tủ, giường, bàn, ghế, chén bát, đồ bếp, sách vở quần áo tính sơ sơ chừng có mấy chục thùng, vừa chăm 2 bạn, vừa sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy gọn gàng sạch sẽ.  Vậy mà Mẹ và 2 bạn unpack tất cả các thùng, cất hết đồ vào tủ và lau dọn gọn gàng trong…1 ngày.  Mẹ có 2 trợ thủ tí hon vô cùng đắc lực (là có hơi ‘giành công’ của mấy chú vận chuyển Santa Fe 1 chút đó), nhất là bạn CH. 


Ngày thường bạn CH rất lười vì cái gì cũng có dì Điệp làm giúp hết rồi.  Qua S những ngày đầu chưa có nanny, bạn giúp Mẹ rất nhiệt tình.  Trong lúc Mẹ và các chú vận chuyển bận rộn đếm thùng, mở thùng, sắp xếp vào chỗ cần xếp, CH bày trờ chơi và giúp mẹ giữ em HH ngồi yên trong phòng.  Có lúc nghe nước nhà tắm chảy ầm ĩ, Mẹ phóng vào xem thì thấy anh Hai đang đứng…tắm em vì em uống sữa làm đổ ra người.  Mẹ ngẩn người nhìn anh Hai lấy khăn lông quấn em như cục giò chả, gọn gàng không kém gì Mẹ và dì Điệp làm (vậy mà bây giờ biểu làm lại là không làm được nha, làm như tài năng chỉ phát tiết khi ‘khủng hoảng’ thôi).  Để thưởng công cho anh Hai ngoan, Mẹ ưu tiên trải nệm xếp giường của 2 anh em trước (thiệt ra thì của muốn giữ chân 2 đứa trong phòng đừng có quậy cho Mẹ yên tâm làm việc). Mấy thùng sách và đồ chơi thì Mẹ năn nỉ từ từ Mẹ dọn ra sau cho.  Thấy 2 đứa ở yên trong phòng lâu thiệt lâu Mẹ cũng mừng, tranh thủ dọn dẹp mấy phòng khác.  Một hồi sau thấy anh Hai chạy ra cười tí toét: Mẹ cho con mượn Iphone con chụp cái này tí.  Thì ra, trong lúc Mẹ bận rộn chuyện khác, anh Hai đã chỉ đạo em HH sắp xếp toàn bộ đồ chơi và sách vở lên window bay, anh còn khéo léo treo một cuốn truyện xinh xinh lên đầu giường của anh nữa.  Mẹ không ngờ là anh ngăn nắp và cũng có mắt thẩm mỹ như vậy.  Nghe Mẹ khen anh hỏi Mẹ: con treo cuốn sách này great idea không Mẹ.  Mẹ gật gù, anh chàng lập tức ‘kiêu căng ngay’: con lúc nào cũng có great idea Mẹ ơi.  Trời!


Tác phẩm nghệ thuật của anh Hai đây:




Anh tự treo sách lên đầu giường và tự xếp sách truyện gọn gàng vào góc kệ

Anh cho thêm vài con gấu xinh xinh để góc đọc truyện của anh đẹp hơn. 
Bây giờ ngày nào anh cũng nằm dài ở đây đọc truyện 1 mình.

 Sau khi đồ đạc sắp xếp đâu vào đó, 3 mẹ con hì hụi quét lau nhà.  Em HH chễm chệ ngồi trên salon bảo mệt không chịu làm gì hết.  Anh Hai được khen phấn khích quá, lôi cây lau nhà ra phụ Mẹ lau sân.  Đây là hình ảnh rất ư là ‘sweat shop’ của anh.

Hình trong laptop của Mẹ thằng thớm đàng hoàng tự dưng bỏ vào đây lại bò ra nằm ngang thế này???


Ngày hôm sau, 3 mẹ con bắt đầu tập làm quen đi chợ mua thức ăn.  Ba sắm cho 3 mẹ con 1 chiếc xe đẩy xinh xinh.  2 anh em rất hào hứng phụ Mẹ đẩy xe từ bận đi đến bận về.  Đi bộ khoảng hơn 15′ mới tới siêu thị mà chẳng bạn nào than vãn gì cả. Có hôm 3 mẹ con ra khỏi nhà mà quên đẩy xe theo, thế là phải xách mấy túi đồ khá nặng từ nhà về.  Anh Hai khệ nệ phụ Mẹ túi to túi nhỏ.  Chị HH xách 1 cái túi bé xíu đựng cái nón chị vừa đòi mua mà cứ than vãn là nặng quá (hic).  Anh Hai làu bàu: đưa đây anh xách luôn cho, làm phiền Mẹ hoài (ối, làm như là anh lớn lắm đấy).  Thế là nàng HH tung tăng đi tay không (à, có ôm 1 cái bong bóng xin trong siêu thị), đùn đẩy hết mấy cái túi bé bé cho anh Hai xách. Mẹ xách đồ nặng và mệt quá nên quên không chụp cảnh anh Hai khệ nệ mồ hôi mồ kê đầy mặt bên cạnh em HH thảnh thơi nhẹ nhàng không vướng bận (hihi).

Ngồi trên xe bus là anh ôm em chặt cứng thế này sợ em ngã (dù là ghế kế bên còn trống, em có thể ngồi đàng hoàng thoải mái 1 mình, hihi)


Sang S tuần đầu vừa dọn nhà, anh Hai vừa phải đi test tiếng Anh ở trường học mới.  Chiều trước ngày đi test, anh đi siêu thị mãi ngắm mấy cái đồ trang trí haloween, té cái oạch xuống đất, răng trên tự cắn môi dưới rách 1 đường khá sâu, máu me tùm lum (khóc huhu nhe răng ra đầy máu rất đúng theme Haloween).  Mẹ đưa vào clinic, bác sĩ bảo phải đưa đi giải phẩu thẫm mỹ nếu không thì sẹo sẽ không đẹp (bác sĩ bên S cũng vẽ chuyện không kém bác sĩ VN nhe).  Mẹ quyết định chỉ dùng ‘glue’ bình thường dán miệng vết thương lại, không giải phẩu thẫm mỹ gì hết, con trai mà, sẹo tí nhìn có khi lại còn cứng cáp hơn. Ngoài lúc mới té khóc huhu, sau đó anh Hai rất can đảm ngồi cho bác sĩ lau vết thương, căng miệng ra cho bác dán keo…, không 1 tiếng khóc (Mẹ đoán là đau lắm vì vết thương ở góc môi mà lại khá sâu, bữa nay hơn 1 tháng rồi, lành rồi mà vẫn còn 1 vết sẹo trắng). Bác sĩ khen quá chừng.


Sáng hôm sau Mẹ đưa 2 bạn đến trường test (thật ra chỉ có anh Hai phải test thôi) mà rầu thúi ruột.  Miệng bạn CH sưng chù vù, đầy bông băng nói chuyện và cười chỉ nhếch được 1/2 miệng.  Trường thì đang fully booked, cô giáo phụ trách đăng ký cứ hù Mẹ là test để đó chứ trong 30 ngày tới không hy vọng có chỗ.  Lúc lành lặn đi kiểm tra chưa chắc đã có chỗ, bây giờ nói chuyện lúng búng thế này thì thôi chắc chả hy vọng gì có chỗ trong….60 ngày tới, huhu.  Ngồi chờ gọi tên, mặt bạn buồn hiu, Mẹ cũng buồn hiu, có mình em HH là chạy nhảy tưng bừng.  Một lúc sau có thầy giáo ra dẫn anh Hai vào phòng riêng, hẹn Mẹ 30′ sau sẽ trả anh ra.  Mẹ ngồi ôm HH mà lo ơi là lo.  Chưa đầy 15′ thấy anh nhảy chân sáo đi 1 mình từ phòng ra, miệng hát là lá la (mà nghe ngọng nghịu thành à á a vì có mở miệng được đâu), Mẹ ngạc nhiên hỏi xong chưa mà ra đây. Anh Hai đưa cho Mẹ xem cái sticker ‘good job’ dán trên tay bảo thầy tặng con nói là con giỏi quá. Mẹ nghĩ trong bụng ‘chắc là lại tự cao như cái vụ great idea hôm nọ thôi’.  Thầy giáo ra sau cười toe bảo Mẹ: his English is great, he’s very smart. I don’t need to test his speaking skill because on the way to my room he told me the whole story how he hurt himself in the supermarket and about the doctor and that plastic surgery (mẹ ơi, sao mà anh Hai nghe lóm được chữ plastic surgery cơ chứ) but he said he didn’t know what plastic surgery is (yes, biết mới kỳ).  Thầy bảo chờ tí, mẹ nghỉ chắc lấy phiếu hẹn 30 ngày sau quay lại.  5′ sau cô giáo phụ trách đăng ký gọi Mẹ vào phòng và cho biết trường nhận 2 anh em ngay, từ tuần sau có thể nhập học may mắn là có bạn vừa báo là xin chuyển trường hôm đó, đồng thời kết quả test của CH tốt nên được ưu tiên trong danh sách chờ.  HH nhờ vậy cũng được hưởng sái 1 chỗ ở lớp mẫu giáo.  Bravo CH!


Anh Hai lớn đỡ đần Mẹ được nhiều và làm được nhiều chuyện có vẻ lớn hơn HH nên nãy giờ Mẹ thiên vị toàn nói về anh Hai.  HH thì lười hơn anh nhiều lắm, biểu làm gì cũng bảo con đau tay, con mỏi chân (hihi). Tuy nhiên, HH cũng ngoan lắm, suốt cả tuần đầu tiên, HH tự xúc cơm ăn không đòi Mẹ phải đút như ở VN.  HH tự đi đánh răng, thay đồ xong biết tự bỏ vào giỏ.  Và HH cũng cứng cáp mạnh dạn hơn.  Xuống playground của khu chung cư HH tập đi thăng bằng trên dây. Bữa đầu con hơi sợ nhưng mấy ngày sau đó thì đi lại lả lướt luôn. 

Tự xúc cơm ăn 1 mình, chuyện ít khi xảy ra ở VN

Mẹ hy vọng qua S phải đi bộ nhiều, vận động nhiều và đặc biệt là chỉ có 1 nanny thôi HH (và CH) sẽ không dựa hơi ai được hết thì sẽ độc lập, dạn dĩ và cứng cáp hơn.


Mong cả nhà mình có những năm sinh sống làm việc ở S thật bình yên.  Gì thì gì, Mẹ vẫn thích cả nhà cùng ổn định ở VN.  Sống ở xứ mình, nói tiếng mình, ăn đồ mình là Mẹ thấy sướng nhất. 

*Mẹ viết cái entry này lúc 2 anh em qua S được 2 tuần, giờ viết xong thì 2 đứa ở đó đã gần tròn 2 tháng rồi.  Mẹ thiệt tình quá trời là siêng đi 😦

Bức thư tình thứ nhất…thứ 2…thứ 3…và sẽ còn nhiều nữa…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Bức thư tình thứ nhất…

…là bức thư con trai viết vội bằng bút lông xanh trên tấm bảng nhỏ màu trắng gửi cho Mẹ cách đây chừng 1 tháng. Nội dung bức thứ không vui nhưng Mẹ thấy thú vị và trân trọng cách con bày tỏ quan điểm của mình.  Hôm đó bị Mẹ la suốt tối hết lỗi này tới lỗi kia, con có vẻ bức xúc.  Thật ra thì lỗi của con là rành rành ra đó rồi, nhưng hôm đó Mẹ mệt nên cách Mẹ rầy cũng căng thẳng hơn mọi ngày.  Trong lúc Mẹ ngồi thở dốc vì la con mệt quá (hic), con hí hoáy viết vào tấm bảng nhỏ, rồi đẩy qua cho Mẹ xem, vừa đẩy vừa khóc tức tưởi.  Nội dung thư là: But now I don’t love you.  Mẹ hơi shocked.  Theo mo-tip lãng mạn trong những câu chuyện Mẹ và Con thì lá thư này quả là đáng để..hic hic hic.  Mẹ hít sâu, thở mạnh, rồi kêu con lại hỏi han, giải thích với con (nhưng không xuống nước).  Con xin lỗi.  Mẹ cũng hứa lần sau sẽ bình tĩnh hơn.  1 lúc sau con lại khều khều Mẹ và đưa cho Mẹ bức thư tình thứ 2, cũng với bảng trắng bút xanh: Minh Tri love mommy and also (viết là oso) Mommy love Minh Tri.  Văn phạm sai bét be, cả 2 chữ love đều không có ‘s’.  Mẹ định chụp lại bức thư đó, nhưng em Hân đã lỡ tay xóa đi mất rồi. Không sao, Mẹ đã chụp kỹ 2 bức thư nguệch ngoạc đầu đời con viết cho Mẹ bằng trí nhớ của mình.  Mãi mãi Mẹ sẽ không quên.  Mẹ thích sự ngọt ngào của bức thư tình thứ 2 nhưng Mẹ yêu sự thẳng thắn con bày tỏ trong bức thư tình số 1.  Mỗi lần giận con muốn nổi nóng với con, trong đầu Mẹ lại hiện ra 2 bức thư tình đó, Mẹ hít hơi cho thật bình tĩnh rồi mới rầy hay góp ý với con.

Chiều nay con lại muốn viết thư.  Con hỏi Mẹ con muốn viết thư cho Ba thì viết làm sao, gửi đi đâu, sao cho Ba đọc được.  Mẹ thích con viết thư tay, nhưng thật sự Mẹ muốn Ba nhận được thư ngay, muốn Ba có liền niềm vui được con trai gửi thư.  Thế là Mẹ mở mailbox yahoo của Mẹ lên và cho con sáng tác thư trên Ipad.  Con hỏi Mẹ, con viết gì giờ Mẹ.  Mẹ bảo tùy con, con thích sao cứ viết vậy.  Con hơi hồi hộp: lỡ con viết sai spelling thì sao.  Mẹ hứa sẽ chỉ lại cho con sau nhưng con viết sao thì Mẹ sẽ gửi cho Ba xem y vậy,cho nó thật.  Mẹ để 2 anh em và cái Ipad cùng ngồi với nhau trên giường.  Mẹ đi làm việc khác. 2 anh em bàn bạc gì đó (có cả tranh cãi, trong đó có 1 đoạn ‘anh viết dùm Hân mà Hân phải đọc cho anh là Hân muốn viết gì chứ.  Sao anh biết viết dùm Hân được’, haha).  Chắc chừng 10 phút sau, anh kêu: con xong rồi Mẹ, gửi sao đây Mẹ, ai đem cho Ba?  Mẹ tới nhìn vào Ipad và thấy vỏn vẹn 3 dòng thế này:

I love you.  At home I am good.  Are you well?

Gai Han (không phải là Gia Han nhé) love you too

Minh Tri

Ngoại trừ vài lỗi chính tả và văn phạm, bức thư được gõ chỉn chu sạch sẽ (yeah, gõ trên máy tính thì chắc chắn không bôi xóa nhiều bằng thư tay rồi).  Mẹ hỏi: con viết gì thêm không?  Con cười cười: con định viết nữa mà Hân làm con quên rồi.  Haha.

Mẹ thích quá, gửi đi cho Ba ngay.  Tối nay ngồi chat với Ba, Ba kể là Ba nhận được thư của con và Ba trả lời lại ngay, Mẹ check mail rồi in ra cho con đọc đi.  Ba có vẻ thích vụ này, Ba dặn Mẹ nói con viết thư cho Ba mỗi ngày, Ba hứa sẽ trả lời mỗi ngày luôn.  Thư của Ba cũng giống con, ngắn gọn mà dễ thương lắm.  Lúc Ba Mẹ chat với nhau con đã ngủ.  Con chưa được đọc thư của Ba.  Tôn trọng quyền riêng tư, Mẹ không copy lại mail của Ba trên blog này.  Để mai con đọc trước đã con trai nhé.

Con tham vọng lắm cơ.  Con nói với Mẹ để con học xong cuốn vần tiếng Việt con sẽ viết thư cho Ba Mẹ bằng tiếng Việt nữa.  Uh, tiếng gì cũng được con trai à, miễn là nó được viết bằng tấm lòng và tình yêu thương.

Hôm qua, hôm bữa, hồi nãy….

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Những từ phân biệt mốc thời gian nói trên không đơn giản với HH chút nào.  Gần 4 tuổi nhưng tất cả những gì diễn ra trước ‘bây giờ’ đối với HH đều là…HÔM QUA.  Ngày hôm trước Mẹ dẫn đi chơi, về kể là hôm qua thì quá là hợp lý rồi còn gì.  Nhưng 5′ trước vừa cãi nhau với anh Hai, Mẹ về tới nhà méc lại cũng vẫn là ‘hôm qua, anh Hai la con‘.  Ba dẫn đi khu vui chơi cũng lâu lâu rồi, sau đó tình cờ đi ngang lại nàng cũng bảo ‘hôm qua Ba dẫn con đi chỗ này nè‘.  Anh Hai thì đâu từ 3 tuổi đã không còn nhầm lẫn hôm qua, hôm bữa, hồi nãy nữa rồi.  Mẹ có hơi ngạc nhiên là sao HH chậm hơn anh Hai về khoản này nhưng cũng không lo lắng lắm.  Mỗi lần H sai thì mẹ sửa lại dùm, Mẹ nghĩ mãi rồi HH cũng phải quen và sẽ nói đúng thôi.

Anh Hai không bình tĩnh như Mẹ.  Không hiểu vì sao anh rất bực bội với việc HH dùng từ ‘hôm qua’ cho tất cả những việc đã xảy ra.  Mỗi lần H nói sai là anh lại càm ràm: hôm qua, hôm qua hoài.  Giọng anh bực bội, mặt anh nhăn nhó.  HH có vẻ cũng biết là anh không thích mình nói từ ‘hôm qua’.  Mỗi lần nói ‘hôm qua’ HH đều nhìn nhìn anh, chờ xem anh có phản ứng gì không.  Có lần bị bắt rát quá, HH buộc miệng kể gì đó mà dùng chữ ‘hôm qua’, nói xong HH vội hỏi lại: hôm qua đúng không anh Hai?  Sau đó thể nào cũng bị nghe rầy rà gì đó.  Mẹ giải thích với anh Hai vài lần rồi cũng bỏ lơ, kệ 2 anh em tự giải quyết với nhau.  

Vài 3 tuần trôi qua chả nghe anh càm ràm đá động gì về vụ hôm qua của HH nên Mẹ cũng quên mất.  Mẹ không ngờ là anh tập trung đào tạo và xóa mù lạm-dụng-từ-‘hôm-qua’ cho H. Không biết dạy dỗ nhau trong bao lâu rồi, Chủ Nhật vừa rồi anh ‘tổ chức’ báo cáo kết quả thực nghiệm cho Ba Mẹ nghe.  Đang đi trên xe từ nhà Nội về, 2 anh em nói gì đó, Mẹ không để ý.  Tự dưng thấy anh khều khều, vừa khều anh vừa bảo HH: nói lại Mẹ nghe đi.  HH lí nhí cái gì đó mà Mẹ nghe loáng thoáng là có từ ‘hôm bữa’.  Chưa kịp hiểu thì anh đã giải thích: em không nói hôm qua nữa đâu Mẹ. Sau đó anh hỏi HH: con gấu này bác Năm cho H hồi nào.  HH trả lời: hồi nãy (đúng là bác Năm mới cho HH 1 con Pooh chừng vài tiếng trước đó).  Anh hỏi lại: phải hồi nãy hông, hay H nói hôm qua đi (thầy giáo này cũng ‘ác’ lắm nha, gài bẫy học sinh nữa chứ).  HH tự tin trả lời: hồi nãy, đâu phải hôm qua đâu anh Hai, hồi nãy ở nhà bà Nội đó.  Anh hỏi tiếp: mình đi concert dancing hồi nào vậy Hân?  Hân nói: hôm qua H múa con ếch nè (chính xác!).  Anh gật gù.  Im lăng 1 lúc, anh lại hỏi: H nhớ mình đi Long Hải lúc nào hông?  Hôm qua hả?  H lại tự tin trả lời: hôm bữa đi Long Hải với công ty Mẹ phải hông anh Hai?  Từ khi nghe hỏi về con gấu là Ba Mẹ đã tập trung nghe, nhưng vờ như không để ý (2 Ba Mẹ ngồi ghế trước cứ nhìn nhau cười cười).  Tới lúc H trả lời ‘hôm bữa đi LH‘ thì Mẹ thích quá rồi.  Mẹ khen HH, rồi Mẹ quay ‘nịnh’ anh Hai: con dạy cho em đó hả, sao con hay vậy.  Anh cười cười ra vẻ rất đạo mạo, nhìn đáng yêu lắm.

Mẹ hỏi anh Hai: làm sao con biết được cái nào là hôm qua, hôm bữa hay hồi nãy.  Anh gãi gãi đầu: con không biết nói đâu.  Mẹ khuyến khích: thì con nói thử đi, Mẹ thấy con dạy em giỏi quá.  Anh chàng ngập ngừng: hôm qua là…hôm qua (ak), hồi nãy hổng phải là hôm qua (ak ak), hôm bữa là…lâu hơn hôm qua (phew, cái này nghe hợp lý nhất).

Nghĩ cũng hay, anh định nghĩa còn không xong thế nào là ‘hôm qua’ vậy mà vẫn đào tạo em sử dụng các mốc thời gian trước-hôm-nay-và-bây-giờ quá chuẩn.  Mẹ đang giao cho anh thêm công tác mới, dạy cho em không nói ngọng chữ ‘đ’ nữa.  Thỉnh thoảng em hay nói ‘ở đây’ thành ‘ở tây’.  Anh được giao nhiệm vụ thì thích lắm.   Tuy nhiên, anh cũng rất khôn.  Anh biết là Mẹ hơi ẩn ý móc lò anh vì anh vẫn hay nói ngọng ‘đi ra’ thành ‘đi da’.  Anh thú nhận: con nói chữ ‘ra’ chưa được, giống em nói ‘ở tây’ đó Mẹ ơi. 

Để xem bao lâu nữa thì 2 anh em xóa mù ‘ra/ da’ và ‘đây/ tây’ cho nhau được đây.