Monthly Archives: Tháng Tám 2008

Bạn…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Hôm nay là ngày gặp bạn. Cùng một buổi tối mà gặp 2 người bạn. Một có hẹn, một bất ngờ, ngẫu hứng. Một sôi nổi, vui vẻ. Một sâu lắng và suy tư.

Cái hẹn sôi nổi vui vẻ nhường lại cho người trẻ trung ấy tự kể trên blog nhé (nếu người ta có hứng người ta nhỉ).

Nói một chút về cái hẹn sâu lắng, suy tư. Không phải thiên vị bạn nào hơn bạn nào đâu người trẻ trung nhé. Nhưng cái hẹn sau mình gặp nhau vì bạn đang trong khủng hoảng. Một cái khủng hoảng mà mình nghĩ là quá sức chịu đựng của bạn (và chắc chắn là của mình).

Biết nhau đã lâu. Cũng có những buồn phiền, hiểu lầm nhưng tình bạn của mình và bạn vẫn dài theo năm tháng, hơn 10 năm rồi. Bạn trong suy nghĩ của mình là người rất ‘tough’, mạnh mẽ, kiên định và gan lỳ (hơn mình nhiều). Cái khủng hoảng bạn đang gặp phải không hề bất ngờ. Như bạn nói đã có rất nhiều ‘early signs’ cho nó. Cái mình bất ngờ là vẻ mặt thất thần và ánh mắt cạn kiệt của bạn. Cả câu chuyện bạn kể về cảm giác muốn bước ra biển cho sóng cuốn khi đứng trước biển một ngày gần đây của bạn. Bạn mềm yếu và ‘phụ nữ’ hẳn so với ngày thường. Mình không ngờ sự việc đó lại quật ngã bạn đến vậy.

Sao phụ nữ mình khổ thế nhỉ? Mình thương bạn, thương lắm mà không biết phải làm gì. 2 tiếng đồng hồ ngồi nghe bạn kể và nhìn bạn cười (chính xác, cười chứ không phải khóc), nụ cười khô đắng. Bạn vừa sms bảo là bạn cảm thấy nhẹ lòng hơn khi ngồi lại với nhau. Mình hy vọng là thế. That’s what friends are for! Nhưng mình thương bạn, sau phút nhẹ lòng ấy, ngắn ngủi thôi, lại về một mình đối diện với ngày dài khó khăn trước mắt. Mình không dám hứa vì lời hứa nào lúc này cũng sáo rỗng cả. Nhưng mình sẽ cố gắng ở bên bạn khi bạn cần ‘trút ra cho nhẹ lòng’.

Ngày mai trời lại sáng. Mình mong ngày mai ấy là một tương lai rất gần cho bạn và con trai bé bỏng của bạn.

Advertisements

Bạn…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Hôm nay là ngày gặp bạn. Cùng một buổi tối mà gặp 2 người bạn. Một có hẹn, một bất ngờ, ngẫu hứng. Một sôi nổi, vui vẻ. Một sâu lắng và suy tư.

Cái hẹn sôi nổi vui vẻ nhường lại cho người trẻ trung ấy tự kể trên blog nhé (nếu người ta có hứng người ta nhỉ).

Nói một chút về cái hẹn sâu lắng, suy tư. Không phải thiên vị bạn nào hơn bạn nào đâu người trẻ trung nhé. Nhưng cái hẹn sau mình gặp nhau vì bạn đang trong khủng hoảng. Một cái khủng hoảng mà mình nghĩ là quá sức chịu đựng của bạn (và chắc chắn là của mình).

Biết nhau đã lâu. Cũng có những buồn phiền, hiểu lầm nhưng tình bạn của mình và bạn vẫn dài theo năm tháng, hơn 10 năm rồi. Bạn trong suy nghĩ của mình là người rất ‘tough’, mạnh mẽ, kiên định và gan lỳ (hơn mình nhiều). Cái khủng hoảng bạn đang gặp phải không hề bất ngờ. Như bạn nói đã có rất nhiều ‘early signs’ cho nó. Cái mình bất ngờ là vẻ mặt thất thần và ánh mắt cạn kiệt của bạn. Cả câu chuyện bạn kể về cảm giác muốn bước ra biển cho sóng cuốn khi đứng trước biển một ngày gần đây của bạn. Bạn mềm yếu và ‘phụ nữ’ hẳn so với ngày thường. Mình không ngờ sự việc đó lại quật ngã bạn đến vậy.

Sao phụ nữ mình khổ thế nhỉ? Mình thương bạn, thương lắm mà không biết phải làm gì. 2 tiếng đồng hồ ngồi nghe bạn kể và nhìn bạn cười (chính xác, cười chứ không phải khóc), nụ cười khô đắng. Bạn vừa sms bảo là bạn cảm thấy nhẹ lòng hơn khi ngồi lại với nhau. Mình hy vọng là thế. That’s what friends are for! Nhưng mình thương bạn, sau phút nhẹ lòng ấy, ngắn ngủi thôi, lại về một mình đối diện với ngày dài khó khăn trước mắt. Mình không dám hứa vì lời hứa nào lúc này cũng sáo rỗng cả. Nhưng mình sẽ cố gắng ở bên bạn khi bạn cần ‘trút ra cho nhẹ lòng’.

Ngày mai trời lại sáng. Mình mong ngày mai ấy là một tương lai rất gần cho bạn và con trai bé bỏng của bạn.

Insight từ con

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

To Mai Mai

Entry thứ 2 trong ngày… Một ngày hơi bị quởn, nếu nhìn trên số lượng entry và khoảng cách thời gian giữa 2 entry. Thật ra không phải vậy. Bữa nay chính ra là rất bận. Nhưng tự dưng hôm nay lại bị tạo cảm hứng hơi nhiều.

Chiều nay lúc ngồi nói chuyện với team, có bàn qua chuyện thế nào là data và thế nào là insight. Thiệt tình mà nói, không cách chi giải thích được cái chữ insight này. Và càng không biết dịch nó ra như thế nào nữa. Chỉ hiểu rằng nó là cái gì đó cô đọng và có ý nghĩa hơn data. Thế rồi ngồi kể chuyện con cái cho em Mai nghe. Chợt vỡ ra một cái ví dụ tuyệt vời giữa data (cái mà người ta nói) và insight (ẩn ý, tạm dịch như vậy) từ 2 câu chuyện nhỏ liên quan đến Cá Heo.

Cá Heo chơi trò đi shopping. Con leo lên xe sư tử của em và nói với cả nhà: con đi siêu thị mua đồ đây. Con kể ra 1 lô 1 lốc những thứ con muốn mua cho con, nào là bánh, kem, sữa (sữa Xà Lan – CGHL). Sau đó con bắt đầu hỏi tới nhu cầu từng người: tăm cho Ngoại, TV cho Ba, đồ chơi cho Hân, trái cây cho bác Vận. Những món đồ con nêu ra hoặc đại diện cho sở thích, thói quen của người mà con muốn mua cho hoặc là món mà con thấy M hay mua cho người đo. M chờ mãi không thấy con nhắc đến mua gì dùm M. M hỏi: con mua gì cho M nè? Con khựng lại, bối rối. M cũng bối rối theo con vì không hiểu sao con lúng túng hẳn. Nhưng ngay lập tức con liếng thoắng trở lại: con mua rau, mua thịt M nấu con ăn. M ngẩn người 1 lúc và chợt hiểu. Mỗi khi đi siêu thị với con M thường mua những thứ cần dùng trong tuần cho cả gia đình, chủ yếu là phục vụ cho nhu cầu của tụi con. Chắc là con thấy M ít mua gì cho M (M đi shopping chỗ khác mà) nên trong suy nghĩ của con M chỉ mua rau, mua thịt, mua sữa thôi. Dễ thương làm sao lập luận của một đứa bé 3 tuổi.

M và ông Ngoại xem phim trên HBO. Con chạy qua chạy lại trước màn hình. Bất ngờ con dừng lại chỉ tay vào một chú đang leo ra balcony định tự tử: M ơi, chú ngồi nguy hiểm kìa, con không muốn đâu, nguy hiểm đó. Ông Ngoại buột miệng hỏi: vậy con ngồi đâu không nguy hiểm? Câu trả lời kéo mọi người rời khỏi màn hình TV và rơi vào một khoảng lặng xúc động: con ngồi với Ba. Ngoại cố hỏi tại sao (trong lúc M lặng lẽ tới ôm con vào lòng). Con không giải thích được (dĩ nhiên, con mới 3 tuổi mà) nhưng với M thì ‘insight’ đã quá rõ ràng: Ba là chốn an toàn của con.

Chợt nhớ lại lời của em Dory: nuôi con là những trải nghiệm tuyệt vời. Chị đồng ý với em hoàn toàn P à.

Insight từ con

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

To Mai Mai

Entry thứ 2 trong ngày… Một ngày hơi bị quởn, nếu nhìn trên số lượng entry và khoảng cách thời gian giữa 2 entry. Thật ra không phải vậy. Bữa nay chính ra là rất bận. Nhưng tự dưng hôm nay lại bị tạo cảm hứng hơi nhiều.

Chiều nay lúc ngồi nói chuyện với team, có bàn qua chuyện thế nào là data và thế nào là insight. Thiệt tình mà nói, không cách chi giải thích được cái chữ insight này. Và càng không biết dịch nó ra như thế nào nữa. Chỉ hiểu rằng nó là cái gì đó cô đọng và có ý nghĩa hơn data. Thế rồi ngồi kể chuyện con cái cho em Mai nghe. Chợt vỡ ra một cái ví dụ tuyệt vời giữa data (cái mà người ta nói) và insight (ẩn ý, tạm dịch như vậy) từ 2 câu chuyện nhỏ liên quan đến Cá Heo.

Cá Heo chơi trò đi shopping. Con leo lên xe sư tử của em và nói với cả nhà: con đi siêu thị mua đồ đây. Con kể ra 1 lô 1 lốc những thứ con muốn mua cho con, nào là bánh, kem, sữa (sữa Xà Lan – CGHL). Sau đó con bắt đầu hỏi tới nhu cầu từng người: tăm cho Ngoại, TV cho Ba, đồ chơi cho Hân, trái cây cho bác Vận. Những món đồ con nêu ra hoặc đại diện cho sở thích, thói quen của người mà con muốn mua cho hoặc là món mà con thấy M hay mua cho người đo. M chờ mãi không thấy con nhắc đến mua gì dùm M. M hỏi: con mua gì cho M nè? Con khựng lại, bối rối. M cũng bối rối theo con vì không hiểu sao con lúng túng hẳn. Nhưng ngay lập tức con liếng thoắng trở lại: con mua rau, mua thịt M nấu con ăn. M ngẩn người 1 lúc và chợt hiểu. Mỗi khi đi siêu thị với con M thường mua những thứ cần dùng trong tuần cho cả gia đình, chủ yếu là phục vụ cho nhu cầu của tụi con. Chắc là con thấy M ít mua gì cho M (M đi shopping chỗ khác mà) nên trong suy nghĩ của con M chỉ mua rau, mua thịt, mua sữa thôi. Dễ thương làm sao lập luận của một đứa bé 3 tuổi.

M và ông Ngoại xem phim trên HBO. Con chạy qua chạy lại trước màn hình. Bất ngờ con dừng lại chỉ tay vào một chú đang leo ra balcony định tự tử: M ơi, chú ngồi nguy hiểm kìa, con không muốn đâu, nguy hiểm đó. Ông Ngoại buột miệng hỏi: vậy con ngồi đâu không nguy hiểm? Câu trả lời kéo mọi người rời khỏi màn hình TV và rơi vào một khoảng lặng xúc động: con ngồi với Ba. Ngoại cố hỏi tại sao (trong lúc M lặng lẽ tới ôm con vào lòng). Con không giải thích được (dĩ nhiên, con mới 3 tuổi mà) nhưng với M thì ‘insight’ đã quá rõ ràng: Ba là chốn an toàn của con.

Chợt nhớ lại lời của em Dory: nuôi con là những trải nghiệm tuyệt vời. Chị đồng ý với em hoàn toàn P à.

Niềm vui của nghề research…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Gần đây có người hỏi mình: sao có con rồi mà chị còn thích đi làm thế?

Câu hỏi khá thú vị. Xin đính chính. Mình không phải quá thích đi làm. Mình cam đoan bất kỳ người phụ nữ nào khi đã có con đều có khuynh hướng muốn nghỉ việc và ở nhà với con (hay chí ít cũng có một giai đoạn như vậy). Chính xác là mình thích công việc mình đang làm. Chiều nay ngồi chia sẻ với các em trong team những vui buồn của nghề này (vì có 1 em đang nản lòng), càng nói càng thấy những cái buồn phiền áp lực trong nghề này tuy có nhưng niềm vui thì lại nhiều hơn.

Ngoài những yếu tố mà ai cũng hay nhắc đến như thu nhập, cơ hội giao tiếp, cơ hội thăng tiến…, mình đặc biệt thích công việc của mình vì sự đa dạng của nó. Đa dạng là sao? Nói thế nào đây ta? Đa dạng ở chỗ mình được tiếp xúc với nhiều đối tượng khác nhau. Khách hàng cũng năm bảy kiểu khách hàng khác nhau, khó có, dễ có, vui vẻ, dễ thương có mà kỳ kỳ, lập dị cũng có. Rồi đối tượng nghiên cứu chính của nghề này là người tiêu dung thì ôi thôi càng đa dạng hơn. Tùy ngành/ sản phẩm/ dịch vụ đang cần nghiên cứu. Nội trợ, sinh viên, người đi làm, các nhân vật quản lý cấp cao, nam, nữ, lão ấu…, đủ thành phần kinh tế xã hội. Gặp nhiều, tiếp xúc nhiều nên nhờ vậy cũng học hỏi nhiều về cách ứng xử, giao tiếp, đối phó…

NhÆ°ng cái thích nhất là được ‘đụng chạm’ đến nhiều ngành/ nghề/ dịch vụ khác nhau. Nhờ vậy mà bổ sung được một mớ kiến thức cá nhân. Từ các sản phẩm tiêu dùng thông dụng (xà bông, nước xả, đồ ăn, đồ dùng trẻ em…) đến các sản phẩm thuốc men y tế (kể cả thuốc giục sanh, phòng ngừa và điều trị băng huyết), từ các sản phẩm ngân hàng/ tài chính đến các sản phẩm/ dịch vụ vui chÆ¡i giải trí (game online chẳng hạn)…. Tất cả những hiểu biết đó nếu không giúp ích được gì cho cuộc sống hàng ngày thì ít ra cÅ©ng làm mình cảm thấy được mở rộng tầm nhìn (vụ thuốc men hay game online là một ví dụ). Nhiều khi 3 cái mớ kiến thức nữa mùa này cÅ©ng mang đến nhiều chuyện vui vui. Đặc biệt là dính líu tới thuốc men. NhÆ° hồi có bầu bạn CH, tá»± dÆ°ng tới đâu tuần 39 thì phải, bụng hÆ¡i đau đau. Hôm đó là ngày đi khám để xem có dấu hiệu sanh chÆ°a, trong lúc chờ bác sÄ©, kể cho cô y tá nghe, cô hồn nhiên (y tá FV nhiều lúc cÅ©ng ẩu ghê gớm) khuyên: em mua Spasfon uống đi. Mình cÅ©ng hồn nhiên hỏi lại: thuốc dạng anti spasm hả chị? Dùng nhiều có làm mất dấu báo sanh không chị? Y tá tròn mắt: em làm ngành y hả? Dạ không. Không sao em biết. Mình biết là đụng vào ổ kiến lá»­a rồi nên giả lÆ¡ qua chuyện khác. Tí sau cô lại vào bảo: em đừng nói bác sÄ© chị chỉ cho em Spasfon nha. 3 ngày sau đi sanh. Không biết tin đồn thất thiệt kiểu gì mà trước khi dùng bất kỳ thuốc men gì cho mình y tá nào cÅ©ng giải thích cặn kẻ và kèm theo một câu: nói vậy thôi chứ chắc em biết hết rồi há . Biết chết liền. Có phải cái gì cÅ©ng biết đâu. Lần đi khám thai Hân Hân rút kinh nghiệm, giả khờ hổng biết gì hết. Vậy mà tới lúc Hân nằm NICU lại ngứa nghề…nữa mùa lần nữa. Bác sÄ© (Việt Nam) bàn qua bàn lại (nói tiếng Anh ‘thuật ngữ’ cho tui hổng hiểu). Tui chờ hoài mà hổng ai nói tới mình hết, nóng lòng vọt miệng (lòi cái đuôi nghe lóm): vậy khi nào thì mới đi chụp hình lỗ rò tim phổi cho bé vậy chị? 2 bà bác sÄ© quay lại tròn mắt, lại tưởng là bị dân trong nghề bắt giò. Má Hân Hân hoảng hồn giải thích: em có làm vụ thuốc này một lần nên biết, em ngoại đạo. Hổng biết có phải nhờ vậy không mà 2 ngày sau Hân được xuất viện sau 21 ngày nằm bệnh viện vì một lý do…không rõ ràng (cái này là bác sÄ© bên Family Care nói nha).

Cách đây 6-7 năm buồn buồn 2 vợ chồng rủ nhau đi xem xe hơi (lúc đó hổng có tiền mua xe đâu, ghiền xe quá thì vào xem đại thôi). Xe lúc đó chưa nhiều, công nghệ xe cũng còn thấp. Trong lúc anh xã đang săm soi xe, mình đứng 8 với anh bán hàng. Tự dưng hỏi: ủa, cái này có ABS không em (hỏi cho có chuyện để hỏi, để dấu đuôi là vào xem chơi cho vui, mất thời gian của người ta)? Ảnh vâng dạ, giải thích các kiểu. Cuối cùng ảnh hỏi: chị là phụ nữ mà cũng mê xe dữ. Mê gì đâu. Giờ có xe mà còn hổng biết hết tính năng trên xe mà. Đơn giản là mới làm xong một dự án cho Ford cách đó ít ngày. Vậy mà sau đó thân với em bán hàng đó luôn. 1-2 năm sau mua chiếc xe đầu tiên cũng mua từ em đó.

Hihi, không phải là hù dọa được bác sÄ© hay bất kỳ ai mà mình mê cái nghề này. Những câu chuyện trên là kể cho vui vậy thôi. Dùng thông tin nữa mùa nhÆ° vậy hổng phải là cách được khuyến khích đâu. Đơn giản là nhờ những cái vá»
¥ ngoài lề này mà công việc không nhàm chán.

@Team: đường còn dài, gian khổ còn nhiều nhưng chị tin niềm vui cũng không ít Cố lên!

Niềm vui của nghề research…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Gần đây có người hỏi mình: sao có con rồi mà chị còn thích đi làm thế?

Câu hỏi khá thú vị. Xin đính chính. Mình không phải quá thích đi làm. Mình cam đoan bất kỳ người phụ nữ nào khi đã có con đều có khuynh hướng muốn nghỉ việc và ở nhà với con (hay chí ít cũng có một giai đoạn như vậy). Chính xác là mình thích công việc mình đang làm. Chiều nay ngồi chia sẻ với các em trong team những vui buồn của nghề này (vì có 1 em đang nản lòng), càng nói càng thấy những cái buồn phiền áp lực trong nghề này tuy có nhưng niềm vui thì lại nhiều hơn.

Ngoài những yếu tố mà ai cũng hay nhắc đến như thu nhập, cơ hội giao tiếp, cơ hội thăng tiến…, mình đặc biệt thích công việc của mình vì sự đa dạng của nó. Đa dạng là sao? Nói thế nào đây ta? Đa dạng ở chỗ mình được tiếp xúc với nhiều đối tượng khác nhau. Khách hàng cũng năm bảy kiểu khách hàng khác nhau, khó có, dễ có, vui vẻ, dễ thương có mà kỳ kỳ, lập dị cũng có. Rồi đối tượng nghiên cứu chính của nghề này là người tiêu dung thì ôi thôi càng đa dạng hơn. Tùy ngành/ sản phẩm/ dịch vụ đang cần nghiên cứu. Nội trợ, sinh viên, người đi làm, các nhân vật quản lý cấp cao, nam, nữ, lão ấu…, đủ thành phần kinh tế xã hội. Gặp nhiều, tiếp xúc nhiều nên nhờ vậy cũng học hỏi nhiều về cách ứng xử, giao tiếp, đối phó…

Nhưng cái thích nhất là được ‘đụng chạm’ đến nhiều ngành/ nghề/ dịch vụ khác nhau. Nhờ vậy mà bổ sung được một mớ kiến thức cá nhân. Từ các sản phẩm tiêu dùng thông dụng (xà bông, nước xả, đồ ăn, đồ dùng trẻ em…) đến các sản phẩm thuốc men y tế (kể cả thuốc giục sanh, phòng ngừa và điều trị băng huyết), từ các sản phẩm ngân hàng/ tài chính đến các sản phẩm/ dịch vụ vui chơi giải trí (game online chẳng hạn)…. Tất cả những hiểu biết đó nếu không giúp ích được gì cho cuộc sống hàng ngày thì ít ra cũng làm mình cảm thấy được mở rộng tầm nhìn (vụ thuốc men hay game online là một ví dụ). Nhiều khi 3 cái mớ kiến thức nữa mùa này cũng mang đến nhiều chuyện vui vui. Đặc biệt là dính líu tới thuốc men. Như hồi có bầu bạn CH, tự dưng tới đâu tuần 39 thì phải, bụng hơi đau đau. Hôm đó là ngày đi khám để xem có dấu hiệu sanh chưa, trong lúc chờ bác sĩ, kể cho cô y tá nghe, cô hồn nhiên (y tá FV nhiều lúc cũng ẩu ghê gớm) khuyên: em mua Spasfon uống đi. Mình cũng hồn nhiên hỏi lại: thuốc dạng anti spasm hả chị? Dùng nhiều có làm mất dấu báo sanh không chị? Y tá tròn mắt: em làm ngành y hả? Dạ không. Không sao em biết. Mình biết là đụng vào ổ kiến lửa rồi nên giả lơ qua chuyện khác. Tí sau cô lại vào bảo: em đừng nói bác sĩ chị chỉ cho em Spasfon nha. 3 ngày sau đi sanh. Không biết tin đồn thất thiệt kiểu gì mà trước khi dùng bất kỳ thuốc men gì cho mình y tá nào cũng giải thích cặn kẻ và kèm theo một câu: nói vậy thôi chứ chắc em biết hết rồi há . Biết chết liền. Có phải cái gì cũng biết đâu. Lần đi khám thai Hân Hân rút kinh nghiệm, giả khờ hổng biết gì hết. Vậy mà tới lúc Hân nằm NICU lại ngứa nghề…nữa mùa lần nữa. Bác sĩ (Việt Nam) bàn qua bàn lại (nói tiếng Anh ‘thuật ngữ’ cho tui hổng hiểu). Tui chờ hoài mà hổng ai nói tới mình hết, nóng lòng vọt miệng (lòi cái đuôi nghe lóm): vậy khi nào thì mới đi chụp hình lỗ rò tim phổi cho bé vậy chị? 2 bà bác sĩ quay lại tròn mắt, lại tưởng là bị dân trong nghề bắt giò. Má Hân Hân hoảng hồn giải thích: em có làm vụ thuốc này một lần nên biết, em ngoại đạo. Hổng biết có phải nhờ vậy không mà 2 ngày sau Hân được xuất viện sau 21 ngày nằm bệnh viện vì một lý do…không rõ ràng (cái này là bác sĩ bên Family Care nói nha).

Cách đây 6-7 năm buồn buồn 2 vợ chồng rủ nhau đi xem xe hơi (lúc đó hổng có tiền mua xe đâu, ghiền xe quá thì vào xem đại thôi). Xe lúc đó chưa nhiều, công nghệ xe cũng còn thấp. Trong lúc anh xã đang săm soi xe, mình đứng 8 với anh bán hàng. Tự dưng hỏi: ủa, cái này có ABS không em (hỏi cho có chuyện để hỏi, để dấu đuôi là vào xem chơi cho vui, mất thời gian của người ta)? Ảnh vâng dạ, giải thích các kiểu. Cuối cùng ảnh hỏi: chị là phụ nữ mà cũng mê xe dữ. Mê gì đâu. Giờ có xe mà còn hổng biết hết tính năng trên xe mà. Đơn giản là mới làm xong một dự án cho Ford cách đó ít ngày. Vậy mà sau đó thân với em bán hàng đó luôn. 1-2 năm sau mua chiếc xe đầu tiên cũng mua từ em đó.

Hihi, không phải là hù dọa được bác sĩ hay bất kỳ ai mà mình mê cái nghề này. Những câu chuyện trên là kể cho vui vậy thôi. Dùng thông tin nữa mùa như vậy hổng phải là cách được khuyến khích đâu. Đơn giản là nhờ những cái v
ngoài lề này mà công việc không nhàm chán.

@Team: đường còn dài, gian khổ còn nhiều nhưng chị tin niềm vui cũng không ít Cố lên!

Cuối tuần ở nhà ta

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Sự kiện lớn cuối tuần là ngày thôi nôi của em Hân. Thật ra thì Hân chưa được 1 tuổi nếu tính theo dương lịch (năm nay chẳng hiểu sao ngày dương và âm cách nhau gần 1/2 tháng). Hân sanh ngày 7/9/2007 nhằm ngày 26 tháng 7 năm Đinh Hợi. Theo phong tục xưa thì ngày cúng thôi nôi sẽ được tính theo công thức này: gái sụt 2 trai sụt 1. Thế là ngày hôm qua 24 tháng 7 âm lịch cả nhà tổ chức thôi nôi cho Hân.

Photobucket

Trước khi cũng thì nhân vật chính rất vui tươi hớn hở. Nhưng ngay lúc cúng và chuẩn bị bốc đồ vật đoán nghề nghiệp thì Hân Hân bắt đầu buồn ngủ, gây gỗ và khóc ngặt nghẽo.

Photobucket
Photobucket

Chỉ tạm nín khóc 1 tí khi được bà Nội tặng dây chuyền (bây lớn mà đã mê vàng rồi, hihi)

Photobucket

Ngồi trước mâm đồ đoán nghề nghiệp, Hân hổng thèm đụng vào cái gì hết, cứ gào lên khóc. Cuối cùng, nàng nín bặt, lồm cồm bò tới, cả nhà nín thở, nàng đưa tay lên và…bốc ngay nắm xôi gấc (tèn tén ten, mê ăn giống M, M hồi đó cÅ©ng bốc nắm xôi đầu tiên), sau đó 1 tay bốc kéo và 1 tay cầm cây viết. Sau đó là quăng tất cả, tiếp tục khóc um sùm. BM và anh Hai tranh thủ chụp chung với Hân được đúng 1 tấm hình này thôi (nhân vật chính ủ dột nép trong lòng B). Hy vọng là đến ngày tổ chức sinh nhật (7/9) Hân sẽ vui hÆ¡n và M sẽ sÆ°u tầm được nhiều hình đẹp và tÆ°Æ¡i tắn của Hân hÆ¡n.. M kẹp tóc cho Hân nhìn cÅ©ng ra dáng con gái lắm. NhÆ°ng B hổng thích. B ghét con gái điệu (trời, hổng biết có ghét M luôn hông ta? M cÅ©ng điệu chảy nước nà).

Photobucket

Hai không phải là nhân vật của tuần, nhưng Hai lại có 1 cuối tuần khá thú vị.

…Hai làm quen được 2 người bạn mới mà Hai rất có ấn tượng và nhắc hoài: anh Bum và bạn Bưởi nhà bác SÆ¡n. Hai rất mê anh Bum vì anh bày đủ trò vui và anh rất chìu Hai.

…Hai được cô giáo khen là đứng đầu lớp về tá»± ăn nhanh và ăn giỏi liên tục trong tuần rồi. M hoàn toàn bất ngờ với lời khen này. Từ hồi đi học, Hai đúng là có nhiều thay đổi tích cá»±c trong chuyện ăn uống nhÆ°ng M không nghÄ© là Hai có thể biến chuyển nhiều nhÆ° vậy (trộm vía, mong là con luôn giữ phong độ này). M công nhận là cô nói đúng. Cuối tuần Hai ở nhà ăn ngoan hẳn. Hai còn được cô Trân mẹ của bạn Bưởi khen nữa đó. Hai tới nhà cô chÆ¡i và ăn uống khí thế luôn.

…Hai được Mẹ Thảo tặng 3 chú cá vàng. NhÆ°ng 1 chú lại chết ngay trong chai trên đường Mẹ Thảo cầm qua nhà. M thÆ°Æ¡ng 2 chú cá còn lại, nên thuyết phục Hai đem xuống hồ cá dưới sân thả. Hai thích lắm. Mỗi sáng ra khỏi nhà và mỗi chiều về Hai hay ghé qua thăm 2 chú cá. NhÆ°ng hổng hiểu sao còn có một chú thôi. Bác Đạt bảo là con cá kia đã bị cá lớn ăn rồi. M không cho Bác nói vậy trước mặt Hai. Hai vẫn tin là chú cá trắng đang trốn trong hốc đá. Hai cứ đứng trên bờ bắt chước kịch Tấm Cám kêu Bống bống bang bang gọi cá . Có lúc quên Hai gọi nhÆ° Cám-Thành Lộc vậy: báng báng bông bông .

…Hai chúc mừng sinh nhật em Hân rất nhiệt tình. Hai nhảy xung quanh bàn cúng bà mụ hát Happy Birthday To You và chu môi thổi 2 cây đèn cầy cúng của M (Hai tưởng đó là đèn cầy bánh kem). M đốt lên, Hai lại thổi. Giải thích sao cÅ©ng không hiểu. Hai bài bản lắm nha. Hát Happy B Day xong, Hai còn tung hô: chúc mừng sinh nhật em Hân. NhÆ°ng sau đó thì hào hứng quá, Hai hát hoài và Hai chúc mừng cả nhà luôn. Ai cÅ©ng bị nêu tên. Hai đang hát trên sân khấu…giường nè (song ca Nón Vàng). ‘Nạn nhân’ được chúc mừng trong đoạn băng này là mẹ Thảo, mẹ của bạn Atiso, bạn song ca chung với con.

…Hai phát hiện ra mình có pháp danh là Thiện Đức. Hai thích cái tên đó lắm và bây giờ Hai hay tá»± xÆ°ng tên mình là Thiện Đức. Ai gọi Hai bằng cái tên đó là Hai bẽn láº
½n dạ ngọt xớt.

…Hai được B dẫn đi mua riêng 2 cái bánh trung thu. Hai ngắm nghía mãi cái lồng đèn Doremon (đang mê chú Thanh Bạch và Doremon trong Tuổi Thần Tiên mà) mà B thì cÆ°Æ¡ng quyết không mua đồ chÆ¡i Trung Quốc. Tội nghiệp con trai. NhÆ°ng bù lại con trai thưởng thức bánh trung thu rất nhiệt tình. 5 phút xong 1 góc tÆ° bánh thập cẩm. Hân Hân cÅ©ng đâu có chịu kém, ăn ngon lành 1/8 cái bánh (có sá»± trợ giúp của M để bánh nhuyễn ra). Rằm Trung Thu này M dẫn Hai đi Kiên Giang phát quà cho các anh chị vùng sâu vùng xa. M đã thông báo với Hai và Hai rất hào hứng (nhÆ°ng chắc không hiểu lắm mục đích của M, Hai chỉ khoái vì được đi chÆ¡i thôi).

Sau 1 tuần nghỉ phép. Bữa nay M đi làm lại rồi. Nhớ cảm giác ở nhà với 2 đứa tụi con quá. Nhớ Hân khua tay chân loạn xạ mừng rỡ khi M bưng cháo ra. Nhớ Hai nhảy nhót vui mừng vì được M đến trường đón về.

Giá mà…có thêm 1 tuần ở nhà nữa nhỉ?