Monthly Archives: Tháng Bảy 2008

Anh, Em và Miếng Dưa Lưới :)

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Anh Hai ăn dưa lưới, nhất định đòi lấy đũa làm nĩa ‘cho giống Ba’. Vừa nhìn thấy Hai và miếng dưa lưới, Hân rít lên sung sướng và lật đật bò tới xin. Đầu tiên Hai chảnh chọe, bỏ chạy. Hân lại bò theo. Mẹ xót em quá, năn nỉ một hồi, Hai mới chịu đút cho em cùng ăn. Đây là seri hình Hai sáng tạo đủ cách đút em ăn:

Đầu tiên là Hai đút em ăn rất miễn cưỡng, vừa đút vừa nhăn nhó. Tấm hình dưới đây là bớt nhăn nhó lắm rồi đó. Có 1 đoạn Hai vừa đút vừa cằn nhằn. Mẹ tức cười quá, đứng lên máy chụp hình chộp cái mặt nhăn nhó của Hai. Nhờ vậy mới chộp được nguyên một seri hình rất buồn cười này.

Photobucket

Sau đó Hai bắt đầu thấy vụ này vui và đút em ăn nhiệt tình hơn (một phần chắc cũng biết là đang bị chụp hình nên cũng muốn tỏ ra galant), 2 anh em ăn chung rất hòa thuận. Anh một miếng, em 1 miếng (chính xác là em chỉ liếm qua cho biết mùi vị thôi):

Photobucket

Có những lúc Hân cắn không trúng miếng dưa, Hai sợ ‘trật mục tiêu’, vội vàng vịn đầu em lại để đút cho chính xác . Vừa vịn vừa la oai oái: em ơi, đây nè:

Photobucket

Về sau Hai bắt đầu phấn khích, vừa đút vừa múa kiếm. Và sáng tạo ra tùm lum góc độ để cho em ăn. Hai sáng tạo tới đâu, Hân hưởng ứng tới đó (miễn sao liếm được miếng dưa thôi ):

Photobucket Photobucket Photobucket
Nhưng cũng có lúc máu ích kỷ nổi lên, Hai len lén ăn một mình (tranh thủ lúc em Hân đang mê mẩn nhìn máy chụp hình của Mẹ)
Photobucket

Chụp seri hình này cũng đau tim lắm vì sợ Hân cắn miếng to quá bị sặc, sợ Hai chọc đũa vào sâu trong miệng của cả 2 đứa. Có một vài gốc độ ảnh rất thú vị Mẹ không thể chụp được vì phải phụ bác Vận bảo vệ em Hân (Hai phấn khích quá nhảy chồm lên người em). Có cảnh em Hân chờ Hai đút lâu quá, nhào tới chụp và cào mũi Hai . Lúc đó Mẹ phải buông máy chụp hình nhảy vào chụp tay Hai lại vì Hai đau quá nên nhéo em để phản kháng.

Mẹ mê loạt hình này lắm. Và Mẹ nghĩ linh tinh, phải mà Mẹ sinh sớm tí và không sinh mổ thì chắc chắn sẽ làm thêm 1-2 đứa nữa cho nhà càng náo nhiệt hơn.

Thông Tấn Xã…Cá Heo

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

9 tháng ở trong bụng Mẹ, Cá Heo (và cả Hân) tham gia không biết bao nhiêu cuộc phỏng vấn người tiêu dùng, họp hành, presentation… Có lẽ vì vậy mà 2 đứa đều mê và quen thuộc với giọng nói của Mẹ. Khóc lóc, la lối kiểu gì mà nghe tiếng Mẹ là im ngay, ngoái đầu toe toét cười tìm. Quan trọng hơn, có lẽ vì vậy mà 2 anh em đều rất…nhiều chuyện. Anh Hai biết nói rồi nên tính cách này thể hiện rất rõ. Đi đâu anh Hai cũng quan sát đủ thứ và sau đó về sẽ tường thuật lại, rất say mê.

Mẹ đi làm, thậm chí là đi công tác nhưng chuyện ở nhà chỉ cần ngồi với Hai chừng 10 phút là về cơ bản có thể nắm hết tình hình: ông Ngoại ăn gì, Hân nhõng nhẽo ra sao, dì Điệp đi siêu thị mua cái gì, ai đến giao gas, giao La Vie… Mẹ còn nhớ hồi con chừng gần 2 tuổi, một bữa đi làm về, Mẹ nhận được bản tin thế này: Mẹ, chú, ga, Bịt (lúc đó con gọi dì Điệp là Bịt, không biết tại sao), tiền, cơm, Cá Heo, ăn. Mất 15 phút để ráp lại thành một câu có nghĩa là: chú mang gas đến, dì Điệp trả tiền, nấu cơm cho Cá Heo ăn.

22 tháng CH đi học (2 tháng sau khi biết nói, đúng tiêu chí của Ba Mẹ là phải biết nói rồi mới cho đi học). Vốn từ của CH lúc đó còn rất hạn hẹp nhưng chỉ 1 tuần là Mẹ biết hết tên cô giáo và bạn bè (đương nhiên là có khi phát âm không chuẩn, Mẹ phải đoán và phải kiếm chứng với cô giáo).

Sau khi đi học chừng 3 tháng, CH trở thành trung tâm con vịt của cả xóm. Bà mẹ nào có con học cùng lớp với CH đều trông cậy vào CH để cập nhật chuyện con mình ở lớp . Bill té, cô H.A hỏi con là ra ngay nguyên nhân mà trong đó con là thủ phạm (con rượt Bill lấy banh). Tiểu Liên về quần áo đầy vết gì đó giống vết ói, hỏi con là biết liền là TL ói do ăn cơm bị sặc. Cô giáo đôi khi quên thông báo tình hình. Hoặc có khi các Mẹ không đi đón con nên không trực tiếp hỏi cô được. Yên tâm đã có bạn CH. Các bà mẹ trong xóm thích hỏi CH hơn con mình vì CH tường thuật rất chi tiết và xác thực. Mẹ chẳng biết nên vui hay buồn với ‘khả năng’ này của con. Được cái là ai hỏi thì con nói chứ con không có tự đi 8 hay loan tin vịt lung tung (thật ra tin không hề vịt vì toàn là tin có thật thôi). Các cô giáo bảo nhau là phải kể chuyện trung thực cho Mẹ CH nghe. Nếu không thì cũng bị CH lật tẩy à. Thiệt tình!

Hôm qua, CH bị phạt vì hỗn với ông Ngoại. Vừa úp mặt vào tường, anh chàng vừa thút thít lèm bèm gì đó trong miệng. Mẹ để ý và hết hồn phát hiện là con đang không nói tiếng Việt mà là một chuỗi những âm thanh gì đó nghe na ná tiếng Hàn Quốc. Bảo đảm là không có ý nghĩa (tức là con không biết mình đang nói gì) nhưng phát âm thì rõ ràng là tiếng Hàn. Mẹ nặn óc suy nghĩ mới nhớ là lớp con có một bạn Hàn Quốc. Sau khi tình hình lắng dịu, con đã xin lỗi và 2 mẹ con đã vui vẻ trở lại. Mẹ lựa lời hỏi: lúc nãy con nói cái đó là giống bạn nào vậy (đâu thể hỏi là tiếng Hàn hay tiếng Việt vì con có hiểu gì đâu). Con của moderator có khác. Con hiểu liền câu hỏi của Mẹ (hú hồn): bạn Bo-Che nói đó Mẹ. Mẹ lại thăm dò: bạn Bo-Che có nói được giống con không (ý là có nói tiếng Việt như con không?). Con cười khì khì: bạn nói ‘đánh bạn, đánh bạn’ thôi à. Sau đó con xổ một tràng zi zi, nhơn nhơn gì đó, nói là bạn Bo-Che nói. Mẹ và bác Vận ráng nín cười. Trong lúc đối thoại Mẹ nói lộn tên bạn Bo-Che thành Ma Che. Con lập tức nhìn vào mặt mẹ, phát âm rất chậm: Bo-Che, Mẹ ơi Bo-Che, hổng Ma Che (hổng của con có nghĩa là hổng phải). Nhắc lại 3 lần để sửa lưng.

Sẵn đang nói về bạn bè trong lớp, máu ‘thông tấn xã’ nổi lên, con thông báo: Mẹ, cô Hằng cấp dưỡng nghỉ rồi. Mẹ hỏi: ai thế cô Hằng con (hỏi là hỏi vậy Mẹ không tin là con hiểu chữ ‘thế’). Con trả lời ngay: bà Học đó. Mẹ nhìn bác Vận, bác ‘bàng hoàng’ gật đầu xác nhận. Cô hiệu trưởng trường con nói đúng; con là ‘giám thị’ của trường, quản lý sĩ số học trò và cô giáo, tới cấp dưỡng ở nhà bếp mà con cũng nắm tình hình thì Mẹ bó tay. Con sẵn đà làm tới: sáng con ói 2 lần, cô Ngân nói cô Nguyệt không ép ăn cơm nhiều nữa. Mẹ lại nhìn bác Vận. Lúc đó Bác mới: à, chị quên, cô có nói là cháu ói 2 lần, ít thôi vì cô thấy ăn giỏi nên ép nhưng hình như bụng nó tới đó à. Bác kết luận: chả giấu Mẹ chuyện gì với CH được

Mọi người nói là con có óc quan sát tốt. Mẹ cũng vui. Nhưng cũng sợ con 8 quá thì cũng không tốt. Dạo này Mẹ hạn chế việc các phụ huynh trong xóm dùng con làm kênh cập nhật thông tin trường lớp. Mẹ khuyến khích mọi người nói chuyện với con mình và gợi cho bé tự kể lại (như Mẹ đã làm với con từ xưa tới giờ).

Càng lúc Mẹ càng thấy con có tố chất của một người làm marketing research, đặc biệt là làm quali giống Mẹ. Ba bắt đầu tin là Mẹ sẽ có người trong nhà nối nghiệp rồi. Định hướng nghề nghiệp ‘lộ diện’ hơi bị sớm. Đùa thôi. Mẹ chỉ thấy những buổi nói chuyện với con rất vui và thú vị. Và Mẹ cũng biết là CH thích nói chuyện với Mẹ nhất (Mẹ biết cách gợi chuyện mà ).

Mẹ cũng sắp có hotline #2 rồi. Em Hân có vẻ còn 8 hơn Hai nữa. 10 tháng đã biết gọi: Mẹ, Ba, anh, mummum. Mẹ bế lên là kể chuyện cả tràng…tiếng lạ. Đầu gật gật, mắt nheo nheo, rất hứng thú. Thương gì đâu là thương. Hết mệt, hết stress ngay.

Thông Tấn Xã…Cá Heo

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

9 tháng ở trong bụng Mẹ, Cá Heo (và cả Hân) tham gia không biết bao nhiêu cuộc phỏng vấn người tiêu dùng, họp hành, presentation… Có lẽ vì vậy mà 2 đứa đều mê và quen thuộc với giọng nói của Mẹ. Khóc lóc, la lối kiểu gì mà nghe tiếng Mẹ là im ngay, ngoái đầu toe toét cười tìm. Quan trọng hơn, có lẽ vì vậy mà 2 anh em đều rất…nhiều chuyện. Anh Hai biết nói rồi nên tính cách này thể hiện rất rõ. Đi đâu anh Hai cũng quan sát đủ thứ và sau đó về sẽ tường thuật lại, rất say mê.

Mẹ đi làm, thậm chí là đi công tác nhưng chuyện ở nhà chỉ cần ngồi với Hai chừng 10 phút là về cơ bản có thể nắm hết tình hình: ông Ngoại ăn gì, Hân nhõng nhẽo ra sao, dì Điệp đi siêu thị mua cái gì, ai đến giao gas, giao La Vie… Mẹ còn nhớ hồi con chừng gần 2 tuổi, một bữa đi làm về, Mẹ nhận được bản tin thế này: Mẹ, chú, ga, Bịt (lúc đó con gọi dì Điệp là Bịt, không biết tại sao), tiền, cơm, Cá Heo, ăn. Mất 15 phút để ráp lại thành một câu có nghĩa là: chú mang gas đến, dì Điệp trả tiền, nấu cơm cho Cá Heo ăn.

22 tháng CH đi học (2 tháng sau khi biết nói, đúng tiêu chí của Ba Mẹ là phải biết nói rồi mới cho đi học). Vốn từ của CH lúc đó còn rất hạn hẹp nhưng chỉ 1 tuần là Mẹ biết hết tên cô giáo và bạn bè (đương nhiên là có khi phát âm không chuẩn, Mẹ phải đoán và phải kiếm chứng với cô giáo).

Sau khi đi học chừng 3 tháng, CH trở thành trung tâm con vịt của cả xóm. Bà mẹ nào có con học cùng lớp với CH đều trông cậy vào CH để cập nhật chuyện con mình ở lớp . Bill té, cô H.A hỏi con là ra ngay nguyên nhân mà trong đó con là thủ phạm (con rượt Bill lấy banh). Tiểu Liên về quần áo đầy vết gì đó giống vết ói, hỏi con là biết liền là TL ói do ăn cơm bị sặc. Cô giáo đôi khi quên thông báo tình hình. Hoặc có khi các Mẹ không đi đón con nên không trực tiếp hỏi cô được. Yên tâm đã có bạn CH. Các bà mẹ trong xóm thích hỏi CH hơn con mình vì CH tường thuật rất chi tiết và xác thực. Mẹ chẳng biết nên vui hay buồn với ‘khả năng’ này của con. Được cái là ai hỏi thì con nói chứ con không có tự đi 8 hay loan tin vịt lung tung (thật ra tin không hề vịt vì toàn là tin có thật thôi). Các cô giáo bảo nhau là phải kể chuyện trung thực cho Mẹ CH nghe. Nếu không thì cũng bị CH lật tẩy à. Thiệt tình!

Hôm qua, CH bị phạt vì hỗn với ông Ngoại. Vừa úp mặt vào tường, anh chàng vừa thút thít lèm bèm gì đó trong miệng. Mẹ để ý và hết hồn phát hiện là con đang không nói tiếng Việt mà là một chuỗi những âm thanh gì đó nghe na ná tiếng Hàn Quốc. Bảo đảm là không có ý nghĩa (tức là con không biết mình đang nói gì) nhưng phát âm thì rõ ràng là tiếng Hàn. Mẹ nặn óc suy nghĩ mới nhớ là lớp con có một bạn Hàn Quốc. Sau khi tình hình lắng dịu, con đã xin lỗi và 2 mẹ con đã vui vẻ trở lại. Mẹ lựa lời hỏi: lúc nãy con nói cái đó là giống bạn nào vậy (đâu thể hỏi là tiếng Hàn hay tiếng Việt vì con có hiểu gì đâu). Con của moderator có khác. Con hiểu liền câu hỏi của Mẹ (hú hồn): bạn Bo-Che nói đó Mẹ. Mẹ lại thăm dò: bạn Bo-Che có nói được giống con không (ý là có nói tiếng Việt như con không?). Con cười khì khì: bạn nói ‘đánh bạn, đánh bạn’ thôi à. Sau đó con xổ một tràng zi zi, nhơn nhơn gì đó, nói là bạn Bo-Che nói. Mẹ và bác Vận ráng nín cười. Trong lúc đối thoại Mẹ nói lộn tên bạn Bo-Che thành Ma Che. Con lập tức nhìn vào mặt mẹ, phát âm rất chậm: Bo-Che, Mẹ ơi Bo-Che, hổng Ma Che (hổng của con có nghĩa là hổng phải). Nhắc lại 3 lần để sửa lưng.

Sẵn đang nói về bạn bè trong lớp, máu ‘thông tấn xã’ nổi lên, con thông báo: Mẹ, cô Hằng cấp dưỡng nghỉ rồi. Mẹ hỏi: ai thế cô Hằng con (hỏi là hỏi vậy Mẹ không tin là con hiểu chữ ‘thế’). Con trả lời ngay: bà Học đó. Mẹ nhìn bác Vận, bác ‘bàng hoàng’ gật đầu xác nhận. Cô hiệu trưởng trường con nói đúng; con là ‘giám thị’ của trường, quản lý sĩ số học trò và cô giáo, tới cấp dưỡng ở nhà bếp mà con cũng nắm tình hình thì Mẹ bó tay. Con sẵn đà làm tới: sáng con ói 2 lần, cô Ngân nói cô Nguyệt không ép ăn cơm nhiều nữa. Mẹ lại nhìn bác Vận. Lúc đó Bác mới: à, chị quên, cô có nói là cháu ói 2 lần, ít thôi vì cô thấy ăn giỏi nên ép nhưng hình như bụng nó tới đó à. Bác kết luận: chả giấu Mẹ chuyện gì với CH được

Mọi người nói là con có óc quan sát tốt. Mẹ cũng vui. Nhưng cũng sợ con 8 quá thì cũng không tốt. Dạo này Mẹ hạn chế việc các phụ huynh trong xóm dùng con làm kênh cập nhật thông tin trường lớp. Mẹ khuyến khích mọi người nói chuyện với con mình và gợi cho bé tự kể lại (như Mẹ đã làm với con từ xưa tới giờ).

Càng lúc Mẹ càng thấy con có tố chất của một người làm marketing research, đặc biệt là làm quali giống Mẹ. Ba bắt đầu tin là Mẹ sẽ có người trong nhà nối nghiệp rồi. Định hướng nghề nghiệp ‘lộ diện’ hơi bị sớm. Đùa thôi. Mẹ chỉ thấy những buổi nói chuyện với con rất vui và thú vị. Và Mẹ cũng biết là CH thích nói chuyện với Mẹ nhất (Mẹ biết cách gợi chuyện mà ).

Mẹ cũng sắp có hotline #2 rồi. Em Hân có vẻ còn 8 hơn Hai nữa. 10 tháng đã biết gọi: Mẹ, Ba, anh, mummum. Mẹ bế lên là kể chuyện cả tràng…tiếng lạ. Đầu gật gật, mắt nheo nheo, rất hứng thú. Thương gì đâu là thương. Hết mệt, hết stress ngay.

Còn 2 tháng nữa…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Nhanh ghê! Vậy mà con đã được 10 tháng rồi. Ngó tới ngó lui là tới thôi nôi bây giờ.

Tháng rồi dẫn con đi chích ngừa, Mẹ than với bác sĩ: she’s a bit slow (là Mẹ so với anh Hai đó). Lúc đó, 9 tháng rồi mà con chưa biết tự ngồi, con cũng rất lười bò. Bác sĩ bảo là: she’s healthy but she just needs more practice. It seems that you cuddle her too much. That’s not good for her development.

Mẹ về nghỉ phép 2 ngày ở nhà lặng lẽ quan sát con và nanny chơi và sinh hoạt với nhau. Y chang như hồi anh Hai. Bác Vận cứ ôm con chum chủm trong lòng. Không ôm thì bác đặt sẵn cho con ngồi. Cho nên con không tự vận động gì hết. Vừa chồm người tới trái banh thì Bác đã lấy sẵn để trước mặt. Mới liếc mắt qua cái xe thì Bác đã cầm nhét vào tay. Lúc anh Hai bằng con thì Mẹ dù bận việc hơn bây giờ nhưng chỉ có mỗi Hai nên vẫn thu xếp được buổi tối ‘train’ cho Hai. Bây giờ vừa con vừa Hai thật sự Mẹ dành thời gian riêng cho con hơi ít.

Thế là Mẹ mở chiến dịch ‘huấn luyện thể chất’ cho con và ‘cải tạo tinh thần’ cho Bác Vận và dì Điệp. Sau 2 tuần ‘làm việc’ riêng với Mẹ (mà theo chữ của dì Điệp là ‘con bị hành’), con tiến bộ hẳn. Giờ thì con ngồi lên nằm xuống tự mình nhoay nhoáy, thích cái gì là tự bò tới lấy, ngồi vững rồi con bắt đầu lăm le vịn đồ, vịn Mẹ đứng lên (đứng chưa vững còn làm phách bỏ tay ra nữa chứ, té cái oạch lên nệm, cười nhăn nhở). Từ lúc biết làm nhiều thứ tự mình, con cũng vui vẻ và hăng hái hơn. Bác Vận và dì Điệp nhìn thấy thành quả, bắt chước Má tập cho con thêm một vài kỹ năng khác. Hôm qua con đã tự ôm bình nằm bú một mình (vụ này thì ăn đứt anh Hai, Hai là tới 22 tháng nhờ cô giáo huấn luyện mới làm vụ này được). Hôm vừa rồi Mẹ bị choáng hết vài hôm, bác sĩ bảo là do thiếu ngủ và stress quá. Ba bảo chắc là tại dạo này Mẹ dậy quá sớm để chơi và tập với con (5.45 là con thức dậy rồi, 8.00 Ba Mẹ đi làm con mới ngủ lại), Ba khuyên Mẹ nhường vai trò huấn luyện viên lại cho nanny một thời gian. Mẹ không đồng ý, nếu phải mệt và vất vả tí mà con có thành quả thì Mẹ cũng ráng thôi. Nhưng Ba rầy quá nên Mẹ nhượng bộ Ba bằng cách ‘làm một ngày nghỉ một ngày’. Mà con quen rồi, sáng ra là tìm Mẹ để bò chung. Bữa nay thì Mẹ khỏe rồi, mai sẽ dậy sớm tiếp tục tập thể dục với con nha.

Con và Hai bây giờ là một cặp bài trùng siêu quậy. Hai thích làm MC, lấy bút chì sáp làm micro, lấy nệm làm sân khấu…nhún, giới thiệu rất trịnh trọng: xin giới thiệu em Hân hát 2 bài. Em Hân nghe tên mình cười phè phè nhe 2 cái răng nhỏ xíu. Hai tự cải chính: em Hân chưa biết hát, xin giới thiệu bạn Minh Trí hát 2 bài. Không phải là 2 bài, liveshow của Hai kéo dài 15 phút với gần chục bài liên khúc và đứt khúc và nhiều màn vũ đạo hổng hết hồn hổng lấy tiền (ví dụ, nằm lên nệm khua chân lên trời, miệng gào thét: bà ơi bà cháu yêu bà lắm). Em Hân vừa là diễn viên múa minh họa (nhờ cái vụ múa này mà tự học thêm được chiêu quì trên gối, múa 2 tay), vừa là khán giả trung thành (vỗ tay nhiệt tình luôn, nhưng 2 tay thường xuyên vỗ hổng trúng nhau, hihi). Tiếc là 2 anh em toàn mở live show lúc sắp đi ngủ trong phòng em Hân nên Mẹ chẳng bao giờ có máy chụp hình sẵn để chụp. Tối nay sẽ thủ sẵn máy để làm paparazi.

Một ít hình mới của 2 anh em…

Photobucket
Hình này đặc biệt ở chỗ 3 Mẹ con ngồi tướng giống nhau y chang. Tướng ngồi này theo Mẹ Ti từ bé tới lớn (trong những trường hợp hổng cần khép nép, nhu mì), cả nhà ai cũng biết. Hai đứa con lớn lên, không ai tập, ngồi y chang. Vì ngồi kiểu này mà em Hân mãi mới ngồi được. Phải mà ngồi theo kiểu thông thường thì biết ngồi lâu rồi. Ta nói, giỏ nhà ai quai nhà nấy mà.
Photobucket
Đang giận anh Hai nựng nịu mạnh tay quá. Bằng chứng rất rõ trong hình, 2 cái tay anh Hai đang chuẩn bị vồ em nữa đó. Em không vừa đâu nha, sau cái hình này là em quay qua vồ lại đó (2 tay đang xoa xoa chuẩn bị vào cuộc nà).
Photobucket
Hai là Hai mê em lắm. Hở ra là hun. Em thì tính như con trai, không thích ôm ấp, hun hít nên dù rất khoái Hai, em luôn né mỗi lần Hai xáp vào ôm hun. Hai mê ca nhạc thiếu nhi tương đương như mê em. Thấy em là sàng tới hun (Mẹ đâu có định chụp hình Hai) nhưng mắt thì vẫn dán vào TV.
<a target="_blank" href="http://s176.photobucket.
com/albums/w165/caheocon_minhtri/June%202008/?action=view&current=IMG_1793.jpg”>Photobucket
Lần đầu tiên đi khu vui chơi Funny Land. Nàng không màng gì tới thế sự xung quanh, say mê chụp hết cái này tới cái khác.
Photobucket
Xin đính chính. Mấy em Barbie này bị ai lột đồ sẵn rồi. Hân chỉ cầm lên ‘xem chân ai dài hơn’ thôi (mà chắc chắn là dài hơn chân của Hân rồi đó, theo tỷ lệ nào cũng đúng hết). Định đăng ký làm hình mẫu Barbie mới đó, í ẹ!
Photobucket
Tham gia chiến dịch tự thân vận động do Mẹ chủ trì. Hân vẫn giống con trai như xưa. Tới bây giờ Mẹ vẫn liên tục nghe những comment: thằng em nhỏ hơn thằng anh mấy tháng?
Photobucket
Áo bèo, đầm hoa, nơ bướm…, vẫn chẳng ra con gái là mấy. Nhưng mà Mẹ yêu cái mặt ‘con trai’ này lắm á. Đã quyết định là không thèm cải trang con nữa. Lớn lên tự khắc sẽ nữ tính thôi.

Còn 2 tháng nữa…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Nhanh ghê! Vậy mà con đã được 10 tháng rồi. Ngó tới ngó lui là tới thôi nôi bây giờ.

Tháng rồi dẫn con đi chích ngừa, Mẹ than với bác sĩ: she’s a bit slow (là Mẹ so với anh Hai đó). Lúc đó, 9 tháng rồi mà con chưa biết tự ngồi, con cũng rất lười bò. Bác sĩ bảo là: she’s healthy but she just needs more practice. It seems that you cuddle her too much. That’s not good for her development.

Mẹ về nghỉ phép 2 ngày ở nhà lặng lẽ quan sát con và nanny chơi và sinh hoạt với nhau. Y chang như hồi anh Hai. Bác Vận cứ ôm con chum chủm trong lòng. Không ôm thì bác đặt sẵn cho con ngồi. Cho nên con không tự vận động gì hết. Vừa chồm người tới trái banh thì Bác đã lấy sẵn để trước mặt. Mới liếc mắt qua cái xe thì Bác đã cầm nhét vào tay. Lúc anh Hai bằng con thì Mẹ dù bận việc hơn bây giờ nhưng chỉ có mỗi Hai nên vẫn thu xếp được buổi tối ‘train’ cho Hai. Bây giờ vừa con vừa Hai thật sự Mẹ dành thời gian riêng cho con hơi ít.

Thế là Mẹ mở chiến dịch ‘huấn luyện thể chất’ cho con và ‘cải tạo tinh thần’ cho Bác Vận và dì Điệp. Sau 2 tuần ‘làm việc’ riêng với Mẹ (mà theo chữ của dì Điệp là ‘con bị hành’), con tiến bộ hẳn. Giờ thì con ngồi lên nằm xuống tự mình nhoay nhoáy, thích cái gì là tự bò tới lấy, ngồi vững rồi con bắt đầu lăm le vịn đồ, vịn Mẹ đứng lên (đứng chưa vững còn làm phách bỏ tay ra nữa chứ, té cái oạch lên nệm, cười nhăn nhở). Từ lúc biết làm nhiều thứ tự mình, con cũng vui vẻ và hăng hái hơn. Bác Vận và dì Điệp nhìn thấy thành quả, bắt chước Má tập cho con thêm một vài kỹ năng khác. Hôm qua con đã tự ôm bình nằm bú một mình (vụ này thì ăn đứt anh Hai, Hai là tới 22 tháng nhờ cô giáo huấn luyện mới làm vụ này được). Hôm vừa rồi Mẹ bị choáng hết vài hôm, bác sĩ bảo là do thiếu ngủ và stress quá. Ba bảo chắc là tại dạo này Mẹ dậy quá sớm để chơi và tập với con (5.45 là con thức dậy rồi, 8.00 Ba Mẹ đi làm con mới ngủ lại), Ba khuyên Mẹ nhường vai trò huấn luyện viên lại cho nanny một thời gian. Mẹ không đồng ý, nếu phải mệt và vất vả tí mà con có thành quả thì Mẹ cũng ráng thôi. Nhưng Ba rầy quá nên Mẹ nhượng bộ Ba bằng cách ‘làm một ngày nghỉ một ngày’. Mà con quen rồi, sáng ra là tìm Mẹ để bò chung. Bữa nay thì Mẹ khỏe rồi, mai sẽ dậy sớm tiếp tục tập thể dục với con nha.

Con và Hai bây giờ là một cặp bài trùng siêu quậy. Hai thích làm MC, lấy bút chì sáp làm micro, lấy nệm làm sân khấu…nhún, giới thiệu rất trịnh trọng: xin giới thiệu em Hân hát 2 bài. Em Hân nghe tên mình cười phè phè nhe 2 cái răng nhỏ xíu. Hai tự cải chính: em Hân chưa biết hát, xin giới thiệu bạn Minh Trí hát 2 bài. Không phải là 2 bài, liveshow của Hai kéo dài 15 phút với gần chục bài liên khúc và đứt khúc và nhiều màn vũ đạo hổng hết hồn hổng lấy tiền (ví dụ, nằm lên nệm khua chân lên trời, miệng gào thét: bà ơi bà cháu yêu bà lắm). Em Hân vừa là diễn viên múa minh họa (nhờ cái vụ múa này mà tự học thêm được chiêu quì trên gối, múa 2 tay), vừa là khán giả trung thành (vỗ tay nhiệt tình luôn, nhưng 2 tay thường xuyên vỗ hổng trúng nhau, hihi). Tiếc là 2 anh em toàn mở live show lúc sắp đi ngủ trong phòng em Hân nên Mẹ chẳng bao giờ có máy chụp hình sẵn để chụp. Tối nay sẽ thủ sẵn máy để làm paparazi.

Một ít hình mới của 2 anh em…

Photobucket
Hình này đặc biệt ở chỗ 3 Mẹ con ngồi tướng giống nhau y chang. Tướng ngồi này theo Mẹ Ti từ bé tới lớn (trong những trường hợp hổng cần khép nép, nhu mì), cả nhà ai cũng biết. Hai đứa con lớn lên, không ai tập, ngồi y chang. Vì ngồi kiểu này mà em Hân mãi mới ngồi được. Phải mà ngồi theo kiểu thông thường thì biết ngồi lâu rồi. Ta nói, giỏ nhà ai quai nhà nấy mà.
Photobucket
Đang giận anh Hai nựng nịu mạnh tay quá. Bằng chứng rất rõ trong hình, 2 cái tay anh Hai đang chuẩn bị vồ em nữa đó. Em không vừa đâu nha, sau cái hình này là em quay qua vồ lại đó (2 tay đang xoa xoa chuẩn bị vào cuộc nà).
Photobucket
Hai là Hai mê em lắm. Hở ra là hun. Em thì tính như con trai, không thích ôm ấp, hun hít nên dù rất khoái Hai, em luôn né mỗi lần Hai xáp vào ôm hun. Hai mê ca nhạc thiếu nhi tương đương như mê em. Thấy em là sàng tới hun (Mẹ đâu có định chụp hình Hai) nhưng mắt thì vẫn dán vào TV.
Photobucket
Lần đầu tiên đi khu vui chơi Funny Land. Nàng không màng gì tới thế sự xung quanh, say mê chụp hết cái này tới cái khác.
Photobucket
Xin đính chính. Mấy em Barbie này bị ai lột đồ sẵn rồi. Hân chỉ cầm lên ‘xem chân ai dài hơn’ thôi (mà chắc chắn là dài hơn chân của Hân rồi đó, theo tỷ lệ nào cũng đúng hết). Định đăng ký làm hình mẫu Barbie mới đó, í ẹ!
Photobucket
Tham gia chiến dịch tự thân vận động do Mẹ chủ trì. Hân vẫn giống con trai như xưa. Tới bây giờ Mẹ vẫn liên tục nghe những comment: thằng em nhỏ hơn thằng anh mấy tháng?
Photobucket
Áo bèo, đầm hoa, nơ bướm…, vẫn chẳng ra con gái là mấy. Nhưng mà Mẹ yêu cái mặt ‘con trai’ này lắm á. Đã quyết định là không thèm cải trang con nữa. Lớn lên tự khắc sẽ nữ tính thôi.

Nhà Cho Thuê…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Nhà cho thuê, sau 5 năm lạnh lẽo từ ngày Mẹ ra đi và 4 năm vắng vẻ từ ngày con gái dọn ra riêng… Với một vài lý do tế nhị và khá buồn, con gái không muốn Bố đi về một mình trong căn nhà đó (dù nơi ở chính của Bố hiện giờ là nhà riêng của con gái). Con gái gần như vô cảm khi đề nghị các Cậu Dì cho thuê.

Ngày đầu tiên giao chìa khóa cho người thuê, con gái nhắn tin cho Bố: Bố có buồn không? Reply đến sau không đầy 2 phút: con hỏi vậy là con hiểu Bố, mấy chục năm sống ở đây giờ mình không được vào nhà nữa sau không buồn con?

Con gái ràn rụa nước mắt, giấu mình sau 1 kệ sách vắng người trong nhà sách PN, nhắn tin lại cho Bố: Con cũng buồn (con gái không dám dung chữ ‘đau lòng’). Một ngày nào đó Bố sẽ về lại căn nhà đó, danh chính ngôn thuận, con sẽ cố gắng trong khả năng của mình.

Căn nhà của mình mà lại không hẳn là của mình vì dính líu tới nhiều đối tượng khác. Con gái trải qua tuổi thơ êm đềm của mình ở đó (nhưng chỉ được là thế hệ thứ 2 thôi, vì Mẹ đã lớn lên ở đó từ lúc mới 2-3 tuổi). Rồi lớn lên đi làm, lấy chồng…, con gái vẫn ở với Bố Mẹ trong ngôi nhà đó. Lúc nào cũng có cảm giác ở tạm bợ, ở nhờ (từ những suy nghĩ/ định kiến khách quan và chủ quan), nhưng con gái vẫn yêu tha thiết ngôi nhà đó, cái cửa lưới sơn chỉ mỗi một màu vàng từ xưa tới giờ (đơn giản vì con gái thích), cái hàng ba nhỏ xíu con gái ngồi chờ Bố Mẹ đi làm về trễ, cái sàn nước với một khoảng giếng trời lộng gió mà con gái luôn cho là độc nhất vô nhị của nhà mình, cái bàn thờ ông Địa và Thần Tài, bộ tượng Quan Công luôn nhắc con gái nhớ là mình có ¼ hay 1/8 gì đó dòng máu Trung Hoa trong người (con gái thần tượng bà Ngoại người Hoa của mình lắm). Cho đến tận bây giờ, con gái vẫn rất hay nằm mơ thấy ngôi nhà mà mình sinh ra và lớn lên. Nhắm mắt lại, con gái vẫn nhớ như in từng viên gạch sứt, từng mảng tường loang…Yêu ngôi nhà nhiều nhưng cũng trải qua nhiều sóng gió (hình như con gái sớm chững chạc hơn tuổi là vì vậy), con gái quyết tâm thoát khỏi 2 chữ ở nhờ (dù ở nhờ nhà của Ông Bà và dù nếu Bố Mẹ con gái không ở đó thì cũng chẳng ai ở vì ai cũng đã có cơ ngơi ở xa). Con gái lao đầu vào học và làm, nung nấu ước mơ có một căn nhà riêng cho mình và cho Bố Mẹ. Con gái và Mẹ đã rưng rưng nước mắt cười với nhau ngày con gái đặt cọc mua căn hộ nhỏ ở PMH. Nhưng số phận là số phận. Mẹ ra đi khi khu chung cư chỉ mới vào giai đoạn đặt móng. Có lúc con gái cảm thấy rất sung sướng với cảm giác mình đã thoát ly được ngôi nhà đó, mình đã mang Bố và Mẹ (dù chỉ là một tấm ảnh thờ) ra khỏi căn nhà đó.

Nhưng tin nhắn của Bố làm con gái hiểu: Bố Mẹ và con gái nữa đã gắn bó quá lâu ở ngôi nhà đó, người rời đi nhưng lòng thì luôn ở lại. Càng chối bỏ, con gái càng thấy rõ tình yêu mà mình và Bố Mẹ mình dành cho ngôi nhà đó.

Sau khi Mẹ ra đi, con gái và Bố có những lúc khá căng thẳng với nhau vì một số chuyện bất đồng quan điểm. Nhờ 2 cái tin nhắn đầy cảm xúc sáng hôm đó làm 2 cha con gần lại với nhau hơn – như ngày xưa, ngày còn Mẹ. 2 Bố con đã ngồi lại, nói chuyện và cởi mở lòng mình. Ngôi nhà đó có cái gì đó rất thiêng liêng đã hòa giải những mâu thuẫn của 2 Bố con. Ít ra 2 Bố con vẫn có 1 điểm chung – tình yêu và sự nấn níu với ngôi nhà. Mà có lẽ tình yêu đó đến từ một tình yêu lớn hơn – Yêu Mẹ!

Tối cuối cùng trước khi giao nhà cho chủ thuê, con gái về gom một số đồ còn sót lại mà lần dọn nhà 4 năm trước vẫn chưa mang đi. Cháu Ngoại đi cùng (từ lúc sinh ra tới giờ, chỉ mới ngồi trong ngôi nhà đó chừng 4-5 lần), chạy tung tăng trong nhà một lúc, cu cậu tự dưng thỏ thẻ: con thích nhà này, con ở đây với ông Ngoại (Ông Ngoại vẫn ở chung với con gái và cháu Ngoại ở ngôi nhà mới từ 3 năm nay, nhưng hàng ngày vẫn về mở cửa căn nhà vắng vẻ, ngồi một chút, có khi ngủ lại một mình). Không hiểu cái gì xui khiến cháu Ngoại nói thế. Ông Ngoại và con gái giả đò như không nghe, sóng mũi con gái cay xè.

Đêm đó con gái mất ngủ. Con gái lại thầm nhủ phải tiếp tục cố gắng để có thể mua lại căn nhà từ những người thân của mình, đưa Bố và Mẹ và cả 2 đứa cháu Ngoại về lại ngôi nhà cội nguồn của mình.

Sẽ có một ngày…

Thế hệ thứ 3 sẽ lớn lên ở đó… Mong lắm! Mà không biết có làm nổi không? Mẹ sẽ phù hộ, con gái tin là vậy.

Nhà Cho Thuê…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Nhà cho thuê, sau 5 năm lạnh lẽo từ ngày Mẹ ra đi và 4 năm vắng vẻ từ ngày con gái dọn ra riêng… Với một vài lý do tế nhị và khá buồn, con gái không muốn Bố đi về một mình trong căn nhà đó (dù nơi ở chính của Bố hiện giờ là nhà riêng của con gái). Con gái gần như vô cảm khi đề nghị các Cậu Dì cho thuê.

Ngày đầu tiên giao chìa khóa cho người thuê, con gái nhắn tin cho Bố: Bố có buồn không? Reply đến sau không đầy 2 phút: con hỏi vậy là con hiểu Bố, mấy chục năm sống ở đây giờ mình không được vào nhà nữa sau không buồn con?

Con gái ràn rụa nước mắt, giấu mình sau 1 kệ sách vắng người trong nhà sách PN, nhắn tin lại cho Bố: Con cũng buồn (con gái không dám dung chữ ‘đau lòng’). Một ngày nào đó Bố sẽ về lại căn nhà đó, danh chính ngôn thuận, con sẽ cố gắng trong khả năng của mình.

Căn nhà của mình mà lại không hẳn là của mình vì dính líu tới nhiều đối tượng khác. Con gái trải qua tuổi thơ êm đềm của mình ở đó (nhưng chỉ được là thế hệ thứ 2 thôi, vì Mẹ đã lớn lên ở đó từ lúc mới 2-3 tuổi). Rồi lớn lên đi làm, lấy chồng…, con gái vẫn ở với Bố Mẹ trong ngôi nhà đó. Lúc nào cũng có cảm giác ở tạm bợ, ở nhờ (từ những suy nghĩ/ định kiến khách quan và chủ quan), nhưng con gái vẫn yêu tha thiết ngôi nhà đó, cái cửa lưới sơn chỉ mỗi một màu vàng từ xưa tới giờ (đơn giản vì con gái thích), cái hàng ba nhỏ xíu con gái ngồi chờ Bố Mẹ đi làm về trễ, cái sàn nước với một khoảng giếng trời lộng gió mà con gái luôn cho là độc nhất vô nhị của nhà mình, cái bàn thờ ông Địa và Thần Tài, bộ tượng Quan Công luôn nhắc con gái nhớ là mình có ¼ hay 1/8 gì đó dòng máu Trung Hoa trong người (con gái thần tượng bà Ngoại người Hoa của mình lắm). Cho đến tận bây giờ, con gái vẫn rất hay nằm mơ thấy ngôi nhà mà mình sinh ra và lớn lên. Nhắm mắt lại, con gái vẫn nhớ như in từng viên gạch sứt, từng mảng tường loang…Yêu ngôi nhà nhiều nhưng cũng trải qua nhiều sóng gió (hình như con gái sớm chững chạc hơn tuổi là vì vậy), con gái quyết tâm thoát khỏi 2 chữ ở nhờ (dù ở nhờ nhà của Ông Bà và dù nếu Bố Mẹ con gái không ở đó thì cũng chẳng ai ở vì ai cũng đã có cơ ngơi ở xa). Con gái lao đầu vào học và làm, nung nấu ước mơ có một căn nhà riêng cho mình và cho Bố Mẹ. Con gái và Mẹ đã rưng rưng nước mắt cười với nhau ngày con gái đặt cọc mua căn hộ nhỏ ở PMH. Nhưng số phận là số phận. Mẹ ra đi khi khu chung cư chỉ mới vào giai đoạn đặt móng. Có lúc con gái cảm thấy rất sung sướng với cảm giác mình đã thoát ly được ngôi nhà đó, mình đã mang Bố và Mẹ (dù chỉ là một tấm ảnh thờ) ra khỏi căn nhà đó.

Nhưng tin nhắn của Bố làm con gái hiểu: Bố Mẹ và con gái nữa đã gắn bó quá lâu ở ngôi nhà đó, người rời đi nhưng lòng thì luôn ở lại. Càng chối bỏ, con gái càng thấy rõ tình yêu mà mình và Bố Mẹ mình dành cho ngôi nhà đó.

Sau khi Mẹ ra đi, con gái và Bố có những lúc khá căng thẳng với nhau vì một số chuyện bất đồng quan điểm. Nhờ 2 cái tin nhắn đầy cảm xúc sáng hôm đó làm 2 cha con gần lại với nhau hơn – như ngày xưa, ngày còn Mẹ. 2 Bố con đã ngồi lại, nói chuyện và cởi mở lòng mình. Ngôi nhà đó có cái gì đó rất thiêng liêng đã hòa giải những mâu thuẫn của 2 Bố con. Ít ra 2 Bố con vẫn có 1 điểm chung – tình yêu và sự nấn níu với ngôi nhà. Mà có lẽ tình yêu đó đến từ một tình yêu lớn hơn – Yêu Mẹ!

Tối cuối cùng trước khi giao nhà cho chủ thuê, con gái về gom một số đồ còn sót lại mà lần dọn nhà 4 năm trước vẫn chưa mang đi. Cháu Ngoại đi cùng (từ lúc sinh ra tới giờ, chỉ mới ngồi trong ngôi nhà đó chừng 4-5 lần), chạy tung tăng trong nhà một lúc, cu cậu tự dưng thỏ thẻ: con thích nhà này, con ở đây với ông Ngoại (Ông Ngoại vẫn ở chung với con gái và cháu Ngoại ở ngôi nhà mới từ 3 năm nay, nhưng hàng ngày vẫn về mở cửa căn nhà vắng vẻ, ngồi một chút, có khi ngủ lại một mình). Không hiểu cái gì xui khiến cháu Ngoại nói thế. Ông Ngoại và con gái giả đò như không nghe, sóng mũi con gái cay xè.

Đêm đó con gái mất ngủ. Con gái lại thầm nhủ phải tiếp tục cố gắng để có thể mua lại căn nhà từ những người thân của mình, đưa Bố và Mẹ và cả 2 đứa cháu Ngoại về lại ngôi nhà cội nguồn của mình.

Sẽ có một ngày…

Thế hệ thứ 3 sẽ lớn lên ở đó… Mong lắm! Mà không biết có làm nổi không? Mẹ sẽ phù hộ, con gái tin là vậy.