Author Archives: lifescent

About lifescent

Experience it and share it!

Happy Father Day!

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Không hẹn mà 3 mẹ con cùng lục tục viết cho Father Day từ trước đó 1 tuần. Độc giả của CH và HH là Ba, còn đối tượng người đọc của Mẹ là 2 bạn nhỏ.

HH viết cho Ba từ rất sớm.  Ở nhà tự tỉ mẩn viết một mình, chẳng cần Mẹ dặn dò gì cả.  Con gái cẩn thận viết nháp trước đưa cho Mẹ xem, nhờ Mẹ chỉnh dấu chấm, dấu phẩy, chữ viết hoa và chỉ con viết 1 số từ khó.  Sau đó con chép lại (của đáng tội, lần sau cũng đầy lỗi chấm phẩy và chữ còn xấu hơn lần đầu, nhưng Mẹ vẫn thích và Ba vẫn vui).  Bài viết của con còn có cả hình minh họa, 2 cha con nắm tay nhau đi chơi. Viết chúc mừng Ba mà còn tranh thủ kể lể con bị nuốt cục chewing gum vô bụng làm Ba nhận được hình Mẹ bắn qua viber phải vội vàng nhắn tin hỏi thăm.

CH dặn Mẹ mua dùm cái thiệp Father Day cho Ba.  Mẹ hứa cuối tuần 3 mẹ con sẽ cùng ngồi làm thiệp cho Ba.  Chưa kịp làm gì thì chiều thứ 6 đi làm về con đưa cho Mẹ 1 trang tập con viết cho Ba.  Con nói rõ con không bắt chước Hân nhưng con thích viết thư thế này hơn là thiệp vì như vậy con mới nói hết được suy nghĩ của con (ghê hông?).  Trùng hợp là hôm đó Mẹ cũng cho con đọc note Mẹ viết trên điện thoại cho 2 anh em về tình cha con.  Thật ra, Mẹ và CH viết 2 notes này xuất phát từ một buổi tranh luận nho nhỏ của 2 mẹ con trước đó là Mẹ thương con hơn hay Ba thương con hơn.  CH khăng khăng là Ba khó quá, hay la quá, Ba không nhẹ nhàng thương yêu như Mẹ, Ba ít cho coi TV, ít cho chơi Ipad…  Mẹ giải thích, thấy con ngồi im, nghĩ là con không hiểu nên viết cho con 1 bài dài để dạy con.  Dè đâu, ở nhà anh chàng tự ngồi suy ngẫm và viết ra suy nghĩ của mình.

Đúng là con trai nghĩ gì viết đó, trước khi khen ngợi phải phê bình một câu ‘I know you are mean…’, hix.  Mẹ hỏi sao viết vậy.  Con nói con đâu có chê Ba con chỉ nói thật thôi mà, Ba hay rầy con, hay phê bình con, nhưng con hiểu là Ba làm vậy vì sợ con hư.  Con đâu có giận nhưng rõ ràng là Ba có dữ với con mà.  Mẹ gửi cho Ba mà sợ Ba buồn ghê, vậy mà Ba reply cho Mẹ 1 tràng haha sảng khoái.  Chắc chỉ có đàn ông mới hiểu đàn ông :D. Thương nhất câu viết trẻ-con-mà-rất-già của con ‘our love of this family will never break to pieces’. 

Mẹ viết cho con trên chuyến bay từ HN về HCMC. Mẹ viết khá nhiều, giải thích cho con cách Ba và Mẹ thương yêu tụi con khác nhau như thế nào.  Con nằm đọc chăm chú và nước mắt chảy ràn rụa.  Mẹ hỏi sao khóc, con trai cười mắc cỡ khi mắt còn ướt: vậy mà con cứ complain Ba Mẹ hoài, con còn có khi nói lớn tiếng với Mẹ nữa.  Nhưng mà con hiểu trước khi đọc note của Mẹ là Ba khó để Ba dạy con mà.

Mẹ trích ra một đoạn nhỏ vào đây để giữ làm kỷ niệm cho tụi con nhé:

‘…
Dad didn’t bear you in his tummy like mommy because he bore you in his heart.  Mommy will never forget his loving eyes when seeing me off at the gate of the operation room before I gave birth to you both.  I can’t forgot either his dancing eyes when filming Ca Heo sucking your first milk bottle.  I would remember till death his worried eyes when seeing Han fighting for breath in hospital when you was just some days old.  Dad never said he loved you in words because his love is too big to speak out loud and he decided to keep it in heart.  Next time when you are with daddy, don’t listen just to how he nags you, look into his eyes, you will find love there.  You know that he doesn’t love sushi or lasagna or spaghetti. Why does he take you to those restaurants on weekends anytime that he can?  If it’s not because of love, so what’s it?
….
Everytime you are upset that daddy is angry with you, remind yourselves of moments when he comes home from work with tired face, nights that he stayed up late to finish his works…  He exhausts himself for all of the convenience you are enjoying and a bright future that you are approaching.  In stead of complaining, ask yourself waht you’ve done for him in return to show your appreciation.
….
Love is not only about how many toys we buy for you or how many hours we allow you to watch TV or to play with our Ipad/ Iphone, or how many trips we bring you along with us. It’s about the acceptance of all the good and bad things you bring to us since your arrival in our life…’

Tụi con không dành những lời chúc tụng thông thường cho Ba nhân ngày Father Day. Tụi con cho Ba Mẹ dịp hiểu hơn tình cảm và mong đợi của các con với Ba (Mẹ).  Một ngày Father Day ‘rất hợp với dáng Ba’, hehe.  Chúc tụng quà cáp sến súa chắc là Ba không thích bằng :).

Advertisements

Bánh sinh nhật

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Hôm qua cả nhà tổ chức sinh nhật sớm cho Mẹ, vì hôm nay Mẹ phải về VN làm dự án.  Ăn uống xong xuôi, anh 2 dòm quanh thấy em bé bàn bên cạnh tổ chức sinh nhật 3 tuổi có bánh kem rất hoành tráng, anh thắc mắc là sao Mẹ không có bánh kem. Trong lúc Mẹ giải thích với anh là Mẹ già rồi thổi đèn cầy mỏi miệng lắm nên Mẹ không cần bánh kem 🙂 thì em Hân nhanh nhảu rời chỗ ngồi tới nằm ngả ngớn vào lòng Mẹ chìa mặt ra, chỉ tay vào má mình: nè, cake của Mẹ nè.  Mẹ bất ngờ chưa kịp phản ứng, em chỉ tay vào mũi mình nói tiếp: đèn cầy nè Mẹ, Mẹ thổi đi, Mẹ make a wish đi.  Mẹ thổi phù phù vào mũi, em cười khanh khách nhắc khéo: Mẹ nhớ wish là mình happy together forever nha Mẹ.

Mẹ chưa bao giờ nhận được món quà sinh nhật nào bất ngờ và dễ thương như thế này trong đời mình.  Cái bánh sinh nhật không kem tươi, không bông hồng mà sao Mẹ thấy thơm và đẹp quá chừng.  Mẹ gặm gặm hít hít cái bánh mỗi ngày mà không biết chán.

Mẹ yêu con lắm con gái.  Mẹ yêu con vì con có những cách thể hiện tình cảm rất là…HH. Mẹ đi xa về con là người chào đón Mẹ với những cái ôm chặt nhất trong nhà.  Mẹ chuẩn bị đi công tác, con cũng là người ôm Mẹ lâu nhất, hun Mẹ dài nhất. Mẹ về, con luôn thể hiện ra mặt niềm sung sướng lớn nhất là được ngủ với Mẹ, được chơi với Mẹ và không quan tâm đến bất kỳ cái gì khác (trong khi anh Hai sau phút mừng Mẹ luôn ‘tặng’ Mẹ câu hỏi: Mẹ có quà gì bí mật cho con hông, haha). 

Mẹ yêu chiếc bánh sinh nhật thơm tho biết cười ngọt ngào và biết nói lời yêu thương của Mẹ. Yêu lắm đó!

Lần đầu tiên anh Hai làm chủ xị…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Qua tới S 2 anh em làm quen 1 khái niệm mới là playdate – hẹn bạn tới nhà chơi. Lúc ở VN cũng có nghe nhắc tới nhưng không nhiều. Sang đây thì đi đâu cũng nghe playdate.

Khổ, hồi Mẹ còn nhỏ, cần gì phải có playdate.  Sáng đi học, chiều tan trường đều đi bộ chung với bạn, chơi với nhau đã đời. Chiều tối, cơm nước, học bài xong, con một được giữ kỹ như Mẹ mà còn được Ông Bà Ngoại cho ra sân chơi với hàng xóm, chạy rần rần mệt rồi về. Phụ huynh chả bao giờ phải hẹn hò nhau ‘hôm nào cho tụi nhỏ playdate nhé’.

Qua xứ lạ, bạn hàng xóm không có, bạn gia đình càng không.  Ba Mẹ còn vất vả kết bạn mới thì huống hồ gì con.  Con chỉ có nguồn bạn duy nhất là bạn trong trường.  Mỗi ngày đi học có 30′ chơi với nhau giờ ra chơi, không có đã.  Bạn nào cũng là dân tứ xứ tới nên cũng như nhà mình các bạn cũng thèm có người chơi.  Phụ huynh cũng thèm cho con mình có bạn chơi thế là vụ playdate thành mốt ở xứ S. Vài ngày Mẹ lại nhận mail của phụ huynh trong lớp xin cho con tới nhà playdate.  Có hôm đi học về trong cặp có cái post card thật đẹp, Mẹ của một bạn trên xe bus gửi đại trà cho bạn cùng xe mời playdate để bạn đó được thực hành nói tiếng Anh do gia đình vừa từ Nhật qua, tiếng Anh của bạn chưa giỏi.  Hoàn cảnh nhà mình hơi lạ, Mẹ không ở S thường xuyên.  Ba thì đi làm và lo cho tụi con là bở hơi tai rồi đâu có thời gian đưa đón vụ playdate.  2 đứa thèm playdate lắm nhưng chưa bao giờ được đi playdate, trừ tiệc sinh nhật hoặc sang nhà cô Nguyện bạn Mẹ chơi với Minh Minh và em Tí.

Thấy 2 con mê được playdate quá, Mẹ hứa sẽ cho con rủ bạn tới nhà chơi trong tháng 4 hoặc tháng 5 để thưởng cho term 1 học tốt.  Tháng 4 có nhiều ngày lễ ở VN, Mẹ ở S được lâu để sắp xếp cho 2 anh em.  Em HH còn nhỏ, phụ huynh mẫu giáo ngại cho bé tới nhà chơi một mình.  Có playdate thì phải có phụ huynh theo.  Mẹ lại ngại thù tiếp nhiều phụ huynh từ nhiều văn hóa khác nhau tại nhà mình.  Bàn tới lui em HH bảo là con chơi với bạn anh Hai là được rồi.  Thế là anh Hai trở thành host của lần playdate này.

Thường thì playdate chỉ giữa 1-2 bạn với nhau thôi.  Anh Hai mắc nợ playdate với nhiều bạn quá thế là anh đưa cho Mẹ danh sách 6 bạn.  Gửi mail tới lui có 4 bạn confirm, trong đó có 1 bạn là hàng xóm.  Ta nói anh nôn nao y như nhà có tiệc. Lịch hẹn phải gửi cho phụ huynh khoảng 2 tuần để mọi người thu xếp. Thế là weekends nào anh cũng xuống thùng thư lấy thư với Ba chỉ để lượm mấy tờ quảng cáo thức ăn nhanh đem lên nhà chọn xem nên order pizza hay hamburger đãi bạn.  Vài hôm anh lại thỏ thẻ: mình mua quà gì tặng bạn?  Ảnh làm như sinh nhật vậy đó, có quà tặng ra về nữa.  Mẹ phải giải thích cặn kẽ thì anh mới thôi.  1 ngày trước playdate anh dặn HH: anh cho HH xuống hồ bơi với anh và bạn nhưng H hứa đừng bám anh, anh phải tiếp bạn anh đó.  Haha. 

Sáng thứ 7, anh dậy thiệt sớm, đi dọn dẹp nhà cửa (chuyện lạ có thiệt).  15′ một lần anh hỏi: sao nãy giờ chưa tới 11g hoặc mẹ order pizza chưa?  10.30 anh nghe Ba bắt điện thoại đặt pizza và Pepsi anh thở ra nhẹ nhõm: con sợ mấy bạn tới không có gì ăn ghê.  11g bạn Sunwoong xuất hiện, vừa lên nhà là vội vàng lôi nhau vô nhà tắm thay đồ bơi.  Bạn í rất cẩn thận nhắc CH: bạn nói em gái bạn ở ngoài đừng có vô nhìn mình không mặc đồ nha (nguyên văn don’t let her see me naked, haha).  11g15, Mẹ bạn Hải Đăng gọi điện bảo là HĐ hư quá không nghe lời nên phạt không cho đi playdate.  Bên đầu dây bên kia bạn HĐ khóc rưng rức, đầu dây bên này bạn CH và Sunwoong ngồi buồn xo.  Cuối cùng, thương 2 bạn quá, Mẹ bạn HĐ nhượng bộ.  11.30, Sunwoong, CH và HH quậy nát cái hồ bơi khu nhà Newton One. Em HH thường có đeo phao cũng chỉ bám bờ bơi ốc.  Hôm nay mê các anh quá, em đạp chân ra tới giữa hồ, cười nắc nẻ.  11.45 HĐ tới, 3 đứa nắm tay nhau thi nhảy xuống hồ bơi ồn như cái chợ.  CH chốc chốc lại ngóng bạn Keiran, best friend, đã hứa tới mà không thấy đâu. Bạn Jin-yu, bạn gái duy nhất cũng là hàng xóm, cũng tới trễ vì bận đi học tiếng Hàn  12.30 lùa mãi các bạn mới chịu lên bờ để ăn pizza.

1.30 2 bạn còn lại mới xuất hiện.  Bạn Sunwoong tới sớm nhất cũng ra về sớm nhất, rồi tới HĐ.  Keiran ở tận tới 3g về mà còn luyến tiếc khều khều Mẹ xin: cô nói Mẹ con hôm nào cho con và bạn Minh Trí sleep over nha Cô.  Bạn Jin-Yu ỷ thế hàng xóm ở gần, nằm rù rì mãi với em HH tới 4g, Mẹ phải bắt về vì sợ Mẹ bạn ấy chờ mới chịu về.

Anh CH rất lịch sự. Sau khi tiễn Jin-Yu tới thang máy nhà bạn ấy, anh quay sang ‘cám ơn Mẹ mời các bạn tới nhà chơi với con’.  Chiều hôm đó, anh thỏ thẻ với Ba: cám ơn Ba mua pizza cho con đãi bạn con. Anh nói với HH: anh sẽ ráng ngoan để Mẹ cho anh mời bạn playdate nữa, bạn tới nhà vui quá.  Em HH thì đặt hàng: con lên lớp 1 Mẹ cho con mời bạn đến nhà playdate nha.  Tụi con ăn kẹo, chip và uống nước yến thôi, Mẹ khỏi mua pizza.  Èo, đãi bạn bằng nước yến (Brand’s) thiệt là quá sang cô Ba à.  Các bạn của CH rất ngoan và lịch sự.  Thưa gửi, chào hỏi và cám ơn rất đúng phép.  Các bạn ăn uống gọn gàng, ăn xong tự dọn.  Quan trọng là không có Ba Mẹ ở cạnh bên nhưng các bạn rất dạn dĩ mà vẫn nghe lời, dễ bảo.  Mẹ hài lòng thấy CH chơi với những bạn ngoan như vậy.  Không ngại cho con tiếp bạn lần sau, mặc dù hơi mệt vì phải tới lui dọc theo bờ hồ bơi ngó chừng tụi con (của đáng tội, đứa nào cũng bơi giỏi hơn Mẹ).



Bạn Sunwoong.  2 bạn này nhìn giống nhau như 2 anh em í.
Cũng da trắng, mặt tròn, mắt 1 mí.



Nịnh lắm mới chịu chụp với em 1 tấm hình. 
Cứ sợ bạn cười là bị em đeo bám.  Không hiểu nỗi.



3 bạn chuẩn bị thi nhảy xuống hồ đây



Mới đếm 1, 2…, chưa kịp 3 thì bạn HĐ đã nhanh nhảu nhảy xuống trước.  Haha..

Nhảy lại này…



Đổi vị trí chuẩn bị nhảy tiếp



Ùm….

Nhảy mệt rồi thì thả nổi thư giãn…


…và bơi. 
Em HH đoạn này đã vượt lên chính mình bươn ra giữa hồ chơi với các anh rồi





Bơi như con rùa con



Các bạn rủ nhau lên đây spa.  Hỏi vì sao biết spa, các bạn bảo vì có đá này.
Có những thứ chẳng dạy mà cũng biết nhỉ?
Mẹ giơ máy lên chụp các bạn bảo nhau ‘say spa, in stead of cheese.’

 
 

Em gái bạn Hải Đăng, 2 tuổi.  Xém tí nữa là em bị chìm trong hồ bơi nhà mình.
Nghĩ lại vẫn còn sợ.  Trong lúc Mẹ em bận nói chuyện, em lột phao tay ra
rồi tự động bước xuống hồ.  Em lóp ngóp trong nước mặt tái xanh. 
May là anh Minh Trí phát hiện kịp la lên.
Anh bảo anh muốn nhảy xuống đẩy em vào bờ (vì chỗ em chìm ngay sát chân anh)
 mà anh sợ quá không di chuyển dược.  Mẹ em nhảy xuống ôm em lên.  Sợ thật.



7 năm, cứ như là mới hôm qua…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

CH tròn 7 tuổi được hơn 1 tháng rồi.  Bước sang tuổi thứ 8 con thay đổi hẳn, cao lớn hơn, chững chạc hơn.  Nhiều lúc Mẹ ngỡ ngàng không nhận ra Cá Heo bé bỏng, nhõng nhẽo và có phần hơi chướng tính của Mẹ ngày nào.

7 năm nuôi con, Mẹ bình chọn năm vừa rồi là năm thú vị nhất.  Nhiều gian nan nhưng cũng lắm niềm vui và trải nghiệm mới.  Mẹ gọi năm qua là năm ‘THÍCH NGHI’ vì Mẹ và con tự điều chỉnh mong đợi, cách hành xử của nhau để hiểu nhau hơn, dạy và hướng dẫn nhau (từ phía Mẹ đến con) và nghe lời nhau (từ phía con đến Mẹ) hiệu quả hơn.

8 tháng đầu của năm 7 tuổi (tức là tầm cách đây 1 năm), tâm tính con thay đổi còn nhanh hơn điện tâm đồ, Mẹ đuối và có khi muốn mất phương hướng luôn. Có những lúc Mẹ hoang mang không biết có phải CH là con mình không.  Con bộc lộ cá tính bằng những hành động la hét, cào cấu Mẹ cho dù là ở nhà hay ngoài đường, nếu những yêu cầu của con không được đáp ứng (phần lớn yêu cầu là vô lý và đương nhiên là Mẹ không thể đáp ứng được). Mẹ nổi cáu lên quát lại con và có khi tét vào mông con nữa.  Vài lần như vậy, Mẹ ngồi bình tâm 1 mình suy nghĩ xem vấn đề thật sự nằm ở đâu.  Mẹ thấy có một mẫu số chung ở những lần con quậy phá và nổi chứng như vậy.  Đa phần đều là những lần Mẹ sang S sau 1-2 tuần vắng mặt và khi nhà có khách đến chơi ở lại vài ngày, Mẹ bận rộn thù tiếp dẫn khách đi chơi. Mẹ chợt hiểu là con không ở gần Mẹ thường xuyên, con cần sự chú ý của Mẹ. Con vòi vĩnh là mong được Mẹ chìu chuộng bù lại những lúc Mẹ không ở gần.  Con đặc biệt phản ứng mạnh nếu có sự hiện diện của người lạ.  Con muốn chứng minh là con có ảnh hưởng lớn đến Mẹ. Khi đã nhận ra vấn đề, Mẹ nói chuyện với con giải thích cho con hiểu cảm xúc của Mẹ khi con phản ứng như vậy, nói cho con hiểu Mẹ ở xa nhưng vẫn chú ý đến con, vẫn thương con.  Ba Mẹ tạo điều kiện cho con có 1 Ipad để con có thể facetime tìm Mẹ bất kỳ khi nào con cần, không phải chờ Ba về nhà mới được skype với Mẹ.  Mỗi lần con hư Mẹ cố gằng kiềm cảm xúc của mình nói chuyện với con thay vì la rầy con như trước.  May mắn con là 1 cậu bé biết chuyện và có óc quan sát.  Sau một thời gian Mẹ giải thích và tự thay đổi cách giao tiếp với con cũng như khi con chủ động giữ liên lạc với Mẹ được thường xuyên hơn, Mẹ thở phào thấy con lấy lại được thăng bằng, mất hẳn những cơn bẳn tính và chững chạc hẳn lên.

Bây giờ thì con tròn 7 tuổi rồi đó…

Thay đổi đầu tiên là con ăn nhiều hơn hẳn. Mới đầu năm trước còn khảnh ăn, kén ăn…, bây giờ thì con ăn gấp rưỡi Mẹ.  Cái gì con cũng muốn ăn, muốn thử.  Danh sách những món con chủ động xin nếm và sau đó là ghiền ăn luôn làm nhiều cô chú bạn bè của Mẹ phải kinh ngạc.  Con mê ẩm thực từ Đông chí Tây từ Bắc ra Nam.  Với con, sushi (và đặc biệt là sashimi cá hồi – dù dạo này bị Ba Mẹ cấm ăn rồi do sợ nhiễm giun sán) hấp dẫn tương đương bún mắm Việt Nam.  Hamburger và Pizza là mónt ăn ưa thích xếp hàng tương đương bánh xèo, bánh cuốn và bánh nậm (mà phải là bánh nậm ở đúng quán O Tem nhé).  Gà tandori và cà ri Ấn Độ thì thích ít hơn mắm chưng và cơm trắng 1 chút nhưng cũng không chê.  Tháng 10 vừa rồi nghỉ autumn break con về VN, Ba Mẹ dẫn đi ăn lẩu mắm.  Mắm chưng là món con thích từ hồi…2 tuổi nhưng lẩu mắm thì Mẹ nghĩ sẽ là 1 trải nghiệm hơi quá cho con.  Mẹ sợ là con sẽ chê hôi và không chịu ăn.  Ai dè con cắm cúi ăn sạch 2 chén bún chan mắm rồi ngẩng đầu lên bảo Mẹ (tay thì quệt mồ hôi trán): lẩu mắm ngon vậy mà sao bữa giờ Mẹ không cho con ăn.  Haha.  Ở Sing thì suốt ngày than nhớ bánh cuốn, bánh nậm, bánh xèo và phở Hùng.  Về VN thì lâu lâu lại vuốt bụng bảo thèm Mc Donald.  Nhờ mê ăn nên cân nặng và chiều cao cũng cải thiện đáng kể, có điều bề ngang phát triển coi bộ nhanh hơn bề dài, hihi.  Ba bảo ăn uống nhanh nhẹn dễ dàng như vậy thì đủ chuẩn để đi rong chơi với BM rồi.

Một thay đổi đáng khích lệ nữa là con ham học hơn.  Khái niệm ham học này chỉ đúng với môi trường mà con đang học.  Nếu con vào học 1 trường công ở VN thì chắc chắn con sẽ đội sổ (thiệt là đau lòng khi phải thú nhận như vậy).  Con không chăm chỉ học thuộc lòng (bảng cửu chương học từ hè năm lớp 1 đã thuộc mà chẳng chịu ôn nên giờ đang sang nữa năm lớp 2 vẫn cứ quên trước quên sau). Con chỉ thích được làm presentation về lịch sử, về hiện tượng mây mưa sấm sét.  Cứ bảo con google làm presentation thì con làm ngay, còn bảo học thuộc lòng trả bài thì con sợ lắm.  Đầu năm lớp 2 còn quen thói phụ thuộc năm lớp 1, con cứ nhẩn nha chơi.  Giữa kỳ Mẹ đi họp cô bảo thông minh nhưng không chịu khó.  Mẹ về làm công tác tư tưởng hết cả tuần, thấy bắt đầu tự giác học hành hơn, gia sư tới nhà dạy thì mang homework ra hỏi chứ không giấu đi như trước.  Trước khi hết học kỳ 1 chuẩn bị nghỉ Xmas, có 1 buổi chiều con tìm Mẹ trên facetime và khoe: chị Denise (là chị sinh viên đến làm tutor) có nói gì với Mẹ chưa, con cooperate với chị tốt lắm rồi Mẹ.  Cooperate là hợp tác đó Mẹ.  Haha.  Cũng trong ngày hôm đó, Mẹ nhận được mail cô giáo chủ nhiệm khen là toán tiến bộ hẳn, điểm thi học kỳ xếp hạng khá giỏi và vượt xa kết quả kiểm tra giữa kỳ.  Mẹ báo tin, con mừng quýnh.  Thấy con mừng mà Mẹ sướng rơn vì lúc trước con chả quan tâm đến điểm thi cử gì hết. Điểm xấu không buồn, điểm tốt không vui.  Sau kỳ nghỉ cuối năm, ngày đầu tiên quay lại trường, chiều về con rối rít gọi Mẹ: Mẹ ơi, reading level của con được tăng lên 3 bậc, con được mượn sách level 16 rồi Mẹ ơi.  Kết quả cuối kỳ tất cả các môn đều tốt, đặc biệt là tiếng Hoa.  Con sung sướng được khen là leading student của Chinese class.  Sau những thành quả đó, con học hành nghiêm túc hẳn. Lúc nào cũng hỏi Mẹ là cô giáo chủ nhiệm và gia sư có text hay email khen hay chê gì con không.

Từ nhỏ con đã thích giúp đỡ Mẹ và gần đây con ý thức hơn về chuyện giúp đỡ đó.  Con không còn làm vì vui nữa.  Con hiểu 1 chút là cái đó gọi là trách nhiệm.  Từ mà con dùng thường nhất gần đây là ‘responsibility/ responsible’. Có hôm Mẹ gọi qua nhà, bắt điện thoại lên con méc liền: Mẹ coi HH kìa, mượn sách nhà trường về coi rồi bỏ đâu mất, bắt con đi tìm, con giúp em cũng được nhưng chuyện của nó nó phải có responsible chứ.  Ối, dùng từ to quá làm Mẹ cũng hết hồn.  Tưởng đâu nói chơi cho vui, con liên tục nhắc đi nhắc lại nhiều lần sau đó cho tới bây giờ.  Con nhăn nhó vì cậu bạn thân trong lớp càng ngày càng quậy phá cứ bị hiệu trưởng phê bình suốt. Con quyết định thôi con không chơi với F nữa con đổi sang chơi với Z đây, bạn Z responsible hơn bạn F.  Ghê nhất là Mẹ gọi than thở với con là Mẹ đi làm mệt quá, muốn ở nhà ngủ thêm 1 chút thôi, không muốn vô công ty sớm hoài đâu, con an ủi (thề là giọng con lúc đó y như anh Hai nói với em gái): Mẹ ráng đi mà, Mẹ là captain mà, Mẹ phải responsible để làm good example for your soldiers chứ.  Nghe xong không dám than lần thứ 2, haha. 

Sang tuổi mới con có thú vui mới (cái này xem ra Ba thích hơn Mẹ).  Con bắt đầu mê nhạc.  Năm ngoái Mẹ có nhắc Ba cho con đi học đàn, Ba bảo ngồi vào Ba dạy thử xem sao.  Sau đó Ba bảo chưa đâu từ từ rồi hãy cho đi học vì thấy chưa ham đàn. Mẹ thì sốt ruột vì thấy các bạn bằng tuổi con đã đi học đàn hết.  Khoảng 4-5 tháng trước, con tự động ngồi vào piano và nhờ Ba chỉ đàn bài Happy Birthday mục đích là đàn tặng sinh nhật em Hân.  Ba chỉ 2 ngày là con đàn được (đương nhiên là chỉ dùng 1 tay). Ba bảo Mẹ: nó bắt đầu thích rồi đó, có thích thì mới học được. Đến giờ Ba vẫn chưa cho con học chính thức, thich bài gì Ba dạy bài đó đàn chơi cho vui, chưa ép uổng gì, hihi.  Cho nên con nhà tông mà bây giờ vẫn đàn có 1 tay, mà lại mê đàn toàn những bài khó ví dụ Xuân Đã Về.  Ở với Ba nên gu nghe nhạc và chơi nhạc y như Ba.  Mê nhạc Xuân (từ nhỏ) và nhạc Carpenter.  Về nghỉ Xmas mấy tuần, Mẹ dẫn đi siêu thị, vừa đẩy xe phụ Mẹ vừa nghêu ngao hát nguyên bài Xuân Đã Về ai cũng quay lại dòm, haha.  Tối nay mới biểu diễn cho Mẹ xem tiết mục thổi kèn harmonica bài Happy Birthday qua facetime.  Tương lai là nhà mình lại có một người đi làm bao nhiêu sẽ tốn cả vào nhạc cụ hết cho mà xem.

Mẹ mong những điều tốt con đã thể hiện ở đầu tuổi lên 8 này sẽ ở mãi với con khi con lên 9, 10 và hơn nữa.  Tuy nhiên, Mẹ cũng không ngần ngại chiến đầu cùng con nếu con lại rơi vào chu kỳ chướng như hè vừa rồi đâu con trai :).  Thương con lắm.

Những giải thưởng của con…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Giữa tuần, CH mang về nhà 1 tờ giấy khen với lời khen tặng của thầy Hiệu Trưởng (Principal Award).  Lý do nhận thưởng là ‘Caring for others’.  Giải thưởng không lớn nhưng cũng là một giải thưởng quan trọng vì 1 học phần mới có 1 lần và 1 lớp chỉ có vài 3 bạn được thôi.  Mẹ thì vẫn ‘hám danh’ như bao nhiêu lần trước, càm ràm với ông Ngoại (đương nhiên là không dám để cho bạn CH nghe): sao lần nào cũng được khen về hạnh kiểm không à, lần thì ‘being always honest’, lần thì ‘cooperating with others’, lần này thì ‘caring’, chưa bao giờ thấy được khen về chuyện học hết nha.  Ông Ngoại bênh cháu bảo là đi học được khen là giỏi ra, hạnh kiểm cũng quan trọng mà.  Ba thì ghẹo: chắc suốt ngày rủ bạn về nhà play date nên được khen caring (Ba với Mẹ cùng phe…’ba trợn’, haha).

Hỏi đương sự vì sao được khen là caring, đương sự nhún vai: bình thường thôi mà, Mẹ hỏi cô giáo con đi (chảnh mắc ớn)Mẹ chưa kịp email hỏi thăm thì chàng vào lớp nhỏ to với Cô sao đó chiều nay cô gửi cho Mẹ cái email dài, khen chàng ngút trời, nào là ‘caring and sweet to others’, nào là ‘lúc nào cũng về sau các bạn 1 chút để nhắc bạn đừng quên bình nước hoặc giúp cô xếp lại cái ghế’. Từ đầu năm Cô đã thích tính caring của bạn rồi, nhưng lí do chính để được giải thưởng là một câu chuyện dài và người đề cử giải thưởng không phải là cô mà là thầy giám thị. Nghe cô kể, Mẹ thấy tự hào lắm luôn

Chuyện là thế này.  1-2 tuần trước đó, giờ ra chơi bạn J và bạn R đánh nhau, con là người ở gần đó nhất. Con đến can 2 bạn (nghe thầy giám thị kể là la STOP, STOP rất to và khi không kéo được 2 bạn ra, con phải cầu cứu đến thầy giám thị lúc đó cũng vừa bước tới).  Thầy phân xử và kéo 2 bạn ra góc và bắt con tường thuật lại vì con là nhân chứng gần như duy nhất.  Thầy ấn tượng với cách giải thích mạch lạc (nghe đồn là con phân tích luôn hành vi bạn nào đúng, bạn nào sai, dễ sợ chưa), không thừa không thiếu và không bị biased của con (R là bạn thân của con nhưng con nói thẳng là R sai và bênh vực J trước mặt 2 bạn và thầy).  Sau đó bạn nào về chỗ đó.  Thầy báo cáo là với cô chủ nhiệm. Khi vào lớp, cô chờ mãi chả thấy bạn CH méc lại (các bạn khác không thấy mà cũng méc um trời, haha).  Cô hỏi, bạn CH trả lời là thầy giám thị đã xử rồi, 2 bạn đã buồn rồi, không nhắc lại nữa.  Cô gọi ra riêng thì anh chàng mới chịu kể lại, và gần như không khác 1 chữ khi tường thuật với thầy giám thị.

Mẹ thắc mắc với Cô nếu vậy thì phải được giải thưởng ‘can đảm’ chứ sao lại là ‘caring’.  Cô bảo Mẹ vì CH biết bạn buồn không nhai đi nhai lại câu chuyện của bạn để kể công là ‘ta đây là nhân chứng’ (Cô dùng từ to lắm ạ: tôn trọng cảm xúc của bạn).  Còn 1 lí do nữa, cô bảo Mẹ tự hỏi CH vì sao bênh vực J chứ không phải là R đi thì sẽ rõ.

Mẹ phỏng vấn ‘nhân chứng’ và được nghe lí giải thế này: bạn J đánh bạn R trước, con không biết tại sao, R cũng đánh lại J 1 cái, J đứng lên bỏ đi nói là ‘no more fighting’, vậy mà R vẫn chạy theo đám vào mặt J, J không đánh lại mà bạn R cứ bụp bụp bụp (haha) vô người bạn J.  Như vậy là bạn R sai.  Bạn không đánh mình, sao mình đánh bạn.  Con thấy bạn R punch bạn J là unfair (ak).  Mẹ vớt vát: nhưng con thân với R hơn mà.  Con: đúng rồi Mẹ, con đâu có thích J, J đâu có thích chơi với con.  Mẹ: vậy sao con bênh J.  Con: con đâu con bênh gì đâu. Con just tell the truth mà.  R đánh J là ăn hiếp J đó, các bạn con gọi là bully đó, không có tốt.

À há. Học được từ con 2 điều.  Thứ 1, trong các cuộc tranh cãi, nếu người đã dừng thì mình đừng lấn thêm (vậy là unfair nha, hehe, bạn này cũng lí luận ghê, biết unfair này kia nữa).  Thứ 2, bạn sai là không bênh, mà không bênh không có nghĩa là không thương bạn.

Quay trở lại lời than phiền ban đầu của Mẹ là sao bạn toàn được giải thưởng về hạnh kiểm, một cô em thân thiết của Mẹ đã thay Mẹ khen con rằng (vì Mẹ bận càm ràm mà, hihi): cứ lo chuyện nhân cách trước, học hành là chuyện lâu dài, còn hơn học giỏi mà không giỏi về nhân cách.  Thiệt tình là Mẹ càm ràm cho có càm ràm (thói đời được voi đòi tiên), chứ Mẹ thấy anh Hai của Mẹ chững chạc, biết phân biệt đúng-sai, trắng-đen, Mẹ vui lắm chứ.  Mong rằng những đức tính mà con được Cô giáo, bạn bè và nhà trường đánh giá cao sẽ tiếp tục theo con suốt cuộc đời con nhé.

Ba sắp nhỏ…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Ngày tụi nhỏ còn nhỏ (ý là nhỏ hơn bây giờ), không bao giờ có cảnh 2 đứa dám ôm cổ Ba cười hăng hắc như trong cái hình này đâu. Hồi đó, Ba con tụi nhỏ không gần gũi nhau như thế này.  Ba thương lắm, lo cho con không thiếu thứ gì, sắp đặt cho tương lai của con đâu đó rõ ràng rành mạch.  Nhưng Ba không biết chơi, không biết chuyện trò với tụi nhỏ.  Chuyện tinh thần, tình cảm là do Mẹ sắp nhỏ tự lo.  Cần Ba chở đi chơi thì Ba sẵn sàng nhưng biểu Ba tự đi chơi với tụi nhỏ là Ba sợ lắm.  Mà tụi nhỏ cũng không có nhu cầu đó. Đi với Ba hay bị rầy nên tụi nó cứ thích dính theo Mẹ.

Rồi cuộc sống gia đình bước qua một khúc ngoặt có thể gọi là lớn.  Ba sắp nhỏ đi làm việc xa, cả nhà khăn gói đi theo.  Mẹ sắp nhỏ vì còn vướng víu công việc làm nên đi lại như con thoi giữa 2 nơi.  Việc chăm lo tụi nhỏ nghiễm nhiên trở thành trách nhiệm của Ba sắp nhỏ.  Thời gian đầu cả tụi nhỏ lẫn Ba tụi nó đều căng thẳng.  Ba không quen nói ngọt như Mẹ, lời của Ba là mệnh lệnh, không giải thích, không tình cảm vỗ về gì hết.  Con sợ Ba và chỉ ngong ngóng Mẹ qua để mếu.  Gặp Mẹ là đòi về V.  Mẹ qua là nhõng nhẽo thành thần, không phải vì muốn nhõng nhẽo mà vì con có nhu cầu được vỗ về.  Mẹ đứng giữa, không thể bênh con vì sợ tụi nó lừng, cứ phải lựa lời nói xa nói gần cho Ba mềm dẻo hơn.  Ba không chịu nhận là mình cứng quá.  Ba Mẹ có khi nhằn nhau căng thẳng lắm vì chuyện tụi nhỏ.  Ba trước sau bảo vệ quan điểm phải cứng rắn với con  (mà thiệt lòng Mẹ sắp nhỏ phải công nhận, tụi nhỏ ở với Ba, được Ba giáo dục nghiêm khắc có nhiều ảnh hưởng rất tốt về tính cách, học hành…, Mẹ sắp nhỏ sẽ viết 1 entry riêng cho vụ này)

Nói vậy mà không phải vậy, Mẹ dần dà nhận ra Ba có thay đổi.  Mẹ bắt đầu thấy Ba nén giận để bảo ban con, dù nghiêm khắc nhưng không quá nóng nảy như xưa (thậm chí Ba kiềm Mẹ lại khi Mẹ nổi sùng lên quát con). Mẹ sung sướng cười thầm trong bụng thấy Ba ngồi xếp máy bay cho con, ráp Lego với con hay kiên nhẫn chờ con ngắm vuốt mấy con búp bê, siêu nhân trong cửa hàng đồ chơi (ngày xưa Ba không bao giờ theo con vô mấy chỗ đó nha).  Không biết từ khi nào Ba cũng ‘lôi thôi’ như Mẹ, hihi, đi chợ toàn nhăm nhăm mua những thứ tụi nhỏ thích ăn.  Tuần rồi Ba và Mẹ đi chợ cuối tuần, Mẹ ngạc nhiên khi kết thúc buổi chợ, Ba nhắc Mẹ mua mít. Mẹ cằn nhằn mít ở cái xứ này mắc quá, ăn chi không biết. Ba cười cười: mít là quà đi chợ cuối tuần cho con đó, về thấy mít mừng lắm.  Mẹ lật đật đi mua liền, thấy mấy đồng bạc một bịch mít sao mà rẻ rề so với tình cảm cha con thiệt là dễ thương như vậy.

Mẹ sẽ không bao giờ quên hình ảnh Ba sắp nhỏ đi trước, vai quàng cái balo của 2 đứa, trong đó cắm 2 cái bong bóng được phát trong 1 event gì đó của mall, sau lưng là 2 đứa nhỏ, tung tăng nói cười.  Nhắm mắt Mẹ cũng có thể vẽ lại hình ảnh đó.  Xưa giờ Ba không thích đùm đề đồ đạc túi xách, lại càng không ưng cái vụ mua bong bóng hay lấy bong bóng từ ngoài vác về nhà.  Vậy mà lần đó Ba chìu 2 đứa, đứng lại chờ 2 đứa tới lấy bong bóng, rồi hí hoáy buộc vào giỏ xách và vác cho 2 đứa.  Chứng tỏ là Ba cũng ‘lụy’ 2 đứa dữ lắm rồi (haha).

Mưa dầm thấm đất. Tụi nhỏ cũng bắt đầu quyến luyến Ba từ lúc nào không rõ.  Đầu tháng 6, Mẹ dẫn về V nghỉ hè.  Trước đó rất háo hức, nhưng ngay ngày đi thì bắt đầu lưu luyến. Ba về sau 3 mẹ con tới 2-3 tuần lễ.  Taxi vừa lăn bánh ra sân bay, 2 anh em cứ ngoái lại vẫy tay với Ba. Sau đó HH thở dài sườn sượt trong xe: ai nấu cơm cho Ba ăn giờ Mẹ, Ba đi làm về ăn cái gì.  Mẹ giả lờ như không nghe, mà thương mấy cha con ướt cả mắt.  Chiều nào ở V, ngồi vào bàn ăn cơm là 2 anh em lại dòm nhau: bữa nay Ba ăn gì, ăn food court nữa hả?  Mẹ hỏi: lúc Mẹ không ở S tụi con có lo Mẹ không có cơm ăn như bây giờ lo cho Ba không?  Hai trả lời rành rọt: dạ không (úi, Mẹ hụt hẫng, hihi), vì Mẹ ở nước mình, Mẹ ăn đồ mình, Mẹ có nanny nấu, giờ nhà mình về hết, không có nanny nấu Ba ăn. 

Ở V 7 tuần, Ba cũng về chơi 1-2 lần rồi ngày nào cũng skype vậy mà tới ngày về lại S đi học, ta nói 2 đứa nôn gặp Ba thấy sợ.  Anh CH cứ dặn nanny gói theo cá khô cho Ba vì Ba thích ăn.  Em HH ngồi trên máy bay mà cứ luôn miệng: Ba ăn cơm chưa Mẹ, Ba chắc chờ mình lâu lắm á Mẹ.  Về tới nhà là đã giữa khuya, mắt buồn ngủ díp lại, vậy mà em HH cứ ôm riết chân Ba bảo là con nhớ Ba.

Lúc trước suốt ngày rên rỉ với Mẹ là Ba la hoài chán lắm.  Bây giờ thì anh Hai suốt ngày bảo ban Hân: tại sao Hân không chịu ngồi gần Ba lúc đi ăn, Hân sợ Ba rầy chứ gì, Ba thương Ba mới rầy đó, Ba rầy cho Hân ngoan Hân ăn nhiều mau lớn đó biết chưa.  Có lần đi siêu thị với Mẹ, Mẹ thấy đứng ngắm nghía 1 món đồ chơi hoài, coi giá thì cũng không mắc, Mẹ hỏi thích không Mẹ mua, anh lắc đầu, em lắc đầu.  Hỏi tại sao, cô em trả lời: Ba không thích bày đồ chơi, mua đồ chơi mới hoài Ba rầy đó.  Ông anh sửa lưng: Ba thương mới rầy, Mẹ đừng mua, Ba đi làm về mệt mà còn phải giận nữa là mình hỗn với Ba đó (haha, lý sự ghê).  Nghe là hiểu bây giờ 2 đứa nó quí Ba như thế nào rồi.

Mấy tuần trước Ba về V có công việc, Mẹ cũng đang ở V.  Ba Mẹ skype về S cho 2 anh em.  Nhân lúc Ba chạy ra khỏi phòng làm gì đó, Mẹ ghẹo 2 đứa: tụi con nhớ Ba hay nhớ Mẹ hơn.  Hai: dạ, con nhớ Ba Mẹ luôn. HH: dạ, con giống anh Hai.  Mẹ: Ba ra ngoài rồi, không sợ Ba buồn đâu, nói thiệt Mẹ nghe tụi con nhớ ai hơn.  Hai: tối con ngủ nhớ Mẹ hơn, nhưng buổi sáng con nhớ Ba Mẹ luôn, không nhớ ai hơn hết.  Hân: con thích ngủ Mẹ, con thích đi chơi với Ba.

Hồi xưa chỉ có mình Mẹ được nhớ thôi.  Giờ phải chia chữ nhớ làm đôi cho Ba.  Vậy mà Mẹ vui lắm luôn.  Có bữa Mẹ qua S, Ba đi công tác, nhà có 3 mẹ con.  2 anh em trước khi đi ngủ nằm lẩm bẩm: chúc Mẹ ngủ ngon, chúc Ba ở HN ngủ ngon.  Mẹ thấy nhà vẫn đủ người, ấm cúng và ngọt ngào gì đâu.

Ba sắp nhỏ ít hoa mỹ.  Nghe kể mấy chuyện này thì chỉ cười cười cho qua. Nhưng thật lòng Mẹ sắp nhỏ muốn khen Ba 1 câu rất ‘business’ (cho nó gãy gọn đúng kiểu của Ba): you did a really good job!


Tình thân…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Một ngày cuối tuần nhiều cảm xúc…

Sáng ra đang chuẩn bị hoa trái đi viếng đám tang Ông – cậu ruột của Mẹ thì nhận được tin Bà – dì ruột của Bố cũng vừa qua đời.  Thế là 2 Bố con tất bật chạy từ đám tang này sang đám tẩn liệm khác.  Ngoài những lễ nghĩa thông thường phải làm ở một đám tang, mình có dịp gặp lại những người bà con họ hàng  rất lâu rồi không gặp (đặc biệt là người già).  Có người lần gặp gần nhất là 1-2 năm trước, có người gặp mình gọi đúng phóc tên nhưng toàn nhớ chuyện hồi mình nhỏ xíu, đơn giản là vì hơn 20 năm nay mình không có dịp gặp lại bà/ dì/ cô/ cậu…đó.

Ngồi giữa những người họ hàng thân thuộc, mình thiệt lòng thấy xấu hổ và thấy mình thiếu sót.  Mấy năm gần đây bận rộn với con cái và công việc, mình rất ít tham gia các hoạt động trong chi/ trong họ chỉ trừ cái gì liên quan trực tiếp đến nhà Ngoại hay Nội của mình và chỉ gặp các cô, dì, chú bác ruột của mình.  Bà con họ hàng xa gần hầu như không tiếp xúc (mà nhà bên Nội mình thì bà con đông vô số kể).  Mình toàn ngồi cười trừ khi nghe mọi người nói về cái giỗ này, cái đám tiệc kia.  ‘Năm ngoái giỗ bà cố Ngoại in là Katy không có về hả con?’ ‘Dạ…’ (Bố ngồi kế bên nhắc nhỏ: bữa đó con đi công tác HN – Bố mình có biệt tài nhớ hết những chuyến đi trùng hợp vào sự kiện gia đình của mình). ‘Tháng 9 năm rồi Ông Cậu Một về sao Ba con với con không về chơi hả Katy’ ‘Dạ…’ (Bố lại nói đỡ, bữa đó tụi nó mới dọn nhà qua S đó dì Mười nên con qua phụ tụi nó ngó chừng 2 đứa cháu ngoại). Coi bộ nói chuyện quá khứ gần không dính tới mình nhiều lắm, các bà các dì chuyển sang nói chuyện quá khứ xa ‘Katy này hồi nhỏ nó dễ thương lễ phép hết biết, nó giữ nhà khôn lắm nha, không có mở cửa cho người lạ vô đâu’ (hic, có hông ta?).  ‘Con nhỏ này ngoan mà cũng phá lắm, mỗi lần vô đây nó hay lấy cái cây ra cái ao sau nhà quậy bèo tứ tung, nó nói nó quấy cháo heo’ (haha, hồi nhỏ mình cũng lọa ghê heng)…  Nói chuyện quá khứ xa có cái mình nhớ có cái không nhưng chí ít nó cho mình có cảm giác an toàn là mình thật sự có dính dáng tới câu chuyện đó.  Mà sao mọi người nhớ về mình (và về các anh chị em họ khác của mình) rất rõ.  Còn ký ức của mình về các bà/ các dì chỉ là tên tuổi của mọi người và loáng thoáng vài hình ảnh vui vui ngày Tết.

Lúc ra về, Bà Dì Tư (87 tuổi, chị của bà Dì vừa nằm xuống) nắm tay mình mếu máo: Katy ơi, nó đi rồi, tui ở lại một mình cái nhà lớn này tui sợ quá (nó là bà Dì vừa mất) .  Ai xung quanh cũng bùi ngùi.  Bà Tư và người vừa mất là bà Tám là 2 chị em độc thân ở với nhau trông coi nhà hương hỏa bên Ngoại của Bố mình.  Bà Tư lẫn nhiều rồi, chuyện nọ xọ chuyện kia. Nhìn mình chăm chú rồi bảo: Katy, mày con thằng 5 K phải không? Dạ đúng rồi bà. Ủa, mà thằng 5 K là đứa nào tao chưa gặp nó bao giờ, phải mặt nó tròn tròn không.  Bố phải lật đật chạy vô trình diện, làm như vậy 3 hiệp bà mới nhớ ra.  Lát lát bà lại hỏi mình: Nội mày đâu sao không vô chơi với con Tám,con Tám nó sắp đi rồi kìa (Nội mình, chị Hai của bà, mất đã 7 năm và ‘con Tám’ mà bà nhắc thật sự đã mất từ khuya hôm qua).  Lẫn vậy nhưng bà vẫn tỉnh để nhận ra hoàn cảnh trơ trọi của mình: tui không muốn nghĩ đâu, mà nghĩ là nước mắt tui chảy, mai mốt tui không dám mở cửa cho ai vô nhà đâu, tui sợ người xấu giết tui.

Trên đường về 2 cha con nói chuyện với nhau, thấy thiệt là thương phận người già.  Có con có cháu còn đỡ, quạnh quẽ như bà Tư đến lúc tuổi cao sức yếu và đầu óc kém minh mẫn thì thật là khổ.  Mình cũng tự ‘sám hối’ với mình là mình phải dành nhiều thời gian cho Bố mình hơn, để lỡ mai mốt về già mới có thời gian gần gũi Bố thì lúc đó Bố lẫn rồi, hết nhớ mình là ai rồi thì buồn lắm. 

Tạm gác chuyện tang tóc qua 1 bên, tối nay mình có kế hoạch làm 1 việc khá quan trọng.  Nhân vật chính là Bố mình. Băn khoăn, lưỡng lự, suy tính, dè dặt…suốt 1 năm và tối này mình đã làm. Kế hoạch đã được xếp đặt cả tuần nay, cũng có hẹn với Bố tối nay nhưng tới tối hôm qua lòng còn nghi hoặc lắm. Chinh những việc liên quan đến 2 đám tang sáng nay làm mình có ‘dũng khí’ thực hiện kế hoạch đó 1 cách tự tin hơn.  Những gì cần làm cho người thân của mình nên làm ngay để không quá muộn.  Cái mình làm tối nay, dù là chuyện vui, nhưng lại không thể chia sẻ với ai cả.  Không phải ai cũng hiểu và đồng cảm, mà chắc chắn gặp nhiều sự phản đối hơn là đồng thuận từ nhiều định kiến xã hội.  Bản thân mình cũng vì định kiến mà đã chần chừ cả năm trời trước khi quyết định thực hiện.  Giờ thì mình nghĩ cái gì mình làm cho người thân mình vui (nhất là khi người đó là cha mẹ mình) thì không bao giờ sai và không bao giờ nên chần chừ (dù nó có thể không giống thói quen xã hội hay làm).  Người mình nghĩ nhiều nhất khi quyết định làm việc này là Mẹ mình.  Và mình tin Mẹ mình ủng hộ mình.  Đơn giản, Mẹ luôn quan tâm đến người khác và không muốn ai phải thiệt thòi.  Mình có 1 buổi tối thật ấm áp và xúc động. Mình mừng là mình thật sự mở lòng không một chút gượng ép với điều mà bao năm qua mình nghĩ không làm được.  Mình vui vì Bố mình vui. Mình xúc động vì một hành động nhỏ có thể làm cho ai đó vui mừng thốt lên ‘đêm nay chắc không ngủ được’ vì cảm giác có được tình thân.

Hôm qua mình có mở cái app ‘God wants you to know’ trên FB và message mình nhận được đại ý là nếu tương lai bạn muốn nhận gì thì hôm nay nên gieo cái đó.  Mình nghĩ mình phận mỏng phúc hèn không dám nghĩ là đang gieo trồng gì cả.  Nhưng nếu có thể, mình xin gieo hạt yêu thương để mai này con mình biết yêu thương và được…thương yêu. 

Mệt nhoài với cảm xúc.  Hôm nay mình nghĩ mình sẽ ngủ ngon.