Lật lại chuyện Tết của con…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Tết đã qua lâu rồi mà giờ Mẹ mới có thời gian ngồi viết entry Tết cho 2 anh em.  Dạo này 2 đứa quấn Mẹ quá, về tới nhà là dính chặt với tụi con tới giờ đi ngủ.  Hai đứa ngủ rồi, Mẹ cũng hết hứng online hay blogging gì nữa hết.  Một cái entry này Mẹ viết gần 2 tuần (xí hổ!)

Tết năm nay của 2 anh em vui lắm.  Lớn rồi nên cũng biết cảm nhận không khí khác ngày thường.  Trước Tết vài tuần đã thấy 2 anh em nghêu ngao nào ‘Tết năm nay bé thêm một tuổi’ rồi ‘tết, tết, tết, tết đến rồi’ hay ‘nghe xuân sang thấy trong lòng em chứa chan…’  Coi mòi 2 đứa có gien mê Tết giống Ba Mẹ rồi, hihi.  Mẹ khoái nghe Hân Hân rộn rã ‘Tết, Tết, Tết, Tết đến rồi…’ (dù xưa giờ Mẹ chả thích bài hát này).

Đã vậy mấy ngày trước Tết, 2 đứa vừa được cho nghỉ học thì Mẹ bày ra làm giò thủ, chả tôm rủ 2 anh em cũng tham gia.  Anh Hai cật lực phụ Mẹ trộn lỗ tai, lỗ mũi với gia vị, hào hứng giành trộn nhưng trộn được 2 vòng nhỏ là than thôi con mỏi tay rồi, con ngồi coi Mẹ làm thôi nha, hihi.  Ngồi chán chê, anh chuyển qua làm phó nhòm, anh lấy máy chụp hình chụp cảnh làm bếp của Mẹ.  Hình anh chụp đẹp lắm.  Mẹ không dám show lên đây vì sợ mọi người chóng mặt; hình nào cũng méo xẹo, và toàn dính…sàn nhà, haha.  Em Hân thì bắt ghế ngồi sát Mẹ coi Mẹ lột vỏ tôm, miệng cứ tía lia: Hân phụ Mẹ, Hân phụ Mẹ. Nghe chữ ‘Hân phụ’ là Mẹ rầu rồi, miệng Hân nói tay Hân chọc vào bịch vỏ tôm, rửa mãi vẫn còn tanh.  Làm món gì, 2 anh em cũng chầu rìa chờ chín để xin ăn thử, thấy vui lắm.  Mẹ cứ tiếc là mình dở ẹt không biết gói bánh tét, bánh chưng để nổi lửa làm ‘event’ cho 2 đứa vui xuân.  Tệ thiệt.

Niềm vui lớn nhất của 2 đứa trong Tết năm nay là được…đi chùa.  Tối giao thừa BM dẫn 2 anh em đến cúng những ngôi chùa thân quen của gia đình, dạy cho 2 anh em biết chùa nào thờ Cô Tư (chị của Ba), chùa nào thờ Ông Bà Cố (ông bà Nội của Mẹ).  Sáng mùng Hai lại được đi chùa thờ bà Ngoại.  Chiều mùng 3 thì về thăm chùa nơi Dì Mẹ đang tu.  Mẹ chả biết 2 đứa có hiểu gì không nhưng Mẹ nghĩ tuổi này chắc bắt đầu tập cho tụi con nghĩ tới ông bà tổ tiên cũng không quá sớm.  Tới chùa nào, 2 anh em cũng quì xuống mọp lạy rất thành kính.  Anh Hai còn biết lầm rầm: Nam Mô A Di Đà Phật nữa kìa.  Sáng nào ra thay đồ đi chúc Tết 2 đứa cũng nhắc: lát đi chùa nha Mẹ.  Tới nhà ai ngồi một chút 2 anh em cũng đòi về đi chùa, làm ai cũng buồn cười.  Xong Tết, anh Hai còn tổng kết: sao mình đi chùa ít vậy Mẹ? Bà Ngoại mà còn sống chắc sẽ cưng 2 anh em lắm, nhất là anh Hai.  Cứ thấy Phật là anh mừng ra mặt và sụp lạy ngay, mà lạy rất thành kính.  Như cái hình Mẹ chụp cho mấy anh em cách đây mấy tháng khi đi từ thiện ở Lâm Đồng nè, ai cũng bảo sao mà CH lạy nhiệt tình thế.  Mà sự thật là anh chàng không biết có người chụp hình mình đâu, bận xì xụp lạy mà, hehe.    

Trước Tết vài ngày, Mẹ tranh thủ mỗi buổi tối dạy 2 anh em chúc Tết Ông Bà Nội và Ông Ngoại.  Với anh Hai thì Mẹ có thể dạy câu dài, còn với Hân phải hướng dẫn từ từ từng chút một.  Kết quả là ngay sáng mùng 1 Tết anh Hai có thể chững chạc khoanh tay đại diện em Hân chúc Tết Ba Mẹ (cái này Mẹ không có dạy, anh tự biên tự diễn từ các bài học của Mẹ): con chúc Ba Mẹ nhiều sức khỏe, làm ăn phát tài.  Sau màn diễn ‘phúc khảo’ đó, Anh Hai đã có thể tự tin chúc ông Ngoại và ông bà Nội ‘sống lâu tuổi già’ (hihi, Mẹ dạy là sống lâu trăm tuổi, chả biết sao anh lại tự cải biên thành sống lâu tuổi già).  Anh Hai cũng hay lắm nha, gặp người trẻ thì không bao giờ anh chúc ‘sống lâu tuổi già’ đâu, cũng biết sử dụng câu chúc đúng ngữ cảnh lắm đó.  Chỉ có điều, anh chưa biết khoanh tay khi chúc Tết đâu.  Nhắc mãi mà vẫn quên  Em HH thì bao nhiêu câu chữ trả Mẹ hết.  Cứ anh chúc em đứng khoanh tay kế bên cười trừ (hôm mùng 1 thậm chí không chịu đứng kế bên, dứt khoát rúc vào lòng Mẹ vì em bị mệt do bị rối loạn tiêu hóa từ 29 Tết).

Suốt Tết anh Hai có một nỗi niềm ấm ức nhắc đi nhắc lại mãi là không được đi lựa mai và đi mua hoa với BM.  Do anh Hai mê ngủ quá mà BM thì lại nôn đi nên anh Hai thức dậy thì đã thấy BM bưng mai về nhà rồi.  Anh ức lắm vì anh bảo là năm ngoái Ba cho anh đi theo phụ kéo hoa về trên cái trolley đi shopping nhỏ của Mẹ, sao năm nay lại cắt phần của anh.  Bí xị suốt buổi tối, Mẹ phải dỗ mãi, mấy ngày sau vẫn còn nhắc.

Tết năm nay nhà không có nanny.  Dì Điệp nghỉ Tết từ sáng 30 đến chiều mùng 3.  Đi đâu BM cũng phải tha lôi 2 đứa theo.  Cực mà cũng vui.  Cả năm cả nhà mới có 4 ngày chỉ ‘mình với ta’.  Được BM tự tay chăm sóc, tắm rửa, cho ăn uống, dẫn đi khắp nơi (và cả rầy la, hihi) 2 anh em khoái lắm.  BM thì ôi thôi mệt phờ phạc. Mệt nhất là cái màn đi theo thu dọn bãi chiến trường đồ chơi mà 2 đứa bày ở nhà các cô chú bạn của BM.  Nói gì thì nói, Mẹ cũng cám ơn 4 ngày không có nanny đó.  Vì Mẹ bận chuyện dọn dẹp, bếp núc, nên trách nhiệm trông coi, quản lý 2 đứa nghiễm nhiên thuộc về Ba.  Sau 4 ngày được Ba khép vào kỷ luật, 2 đứa ngoan hẳn ra, nhất là Hân.  Dạo này HH nhõng nhẽo lắm luôn.  Hân được dì Điệp đặc biệt cưng chìu nên hay vòi vĩnh, khóc nhè, làm nư (cộng thêm đang trong giai đoạn ‘Terrible Two’ nữa).  4 ngày ở với Ba, HH bớt lèo nhèo, làm nũng hẳn.  Không có nanny, 2 đứa cũng độc lập hơn.  Thường thì đi ngủ lúc nào cũng vòi vĩnh nào là kể chuyện, đọc sách, hát hò… rồi mới chịu thiu thiu.  Mấy ngày không có nanny, cứ đi chơi về, thay đồ xong, Mẹ quăng 2 đứa nằm với Ba rồi quay ra lo chuyện bếp núc, dọn dẹp.  Chừng 10′ sau nghe im re, quay vào là đã thấy cả 3 bạn (hihi) nằm xếp lớp ngủ ngon lành.  Có bữa Mẹ vào thấy cả 2 anh em đang nằm nữa trên giường nữa dưới đất mà vẫn ngủ say sưa, yêu ơi là yêu.

Mẹ có ‘âm mưu’ cho Tết năm sau rồi.  Bận gì thì bận Mẹ cũng cố gắng sắp xếp thời gian chuẩn bị đồ ăn (thậm chí bánh mứt) ở nhà như năm nay để có việc cho 2 đứa làm, sau này còn có cái mà nhớ Tết.  Và mặc dù dì Điệp bảo năm sau sẽ quay lại ăn Tết Miên không về Tết Việt nữa, Mẹ cũng sẽ thuyết phục dì về quê nghỉ Tết ít hôm (chảnh chưa, nhà người ta năn nỉ nanny ở lại ăn Tết, nhà mình thì ‘âm mưu’ năn nỉ nanny nghỉ về quê) để Mẹ lại có những ngày bận rộn mà thật đầm ấm, riêng tư với tụi con.   

Mẹ sung sướng nghe anh Hai tuyên bố: con thích Tết lắm, thích hơn lễ Noel.  Hỏi vì sao thì anh nói: Tết có bông mai, Tết được đi chùa với lại Tết nhà mình ai cũng nghỉ học, nghỉ làm.  Mẹ gàn anh: thích nghỉ học thì đợi hè được nghỉ học mấy tuần luôn.  Anh chỉnh liền: mà Ba Mẹ đâu có nghỉ hè đâu, haha.  Nghe cưng quá chừng.

Vui Tết vậy nhưng 2 anh em cũng rất ngoan.  Sáng mùng 9 đi học lại, Mẹ rất hồi hộp vì Tết này nghỉ dài quá, chả biết đi học lại có ỉ eo gì không.  Mẹ ‘dự đoán’ là sẽ có một màn ‘mưa nước mắt’.  Em Hân nghỉ gần 10 ngày, anh Hai thì hơn 2 tuần, chỉ toàn chơi với chơi trong suốt thời gian đó.  Mẹ nghĩ đi học lại chắc thể nào cũng ‘shock’. Mẹ phải chuẩn bị tinh thần từ tối mùng 6.  Tập cho đi ngủ sớm thức sớm trở lại (mấy ngày Tết đồng hồ sinh học bị đảo lộn hoàn toàn vì toàn đu theo BM đi chơi khuya, hệ quả là cũng dậy trễ luôn).  Mẹ nhắc nhở thường xuyên cột mốc ‘mùng 9 là mình đi học, đi làm lại nha, bữa nay là mùng 6/7/8 rồi’.  Tối mùng 8, anh Hai nhắc: mai mùng 9 đi học hả Mẹ.  Oh yeah, con nhớ bạn Po Han, Nhật Phương, Thảo Hiền rồi.  Em Hân cũng vuốt đuôi: oh yeah,đi học lại.  Mẹ nghe cũng mừng mừng nhưng nghĩ trong bụng: hình thức thôi, ngày mai mới biết đá biết vàng.  Vậy mà sáng mùng 9, cả 2 anh em dậy sớm, tươi tỉnh mặc đồ chào BM đi học, vào trường gặp Cô cười toe toét.  BM nói với nhau chắc là 2 đứa ở nhà với BM mãi cũng chán rồi, haha.

Mẹ thích Tết.  Nhưng Mẹ nghĩ nếu không có 2 đứa tụi con chắc mấy năm gần đây Mẹ cũng sẽ bớt yêu Tết đi nhiều.  Tết bây giờ chán chán nhạt nhạt sao đó.  Nhờ có 2 đứa, Mẹ cố gắng giữ nếp nhà từ chuyện nấu ăn, trang trí nhà, cúng kiếng… để giữ Tết cho con.  Có lẽ vì vậy mà Mẹ vẫn cảm thấy Tết còn có hương vị (chứ bạn bè Mẹ nhiều người bảo Tết giờ chả có gì vui, chẳng qua là có 1 kỳ nghỉ dài mà thôi). 

Mà nói thiệt, có 2 đứa trong nhà quanh năm suốt tháng như có Tết rồi (theo đủ tất cả các nghĩa của Tết: vui, tưng bừng, rộn rã và đầy tất bật, náo loạn, hihi).

Advertisements

One response »

  1. Bữa em đọc xong bài này say sưa, post comment mãi mà ko được!… Đọc thấy quý chị và học hỏi chị nhiều điều quý giá… Đặc biệt, em thích cái quan điểm "cố giữ nếp nhà" cho con… Một chút truyền thống dân tộc được trân trọng và gìn giữ thông qua những việc làm nho nhỏ của mình! ~;~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s