Monthly Archives: Tháng Sáu 2008

Cùng bạn lên núi Nghĩa Lĩnh

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Một chuyến đi hoàn toàn ngẫu hứng. Một nhóm đồng nghiệp cũ tình cờ gặp nhau ở Hà Nội. Cũng có chút xíu sắp đặt để những chuyến đi công tác đương-nhiên-là-phải-xảy-ra của những người đang làm ở những công ty khác nhau có thể rớt vào cùng một tuần. Cũng có chút xíu trục trặc nho nhỏ ban đầu do má Cá Heo bất ngờ ngã bệnh, tưởng đâu là chuyến đi hủy bỏ. Vậy mà rút cuộc không chỉ gặp nhau ở Hà Nội, 5 đứa còn dắt díu nhau hành hương về Phong Châu – đất của vua Hùng.

5 nhân vật từng làm việc chung ở Ao Cá. Má Cá Heo thân với em Cá và gần gũi với em Ng. Em Cá thì thân với H và đang tiếp tục làm đồng nghiệp của em V ở công ty mới. Em Cá và em V lại là khách hàng của Má CH và Ng (thì chính khách hàng này là nguyên nhân để cả đám có dịp dắt díu nhau cùng ra HN, rủ rê thêm nàng H).

Trong 5 người má CH thân nhất với Cá, chia sẻ đủ thứ chuyện trên đời từ công việc đến chồng con…., đến nỗi một tuần không YM hay 2-3 tuần không lunch/ dinner là thấy như lâu lắm rồi chưa gặp. Với người lớn tuổi nhất trong nhóm (ai thì tự biết nha) thì hồi làm ở Ao Cá cũng có trao đổi với nhau dăm câu qua lại, giỡn hớt vài chuyện nhảm nhí (như 3 cái vụ đặt nickname), biết nhau nhiều thông qua em Cá, rồi mất liên lạc sau khi nàng rời AC. Gần đây, lại qua Cá và qua cả blog/ YM, 2 bà ‘kết nối’ và cảm thấy có chút đồng điệu. Gọi là bạn thân thì sợ hơi đường đột, nhưng cảm nghĩ dành cho nhau thì gần như vậy mất rồi. Đứa này viết entry xong thì nhắn ngay cho đứa kia vào póc tem, có thông tin nóng là nghĩ ngay đến nhau. 2 em nhỏ nhất hội thì 1 em là đàn em gắn bó từ công ty cũ qua tới công ty mới, 1 em thì chưa thân nhiều (hồi ở công ty cũ hình như cũng không mấy khi nói chuyện với nhau, có thể do khác team, mà cũng có thể do khoảng cách tuổi tác) nhưng cũng khá hợp rơ sau 1 thời gian làm việc chung qua mối quan hệ client-agency.

Giải thích dài dòng về các mối quan hệ nhỉ? Túm lại chỉ muốn nói một câu, phải đồng điệu (ít nhất cũng ở vài điểm cơ bản nào đó) mới đi chơi chung với nhau được. Đầu tiên, hẹn nhau ra HN được cùng 1 lúc là đã khoái chí lắm rồi. Sau đó được voi đòi tiên, quyết định là sau khi kết thúc công tác phải đi du ngoạn đâu đó nữa mới đã. Sáng thứ 5 bay, tối thứ 4 má CH vẫn thu xếp đi 1 đêm là về. Sáng ra kể cho ba CH nghe là bà con định ở lại đi chơi. Ba CH hỏi sao không đi, mấy khi bạn bè tụ về 1 chỗ. Thật ra thì muốn đi lắm nhưng thấy ‘guilty’ với con, đi chơi bỏ con thấy không thoải mái lắm. Ba CH phán cho 1 câu: đợi tới lúc em hết guilty thì em già rồi, đi đâu với ai nữa. Hahaha. Ba CH ‘xì trum’ một câu rất ‘xì trum’. Má CH được lên dây cót, soạn thêm quần áo, nhắn tin cho bạn là tui ở lại HN thêm một ngày du hí với mọi người đó nha.

Kế hoạch đầu tiên là Tam Đảo. Sau đó trời mưa quá, 5 em sợ lạnh, sợ buồn (mưa trên núi thì chắc buồn thúi ruột), chuyển qua định đi Bát Tràng, nhưng 3/5 người trong nhóm đã đi BT rồi. Quyết định cuối cùng là đi đền Hùng.

Chuyện về đền Hùng sẽ nói ở 1 entry sau. Thiệt tình, chuyến đi không lấy gì làm đặc sắc lắm (lần đầu tiên đi chơi mà Má CH chụp hình ít xịu). Nhưng 5 em vẫn hớn hở và thỏa mãn. Ít ra thì ‘con Rồng cháu Tiên’ cũng đã biết đất Tổ ra sao. Ít ra thì cũng có 2 kẻ có cơ hội lầm rầm cầu duyên ở đền Giếng. Ít ra thì cả đám có mấy tiếng đồng hồi ngồi xe với nhau, 8 vang trời vang đất (ở SG dễ dầu ngồi lâu với nhau được vậy), cùng nhau thở hào hển leo núi, nhăn nhó bực bội anh chàng HDV kiệm lời (giờ ngồi đây tra wikipedia mới biết hắn quên chỉ mình lăng vua Hùng ngay sau đền Thượng), cùng lang thang trên một con đường tắt (xa hơn đường chính) hổng biết kết thúc ở đâu với nhiều ‘thắng cảnh’ có 1 không 2 (hổng biết đang đi hành hương hay đi khu vui chơi). Và trên tất cả, ít ra thì cũng có một kỷ niệm chung nữa với nhau để mà nhớ, mà nhắc lại. Tất cả những cả ‘ít ra’ đó nhiều khi muốn có lại lần nữa chưa chắc được.

Kết thúc chuyến đi, không ai hẹn ‘bữa nào đi nữa nha’. Vậy mà hay. Má CH sợ những lời hẹn. Có nhiều cuộc vui, vui lắm, thế là người trong cuộc hẹn nhau ‘vài 3 tháng mình lại làm lại vụ này nha’ hay ‘bữa nào phải đi bữa nữa, lần sau chuẩn bị kỹ hơn chắc là vui hơn’….. Đa phần những lời hẹn đó đều ‘gửi gió cho mây ngàn bay’. Không phải người trong cuộc hứa cuội với nhau hay không có lòng muốn ‘lập lại’. Muốn lắm chớ, mong lắm chớ. Nhưng nhiều lý do để những lần vui những vậy là ‘độc nhất vô nhị’. Thậm chí nếu có xảy ra thì cảm nhận của người trong cuộc cũng khác, có khi không đủ chừng đó gương mặt cũ, có khi không vui bằng lần trước (do nhiều yếu tố khách quan), có khi vẫn vui nhưng vui kiểu khác. Thành ra, má CH bây giờ vui lần nào biết lần đó (đừng ai ‘suy diễn’ câu nói này theo 1 nghĩa tiêu cực nào khác nha). Lần sau sẽ tự nó tìm đến.

Chuyến đi này cũng vậy. Muốn có lần nữa cũng không phải dễ. Em Cá sắp sang làm một công việc mới, nơi đó tạm thời chưa dính dáng gì tới HN, vùng ‘phủ sóng’ chỉ tới ĐN là hết. Vậy là muốn hẹn ở HN đâu có dễ. Em Ng thì nay mai gì cũng bay theo chồng. Muốn cùng đi với mấy chị cũng có được đâu. Đó mới là 2 lý do rõ ràng nhất và có thể tiên đoán được. Còn biết bao lý do/ hoàn cảnh chủ quan và khách quan khác nữa.

Không hẹn, nhưng má CH tin trong lòng ai cũng mong lại ‘giá mà có một lần tình cờ như thế này nữa’.

BONUS cho người trong cuộc, hình của của chuyến đi nè. V ơi, chị lục hết camera cũng không thấy hình nào có dính tới em (ngoài 1 tấm hình ở cổng đền nhờ người ta chụp, nhưng hình xa thiệt là xa, hổng thấy gì ngoài cái áo màu cam của em). Huhuhu, kỳ vậy ta? Mà thôi đừng buồn, hình của chị cũng hổng có mấy tấm hết. Nhiều nhất là bà Cá, hình riêng cũng nhiều mà hình chung nào cũng dính chỉ hết á. Hổng hiểu. Chị với em chắc là ‘ngọc trong đá’ quá V ơi. Òe.

Photobucket Photobucket

Xe điện vào đền

Photobucket
Bản đồ khu di tích nè, mại dô, mại dô….(bán cạnh tranh với ban quản lý đền, kiếm tiền bù 100,000 VND trả cho HDV vô cùng vô lý)
Photobucket
Đền Hạ. Phải mà sinh ra vào thời vua Hùng, má CH bảo đảm là hoa hậu…chiều cao. Nhìn cái cửa vào đền kìa, nhỏ xíu. Người Văn Lang xưa nhỏ con thiệt.
Photobucket
Cầu Tiên Dung. Bên dưới là suối Giao Duyên (sẽ có entry về những thứ trật chìa trong ‘phong cách trang trí’ của con suối này)
Photobucket
Cây cầu Giao Duyên này thề là hơi bị đắt khách chụp hình nghen.
Advertisements

Anh Em…Hoạt Náo

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Dạo này nhà vui như cái chợ, dù sau mỗi cuộc vui người chủ chợ là Mẹ của 2 cô cậu nhỏ mệt phờ phạc luôn.

Dạo này 2 bạn chơi và giao lưu với nhau được rồi. Bất đồng ngôn ngữ vẫn tồn tại, nhưng không khí chợ vẫn sôi động vô cùng, ai nói được rồi thì cứ nói, ai chưa nói được thì cứ u ơ, líu la líu lô, chẳng sao hết, họ vẫn hiểu nhau tốt.

Lúc họ vui vẻ với nhau thì đương nhiên là vui rồi. Nhưng vui nhất và náo nhiệt nhất là những lúc họ mâu thuẫn hay đành hanh với nhau.

Anh Hai ngồi ngậm nước đá (thói quen xấu, Mẹ của họ biết nhưng lâu lâu cũng nhắm mắt làm ngơ). Thiệt tình mà nói thì ông anh đã qua cái tuổi dùng cái dụng cụ ngậm đá và ăn trái cây này lâu rồi. Đồ đã được chuyển giao thế hệ cho cô em, nhưng ông anh cứ ưng giành giật vậy đó. Hân Hân thèm thuồng nhìn Hai nhấm nháp ngon lành cục nước đá. Dù rất lười bò, nhưng lần này ráng bò tới chồm hẳn lên người Hai để xin, nhưng ‘người ta’ làm lơ, tiếp tục nhấm nháp, Hân Hân cứ ngửa cổ há miệng xin (tiếc là Mẹ của họ chậm tay không ghi hình lại cảnh này được). Một lúc sau, Hai thương tình cho mút mấy cái, nàng cười toe, còn anh thì cứ chực chờ giật lại.

Photobucket

PhotobucketPhotobucket

Anh Hai bây giờ đang thần tượng Ba. Ba làm gì là Hai phải bắt chước y chang. Ba thổi kèn, Hai cũng kiếm cây kèn nhỏ, lên salon ngồi hòa nhạc với Ba. Khổ lắm, bài nhạc đang hay thỉnh thoảng lại chen vào âm thanh lạ, ‘hòa âm phối khí’ cực kỳ trật chìa nhưng ‘nhạc sĩ tí hon’ rất khoái chí. Ba mà ngừng lại lau kèn, thì anh cũng dừng lại chùi chùi kèn vào áo với điệu bộ y chang.

Photobucket Và đây là khán giả trung thành, say mê theo dõi, không bỏ sót đoạn nào (hình chụp ngược lại từ phía ‘ban nhạc’, phản ánh trung thực phản ứng của khán giả, không hề dàn dựng tí nào)

Photobucket

Anh Hai dạo này ‘điệu’ lắm, mỗi lần Mẹ rục rịch chụp hình cho 2 anh em, là Hai tự động làm xì-tai-lit cho mình và Hân, tự làm kiểu, xong rồi thông báo với Mẹ: Mẹ chụp đi Mẹ. Mà em Hân cũng chịu khó hưởng ứng lắm (hình avatar của entry là Má chụp đại vì chờ 2 anh em sửa bộ lâu quá, còn mấy hình bên dưới này toàn là anh Hai xếp đặt không đó):

Photobucket Photobucket

Hình này cũng là hình chụp tự nhiên, trong lúc chờ Hai làm kiểu:

Photobucket

Và đây là seri hình Hai tự tạo dáng với chủ đề:

Dân chơi không sợ mưa rơi

Photobucket

Dân chơi đứng đợi mưa rơi…trong phòng

Photobucket Photobucket

Chương trình hoạt náo vui quá xá vui của ‘sở thú có 2 con’ tạm thời khép màn với nụ cười mím chi giấu mấy cái răng…luôn luôn trong tình trạng sắp mọc mà mãi chưa thấy mọc của ‘nàng Út ống tre’. Tèn tén ten:

Photobucket

Xí quên, sân khấu xin phép sáng đèn thêm 1 phút nữa để giới thiệu ‘gương mặt triển vọng’. Hân Hân mới 9 tháng nhưng cũng có máu xì-tai-lít lắm rồi nha. Máy chụp hình vừa giơ lên, người mẫu tạo dáng ngay (mà diễn theo gu mặt lạnh mới ngầu chứ):

Photobucket

Mấy hôm nay bầu show của 2 ‘diễn viên’ này đang bị bệnh, người lờ đờ. Nhờ mấy màn diễn này mà thấy khỏe khỏe được chút chút, giống như được dopping vậy đó.

Anh Em…Hoạt Náo

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Dạo này nhà vui như cái chợ, dù sau mỗi cuộc vui người chủ chợ là Mẹ của 2 cô cậu nhỏ mệt phờ phạc luôn.

Dạo này 2 bạn chơi và giao lưu với nhau được rồi. Bất đồng ngôn ngữ vẫn tồn tại, nhưng không khí chợ vẫn sôi động vô cùng, ai nói được rồi thì cứ nói, ai chưa nói được thì cứ u ơ, líu la líu lô, chẳng sao hết, họ vẫn hiểu nhau tốt.

Lúc họ vui vẻ với nhau thì đương nhiên là vui rồi. Nhưng vui nhất và náo nhiệt nhất là những lúc họ mâu thuẫn hay đành hanh với nhau.

Anh Hai ngồi ngậm nước đá (thói quen xấu, Mẹ của họ biết nhưng lâu lâu cũng nhắm mắt làm ngơ). Thiệt tình mà nói thì ông anh đã qua cái tuổi dùng cái dụng cụ ngậm đá và ăn trái cây này lâu rồi. Đồ đã được chuyển giao thế hệ cho cô em, nhưng ông anh cứ ưng giành giật vậy đó. Hân Hân thèm thuồng nhìn Hai nhấm nháp ngon lành cục nước đá. Dù rất lười bò, nhưng lần này ráng bò tới chồm hẳn lên người Hai để xin, nhưng ‘người ta’ làm lơ, tiếp tục nhấm nháp, Hân Hân cứ ngửa cổ há miệng xin (tiếc là Mẹ của họ chậm tay không ghi hình lại cảnh này được). Một lúc sau, Hai thương tình cho mút mấy cái, nàng cười toe, còn anh thì cứ chực chờ giật lại.

Photobucket

PhotobucketPhotobucket

Anh Hai bây giờ đang thần tượng Ba. Ba làm gì là Hai phải bắt chước y chang. Ba thổi kèn, Hai cũng kiếm cây kèn nhỏ, lên salon ngồi hòa nhạc với Ba. Khổ lắm, bài nhạc đang hay thỉnh thoảng lại chen vào âm thanh lạ, ‘hòa âm phối khí’ cực kỳ trật chìa nhưng ‘nhạc sĩ tí hon’ rất khoái chí. Ba mà ngừng lại lau kèn, thì anh cũng dừng lại chùi chùi kèn vào áo với điệu bộ y chang.

Photobucket Và đây là khán giả trung thành, say mê theo dõi, không bỏ sót đoạn nào (hình chụp ngược lại từ phía ‘ban nhạc’, phản ánh trung thực phản ứng của khán giả, không hề dàn dựng tí nào)

Photobucket

Anh Hai dạo này ‘điệu’ lắm, mỗi lần Mẹ rục rịch chụp hình cho 2 anh em, là Hai tự động làm xì-tai-lit cho mình và Hân, tự làm kiểu, xong rồi thông báo với Mẹ: Mẹ chụp đi Mẹ. Mà em Hân cũng chịu khó hưởng ứng lắm (hình avatar của entry là Má chụp đại vì chờ 2 anh em sửa bộ lâu quá, còn mấy hình bên dưới này toàn là anh Hai xếp đặt không đó):

Photobucket Photobucket

Hình này cũng là hình chụp tự nhiên, trong lúc chờ Hai làm kiểu:

Photobucket

Và đây là seri hình Hai tự tạo dáng với chủ đề:

Dân chơi không sợ mưa rơi

Photobucket

Dân chơi đứng đợi mưa rơi…trong phòng

Photobucket Photobucket

Chương trình hoạt náo vui quá xá vui của ‘sở thú có 2 con’ tạm thời khép màn với nụ cười mím chi giấu mấy cái răng…luôn luôn trong tình trạng sắp mọc mà mãi chưa thấy mọc của ‘nàng Út ống tre’. Tèn tén ten:

Photobucket

Xí quên, sân khấu xin phép sáng đèn thêm 1 phút nữa để giới thiệu ‘gương mặt triển vọng’. Hân Hân mới 9 tháng nhưng cũng có máu xì-tai-lít lắm rồi nha. Máy chụp hình vừa giơ lên, người mẫu tạo dáng ngay (mà diễn theo gu mặt lạnh mới ngầu chứ):

Photobucket

Mấy hôm nay bầu show của 2 ‘diễn viên’ này đang bị bệnh, người lờ đờ. Nhờ mấy màn diễn này mà thấy khỏe khỏe được chút chút, giống như được dopping vậy đó.

Ôi, Vietnam airlines…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Một tháng trước, thấy điểm tích lũy khi bay với chương trình Bông Sen Vàng của VN airlines cũng đã kha khá, 2 vợ chồng quyết định nộp form lấy vé thưởng đi thưởng ngoạn Seoul. Khâu thủ tục nộp form đã khá nhiêu khê nhưng nói chung là vẫn chịu đựng được. Qua cái hẹn 1/5 sẽ có voucher lấy vé những 1 tháng mà chẳng thấy tăm hơi gì. Tuần trước, mình tranh thủ tạt qua head office của các anh Bông Sen Vàng hỏi thăm. Câu trả lời sặc mùi quan liêu (nhưng rất đúng chuẩn của các bác độc quyền): ‘trường hợp của chị đang được xem xét chị ạ’. ‘Xem xét là sao em? Có nghĩa là không chắc được cấp hả? Sao chị thấy trong tài khoản online của chị đã bị trừ điểm rồi mà.’ ‘Chắc chắn cấp chứ chị. Chị xem đây trong đây ghi tiếng Anh là trường hợp của chị là ‘processing’ nè.’ ‘Vậy sao em hẹn chị 1/5.’ ‘Thủ tục là từ lúc chị nộp tới lúc xuất voucher ít nhất là 1 tháng. Chị nộp đầu tháng 4, nên theo lệ em cứ hẹn chị 1/5, nhưng vé chị book đi Seoul tới tháng 9 mà, nên bên em thấy không gấp nên giải quyết từ từ’. Thật sự thì má Cá Heo không cần lấy gấp vé, nhưng thấy trễ quá, không biết có bị thất lạc gì không nên chạy lên kiểm tra thử. Nghe câu trả lời tự dưng sôi máu lên: ‘tụi em làm ăn gì lạ vậy. Nếu biết vậy sao ngay từ đầu không hẹn xa xa ra. Hẹn ngày đó, dặn chị phải ở văn phòng chờ bên em đem voucher lên, đúng người mới được nhận, không giao cũng không báo.’ ‘Chị thông cảm, mà cũng chỉ có hãng em là có chương trình vé thưởng này thôi chị. Chị bay hãng nội địa khác đâu có.’ Grrr… . Không kẹt cái hẹn họp với khách hàng sát sau đó thì chắc má Cá Heo quậy tiếp rồi.

Càng nghĩ càng chán cái anh chàng ‘công ty bay Việt Nam’ này. Nhớ tới cái quảng cáo báo gần đây của ảnh. Ảnh tự hào khoe là hãng của ảnh cái gì cũng tốt chỉ có 1-2 điểm chưa được thôi à, đó là: hay chậm giờ và thái độ tiếp viên chưa được tốt (đại để là vậy, không nhớ nguyên văn). Cái này dân ta gọi là ‘đẹp trai không bằng chai mặt’ đây. Không có gì hay ho, thì cứ dày mặt show cái dở của mình ra cho thiên hạ xem chơi. Nó có chửi mình thì ít nhất nó cũng nhớ mình . Mà hổng biết ‘công ty bay’ này làm research kiểu gì (máu nghề nghiệp nổi lên nữa rồi). Chắc nó quên xếp thứ tự ưu tiên những đặc tính đó nên không biết là ‘chỉ còn 2 cái thôi’ đó chính là 2 cái quan trọng nhất. Mà thôi, kể có xếp thứ tự, có biết thì cũng vậy thôi à. Ta độc quyền thì ta sợ gì ai. Ta nhơn nhơn ra đấy với bao nhiêu thói xấu nhưng chúng nó có bỏ ta được đâu. Bằng chứng là ngày mai cái kẻ đang ngồi viết entry rủa xả này lại phải leo lên tàu bay ‘VN 212 đường bay thành phố HCM – HN’ đây. Gút lại là mình có lỗi chứ đâu phải ‘công ty bay’ có lỗi. Kỳ vậy ta?

‘Bao giờ cho đến tháng mười?’, cho có thêm nhiều hãng cạnh tranh đường bay nội địa, để người tiêu dùng được trả lại đúng vị trí là ‘thượng đế’ được quyền quay lưng ngoảnh mặt với cái công ty bay kia vì nó ‘mãi không khắc phục được 2 cái nhược điểm quan trọng nhất kia’.

Chán. Quyết định viết tiếp 1 entry nữa về 2 cô cậu nhỏ để xả bớt bực bội.

Ôi, Vietnam airlines…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Một tháng trước, thấy điểm tích lũy khi bay với chương trình Bông Sen Vàng của VN airlines cũng đã kha khá, 2 vợ chồng quyết định nộp form lấy vé thưởng đi thưởng ngoạn Seoul. Khâu thủ tục nộp form đã khá nhiêu khê nhưng nói chung là vẫn chịu đựng được. Qua cái hẹn 1/5 sẽ có voucher lấy vé những 1 tháng mà chẳng thấy tăm hơi gì. Tuần trước, mình tranh thủ tạt qua head office của các anh Bông Sen Vàng hỏi thăm. Câu trả lời sặc mùi quan liêu (nhưng rất đúng chuẩn của các bác độc quyền): ‘trường hợp của chị đang được xem xét chị ạ’. ‘Xem xét là sao em? Có nghĩa là không chắc được cấp hả? Sao chị thấy trong tài khoản online của chị đã bị trừ điểm rồi mà.’ ‘Chắc chắn cấp chứ chị. Chị xem đây trong đây ghi tiếng Anh là trường hợp của chị là ‘processing’ nè.’ ‘Vậy sao em hẹn chị 1/5.’ ‘Thủ tục là từ lúc chị nộp tới lúc xuất voucher ít nhất là 1 tháng. Chị nộp đầu tháng 4, nên theo lệ em cứ hẹn chị 1/5, nhưng vé chị book đi Seoul tới tháng 9 mà, nên bên em thấy không gấp nên giải quyết từ từ’. Thật sự thì má Cá Heo không cần lấy gấp vé, nhưng thấy trễ quá, không biết có bị thất lạc gì không nên chạy lên kiểm tra thử. Nghe câu trả lời tự dưng sôi máu lên: ‘tụi em làm ăn gì lạ vậy. Nếu biết vậy sao ngay từ đầu không hẹn xa xa ra. Hẹn ngày đó, dặn chị phải ở văn phòng chờ bên em đem voucher lên, đúng người mới được nhận, không giao cũng không báo.’ ‘Chị thông cảm, mà cũng chỉ có hãng em là có chương trình vé thưởng này thôi chị. Chị bay hãng nội địa khác đâu có.’ Grrr… . Không kẹt cái hẹn họp với khách hàng sát sau đó thì chắc má Cá Heo quậy tiếp rồi.

Càng nghĩ càng chán cái anh chàng ‘công ty bay Việt Nam’ này. Nhớ tới cái quảng cáo báo gần đây của ảnh. Ảnh tự hào khoe là hãng của ảnh cái gì cũng tốt chỉ có 1-2 điểm chưa được thôi à, đó là: hay chậm giờ và thái độ tiếp viên chưa được tốt (đại để là vậy, không nhớ nguyên văn). Cái này dân ta gọi là ‘đẹp trai không bằng chai mặt’ đây. Không có gì hay ho, thì cứ dày mặt show cái dở của mình ra cho thiên hạ xem chơi. Nó có chửi mình thì ít nhất nó cũng nhớ mình . Mà hổng biết ‘công ty bay’ này làm research kiểu gì (máu nghề nghiệp nổi lên nữa rồi). Chắc nó quên xếp thứ tự ưu tiên những đặc tính đó nên không biết là ‘chỉ còn 2 cái thôi’ đó chính là 2 cái quan trọng nhất. Mà thôi, kể có xếp thứ tự, có biết thì cũng vậy thôi à. Ta độc quyền thì ta sợ gì ai. Ta nhơn nhơn ra đấy với bao nhiêu thói xấu nhưng chúng nó có bỏ ta được đâu. Bằng chứng là ngày mai cái kẻ đang ngồi viết entry rủa xả này lại phải leo lên tàu bay ‘VN 212 đường bay thành phố HCM – HN’ đây. Gút lại là mình có lỗi chứ đâu phải ‘công ty bay’ có lỗi. Kỳ vậy ta?

‘Bao giờ cho đến tháng mười?’, cho có thêm nhiều hãng cạnh tranh đường bay nội địa, để người tiêu dùng được trả lại đúng vị trí là ‘thượng đế’ được quyền quay lưng ngoảnh mặt với cái công ty bay kia vì nó ‘mãi không khắc phục được 2 cái nhược điểm quan trọng nhất kia’.

Chán. Quyết định viết tiếp 1 entry nữa về 2 cô cậu nhỏ để xả bớt bực bội.

Research? Shoud I, shouldn’t I?

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn
Tặng PA và H

Chiều nay vui…

Thế là xong 1 project dài hÆ¡i (dài loằng ngoằng luôn). Khách hàng – hoạt động trong 1 ngành rất đặc thù, đang phát triển cá»±c tốt – chÆ°a bao giờ làm research và hổng thấy nhu cầu phải làm research. Lúc làm proposal, mấy lần muốn thoái lui vì ngoài CEO và marketing director, các ban bệ còn lại hổng ai hiểu tại sao phải tiêu một số tiền to thế cho research. Purchaser hỏi: chị phải cho tôi biết chị dùng bao nhiêu nhân sá»± để làm 18 nhóm này, tôi cần thông tin đó để xem vì sao tôi phải trả số tiền này. Cho anh biết con số recruiters, supervisors, fieldwork executives, research assitant/ excutive và director (cái này thì chỉ có 1), anh mắt tròn mắt dẹt: vậy thôi hả chị? Mình cÅ©ng mắt tròn mắt dẹt: vậy thôi đó anh. Cuối cùng anh purchaser phán 1 câu: nếu marketing cần dịch vụ của chị thì tui ký thôi, chứ tui thấy nhiều tiền quá. Pó tay. Thấy con đường trước mặt sao dài dằng dặc.

Sau đó đến đoạn chuẩn bị. Ngành hàng đang nghiên cứu rất đặc thù. Mình vốn thích cái gì mới mẻ và lạ lạ. NhÆ°ng lần này thì thú thật hÆ¡i nản. Mình không thích ngành hàng đó lắm và chính xác là không biết nhiều về ngành hàng đó. Vì công việc, suốt gần 2 tuần, ngày nào vào công ty cÅ©ng bỏ ra gần cả ngày ngồi đồng trong các forum/blog/website có liên quan đến ngành hàng đó. Vào forum/ blog mà không thấy thÆ° giãn, vui vẻ gì hết, tay lăm lăm bút viết, note lại tất cả những ngôn từ mà những người sá»­ dụng ngành hàng đó hay nói với nhau. Càng xem càng rối. Một thế giới khác hẳn thế giới mình đang sống, có cảm giác nhÆ° vậy. Trong bụng lầm bầm: con tui hay em, cháu tui mà rớ vào 3 cái này chắc tui bá»±c mình lắm; mất thời gian, tiền bạc và sức khỏe nữa, vô bổ. Phải viện trợ 1 em recruiter là khách hàng ‘chuyên gia’ của ngành hàng này tới training. ChÆ°a đủ, phải dắt díu nhau qua cho khách hàng training. Và cuối cùng là phải tá»± mình trở thành người sá»­ dụng (dù rất ấm ức).

Nhóm đầu tiên thú vị ngoài sức tưởng tượng. Thì ra khách hàng của ngành hàng này không tới nỗi vô công rỗi nghề, nhạt nhẽo, vô bổ nhÆ° mình tưởng. Càng làm càng thấy hay. Xong phần phỏng vấn, 3 chị em hớn hở bắt tay vào làm report. CÅ©ng càng làm càng say. Mỗi lần tìm ra được findings gì hay ho, hay nghÄ© ra chart gì thú vị, 3 chị em cứ gọi là sướng rÆ¡n. ThÆ°Æ¡ng em Hà và em PhÆ°Æ¡ng Anh cứ phải đổi flow bài viết xoành xoạch theo cái đầu ‘viễn vông’ của chị Thụy. HÆ¡n 1 tuần, report mới xong. Ngày cuối cùng chỉ có chỉnh sá»­a format và ráp file thôi mà 3 chị em mất đúng 1 ngày. 7g30 tối chÆ°a xong, em Hà ngồi ngáp vắn ngáp dài vì tập trung cao độ. Gá»­i bài đi cả tuần hổng nghe client phản hồi gì cả. Gọi điện, khách hàng bảo chÆ°a xem. 3 chị em lại bắt đầu nản.

Chiều nay 3 nàng đi trình bày kết quả, mà không hề biết được phản ứng khách hàng với cái report đó ra sao. Đành nhủ lòng: hên xui. Bước vào phòng họp xém té ngá»­a, gần 20 người tham gia, ai cÅ©ng có vẻ nhÆ° đang mang ‘con mắt hình viên đạn’ (khổ lắm, branh manager và product manager của ngành hàng này rất đặc biệt, toàn là những người đã từng là khách hàng của ngành hàng này không à, ai cÅ©ng tá»± hào là mình biết về ngành hàng/ sản phẩm và khách hàng hÆ¡n bất kỳ ai khác). 30 phút trôi qua, chắc mình thao thao bất tuyệt đâu chừng 30 slides, tá»± dÆ°ng 1 anh trai giÆ¡ tay lên: chị làm ngành này lần đầu hả. Gật đầu rất…tá»± tin: dạ (cái tá»± tin chẳng ăn nhập gì với lời thú nhận là tui mới toanh trong ngành này à). Anh chàng gật gù: cám Æ¡n, chị tiếp đi. Bắt đầu chột dạ: vụ gì vậy trời, hổng lẽ có sÆ¡ hở (mặc dù càng nói càng hứng thú), kệ, cứ làm hết sức. 2 tiếng đồng hồ mới xong bài presentation. Ngừng lại lấy hÆ¡i trước khi qua phần kết luận. CÅ©ng anh chàng lúc nãy giÆ¡ tay xin phát biểu (trong bụng mình nghÄ© thầm gặp ‘sọc dÆ°a’ nữa rồi): trước khi chị kết luận tui muốn nhận xét thế này, chị không phải là người trong ngành, làm ngành này lần đầu, không phải là khách hàng của ngành này luôn, mà sao ngôn ngữ chị dùng, thông tin chị đưa ra chính xác quá vậy, good job. Má Æ¡i, xém xỉu, cười hổng muốn nổi, ngồi phệt xuống ghế luôn. Giữ luôn tÆ° thế ngồi để nói tiếp phần cuối. Xong, thở phào, không cần biết kết quả sao chỉ thấy thoải mái, nhẹ nhõm nhÆ° vừa trút gánh nặng. CEO vỗ tay, mọi người vỗ tay. Có vẻ happy nhÆ°ng thôi, không dám chủ quan.

Sau khi mọi người xôn xao, CEO xin phép phát biểu. Nói rất dài nhÆ°ng đại để túm lại 2 ý chính: bây giờ đã hiểu vì sao nên làm research và muốn sẽ tiếp tục làm, giờ mới thấy là không thể dùng kinh nghiệm ‘bản thân cÅ©ng là người dùng ngành hàng đó’ để suy ra tâm lý khách hàng được…

Vui không phải vì khách hàng khen (qua cái tuổi sướng âm ỉ mấy ngày vì đi present được khách hàng khen rồi). Vui vì đã giúp khách hàng hiểu ra tiền dùng cho research không phải là vô bổ. Vui vì có người đồng cảm, và ‘appreciate’ công sức và tâm huyết mình (và của cả team) dành cho cái report đó.

Vui vì nghiệm ra được 1 điều. Không nên từ chối, thành kiến với cái gì khi chưa biết rõ về nó. Thật ra thì tới bây giờ mình vẫn không mê ngành hàng này và cũng không có ý định làm khách hàng lâu dài, lâu lâu ghé qua đổi không khí vậy thôi. Nhưng sau 1 thời gian làm việc, sống và thở với cái report này, tự dưng thấy ngành hàng này cũng hay hay. Ít ra thì mình cũng biết và hiểu thêm một ngành hành mới, một thế giới mới với những suy nghĩ khác mình nhưng cũng không kém phần thú vị.

Và vui vì thấy em Hà và em PhÆ°Æ¡ng Anh thích thú và yêu công việc hÆ¡n sau dá»± án này (2 em này ‘máu me’ với dá»± án này hÆ¡n mình nhiều, hổng có 2 nàng kéo tinh thần chắc chị Thụy bỏ của chạy lấy người rồi). Nghề marketing research, nhất là ngành quali, đang cần những trái tim trẻ và nhiệt huyết nhÆ° vậy. Thích 1 câu trong sms chiều nay của em Hà: em thấy điểm thú vị làm research là sau mỗi dá»± án mình lại master một cái mới – không bao giờ chán. Uh, có lẽ nhờ vậy mà chị có thể gắn bó với nghề này hÆ¡n 12 năm. Có lúc tưởng đâu là ôm đàn bước sang thuyền khác rồi lại không đành lòng. Nhớ cái cáº
£m giác ‘sau mỗi dá»± án là master một cái mới’ đó Tồ Æ¡i.

Research? Shoud I, shouldn’t I?

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn
Tặng PA và H

Chiều nay vui…

Thế là xong 1 project dài hơi (dài loằng ngoằng luôn). Khách hàng – hoạt động trong 1 ngành rất đặc thù, đang phát triển cực tốt – chưa bao giờ làm research và hổng thấy nhu cầu phải làm research. Lúc làm proposal, mấy lần muốn thoái lui vì ngoài CEO và marketing director, các ban bệ còn lại hổng ai hiểu tại sao phải tiêu một số tiền to thế cho research. Purchaser hỏi: chị phải cho tôi biết chị dùng bao nhiêu nhân sự để làm 18 nhóm này, tôi cần thông tin đó để xem vì sao tôi phải trả số tiền này. Cho anh biết con số recruiters, supervisors, fieldwork executives, research assitant/ excutive và director (cái này thì chỉ có 1), anh mắt tròn mắt dẹt: vậy thôi hả chị? Mình cũng mắt tròn mắt dẹt: vậy thôi đó anh. Cuối cùng anh purchaser phán 1 câu: nếu marketing cần dịch vụ của chị thì tui ký thôi, chứ tui thấy nhiều tiền quá. Pó tay. Thấy con đường trước mặt sao dài dằng dặc.

Sau đó đến đoạn chuẩn bị. Ngành hàng đang nghiên cứu rất đặc thù. Mình vốn thích cái gì mới mẻ và lạ lạ. Nhưng lần này thì thú thật hơi nản. Mình không thích ngành hàng đó lắm và chính xác là không biết nhiều về ngành hàng đó. Vì công việc, suốt gần 2 tuần, ngày nào vào công ty cũng bỏ ra gần cả ngày ngồi đồng trong các forum/blog/website có liên quan đến ngành hàng đó. Vào forum/ blog mà không thấy thư giãn, vui vẻ gì hết, tay lăm lăm bút viết, note lại tất cả những ngôn từ mà những người sử dụng ngành hàng đó hay nói với nhau. Càng xem càng rối. Một thế giới khác hẳn thế giới mình đang sống, có cảm giác như vậy. Trong bụng lầm bầm: con tui hay em, cháu tui mà rớ vào 3 cái này chắc tui bực mình lắm; mất thời gian, tiền bạc và sức khỏe nữa, vô bổ. Phải viện trợ 1 em recruiter là khách hàng ‘chuyên gia’ của ngành hàng này tới training. Chưa đủ, phải dắt díu nhau qua cho khách hàng training. Và cuối cùng là phải tự mình trở thành người sử dụng (dù rất ấm ức).

Nhóm đầu tiên thú vị ngoài sức tưởng tượng. Thì ra khách hàng của ngành hàng này không tới nỗi vô công rỗi nghề, nhạt nhẽo, vô bổ như mình tưởng. Càng làm càng thấy hay. Xong phần phỏng vấn, 3 chị em hớn hở bắt tay vào làm report. Cũng càng làm càng say. Mỗi lần tìm ra được findings gì hay ho, hay nghĩ ra chart gì thú vị, 3 chị em cứ gọi là sướng rơn. Thương em Hà và em Phương Anh cứ phải đổi flow bài viết xoành xoạch theo cái đầu ‘viễn vông’ của chị Thụy. Hơn 1 tuần, report mới xong. Ngày cuối cùng chỉ có chỉnh sửa format và ráp file thôi mà 3 chị em mất đúng 1 ngày. 7g30 tối chưa xong, em Hà ngồi ngáp vắn ngáp dài vì tập trung cao độ. Gửi bài đi cả tuần hổng nghe client phản hồi gì cả. Gọi điện, khách hàng bảo chưa xem. 3 chị em lại bắt đầu nản.

Chiều nay 3 nàng đi trình bày kết quả, mà không hề biết được phản ứng khách hàng với cái report đó ra sao. Đành nhủ lòng: hên xui. Bước vào phòng họp xém té ngửa, gần 20 người tham gia, ai cũng có vẻ như đang mang ‘con mắt hình viên đạn’ (khổ lắm, branh manager và product manager của ngành hàng này rất đặc biệt, toàn là những người đã từng là khách hàng của ngành hàng này không à, ai cũng tự hào là mình biết về ngành hàng/ sản phẩm và khách hàng hơn bất kỳ ai khác). 30 phút trôi qua, chắc mình thao thao bất tuyệt đâu chừng 30 slides, tự dưng 1 anh trai giơ tay lên: chị làm ngành này lần đầu hả. Gật đầu rất…tự tin: dạ (cái tự tin chẳng ăn nhập gì với lời thú nhận là tui mới toanh trong ngành này à). Anh chàng gật gù: cám ơn, chị tiếp đi. Bắt đầu chột dạ: vụ gì vậy trời, hổng lẽ có sơ hở (mặc dù càng nói càng hứng thú), kệ, cứ làm hết sức. 2 tiếng đồng hồ mới xong bài presentation. Ngừng lại lấy hơi trước khi qua phần kết luận. Cũng anh chàng lúc nãy giơ tay xin phát biểu (trong bụng mình nghĩ thầm gặp ‘sọc dưa’ nữa rồi): trước khi chị kết luận tui muốn nhận xét thế này, chị không phải là người trong ngành, làm ngành này lần đầu, không phải là khách hàng của ngành này luôn, mà sao ngôn ngữ chị dùng, thông tin chị đưa ra chính xác quá vậy, good job. Má ơi, xém xỉu, cười hổng muốn nổi, ngồi phệt xuống ghế luôn. Giữ luôn tư thế ngồi để nói tiếp phần cuối. Xong, thở phào, không cần biết kết quả sao chỉ thấy thoải mái, nhẹ nhõm như vừa trút gánh nặng. CEO vỗ tay, mọi người vỗ tay. Có vẻ happy nhưng thôi, không dám chủ quan.

Sau khi mọi người xôn xao, CEO xin phép phát biểu. Nói rất dài nhưng đại để túm lại 2 ý chính: bây giờ đã hiểu vì sao nên làm research và muốn sẽ tiếp tục làm, giờ mới thấy là không thể dùng kinh nghiệm ‘bản thân cũng là người dùng ngành hàng đó’ để suy ra tâm lý khách hàng được…

Vui không phải vì khách hàng khen (qua cái tuổi sướng âm ỉ mấy ngày vì đi present được khách hàng khen rồi). Vui vì đã giúp khách hàng hiểu ra tiền dùng cho research không phải là vô bổ. Vui vì có người đồng cảm, và ‘appreciate’ công sức và tâm huyết mình (và của cả team) dành cho cái report đó.

Vui vì nghiệm ra được 1 điều. Không nên từ chối, thành kiến với cái gì khi chưa biết rõ về nó. Thật ra thì tới bây giờ mình vẫn không mê ngành hàng này và cũng không có ý định làm khách hàng lâu dài, lâu lâu ghé qua đổi không khí vậy thôi. Nhưng sau 1 thời gian làm việc, sống và thở với cái report này, tự dưng thấy ngành hàng này cũng hay hay. Ít ra thì mình cũng biết và hiểu thêm một ngành hành mới, một thế giới mới với những suy nghĩ khác mình nhưng cũng không kém phần thú vị.

Và vui vì thấy em Hà và em Phương Anh thích thú và yêu công việc hơn sau dự án này (2 em này ‘máu me’ với dự án này hơn mình nhiều, hổng có 2 nàng kéo tinh thần chắc chị Thụy bỏ của chạy lấy người rồi). Nghề marketing research, nhất là ngành quali, đang cần những trái tim trẻ và nhiệt huyết như vậy. Thích 1 câu trong sms chiều nay của em Hà: em thấy điểm thú vị làm research là sau mỗi dự án mình lại master một cái mới – không bao giờ chán. Uh, có lẽ nhờ vậy mà chị có thể gắn bó với nghề này hơn 12 năm. Có lúc tưởng đâu là ôm đàn bước sang thuyền khác rồi lại không đành lòng. Nhớ cái c
m giác ‘sau mỗi dự án là master một cái mới’ đó Tồ ơi.