Monthly Archives: Tháng Sáu 2008

Ôi, Vietnam airlines…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Một tháng trước, thấy điểm tích lũy khi bay với chương trình Bông Sen Vàng của VN airlines cũng đã kha khá, 2 vợ chồng quyết định nộp form lấy vé thưởng đi thưởng ngoạn Seoul. Khâu thủ tục nộp form đã khá nhiêu khê nhưng nói chung là vẫn chịu đựng được. Qua cái hẹn 1/5 sẽ có voucher lấy vé những 1 tháng mà chẳng thấy tăm hơi gì. Tuần trước, mình tranh thủ tạt qua head office của các anh Bông Sen Vàng hỏi thăm. Câu trả lời sặc mùi quan liêu (nhưng rất đúng chuẩn của các bác độc quyền): ‘trường hợp của chị đang được xem xét chị ạ’. ‘Xem xét là sao em? Có nghĩa là không chắc được cấp hả? Sao chị thấy trong tài khoản online của chị đã bị trừ điểm rồi mà.’ ‘Chắc chắn cấp chứ chị. Chị xem đây trong đây ghi tiếng Anh là trường hợp của chị là ‘processing’ nè.’ ‘Vậy sao em hẹn chị 1/5.’ ‘Thủ tục là từ lúc chị nộp tới lúc xuất voucher ít nhất là 1 tháng. Chị nộp đầu tháng 4, nên theo lệ em cứ hẹn chị 1/5, nhưng vé chị book đi Seoul tới tháng 9 mà, nên bên em thấy không gấp nên giải quyết từ từ’. Thật sự thì má Cá Heo không cần lấy gấp vé, nhưng thấy trễ quá, không biết có bị thất lạc gì không nên chạy lên kiểm tra thử. Nghe câu trả lời tự dưng sôi máu lên: ‘tụi em làm ăn gì lạ vậy. Nếu biết vậy sao ngay từ đầu không hẹn xa xa ra. Hẹn ngày đó, dặn chị phải ở văn phòng chờ bên em đem voucher lên, đúng người mới được nhận, không giao cũng không báo.’ ‘Chị thông cảm, mà cũng chỉ có hãng em là có chương trình vé thưởng này thôi chị. Chị bay hãng nội địa khác đâu có.’ Grrr… . Không kẹt cái hẹn họp với khách hàng sát sau đó thì chắc má Cá Heo quậy tiếp rồi.

Càng nghĩ càng chán cái anh chàng ‘công ty bay Việt Nam’ này. Nhớ tới cái quảng cáo báo gần đây của ảnh. Ảnh tự hào khoe là hãng của ảnh cái gì cũng tốt chỉ có 1-2 điểm chưa được thôi à, đó là: hay chậm giờ và thái độ tiếp viên chưa được tốt (đại để là vậy, không nhớ nguyên văn). Cái này dân ta gọi là ‘đẹp trai không bằng chai mặt’ đây. Không có gì hay ho, thì cứ dày mặt show cái dở của mình ra cho thiên hạ xem chơi. Nó có chửi mình thì ít nhất nó cũng nhớ mình . Mà hổng biết ‘công ty bay’ này làm research kiểu gì (máu nghề nghiệp nổi lên nữa rồi). Chắc nó quên xếp thứ tự ưu tiên những đặc tính đó nên không biết là ‘chỉ còn 2 cái thôi’ đó chính là 2 cái quan trọng nhất. Mà thôi, kể có xếp thứ tự, có biết thì cũng vậy thôi à. Ta độc quyền thì ta sợ gì ai. Ta nhơn nhơn ra đấy với bao nhiêu thói xấu nhưng chúng nó có bỏ ta được đâu. Bằng chứng là ngày mai cái kẻ đang ngồi viết entry rủa xả này lại phải leo lên tàu bay ‘VN 212 đường bay thành phố HCM – HN’ đây. Gút lại là mình có lỗi chứ đâu phải ‘công ty bay’ có lỗi. Kỳ vậy ta?

‘Bao giờ cho đến tháng mười?’, cho có thêm nhiều hãng cạnh tranh đường bay nội địa, để người tiêu dùng được trả lại đúng vị trí là ‘thượng đế’ được quyền quay lưng ngoảnh mặt với cái công ty bay kia vì nó ‘mãi không khắc phục được 2 cái nhược điểm quan trọng nhất kia’.

Chán. Quyết định viết tiếp 1 entry nữa về 2 cô cậu nhỏ để xả bớt bực bội.

Ôi, Vietnam airlines…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Một tháng trước, thấy điểm tích lũy khi bay với chương trình Bông Sen Vàng của VN airlines cũng đã kha khá, 2 vợ chồng quyết định nộp form lấy vé thưởng đi thưởng ngoạn Seoul. Khâu thủ tục nộp form đã khá nhiêu khê nhưng nói chung là vẫn chịu đựng được. Qua cái hẹn 1/5 sẽ có voucher lấy vé những 1 tháng mà chẳng thấy tăm hơi gì. Tuần trước, mình tranh thủ tạt qua head office của các anh Bông Sen Vàng hỏi thăm. Câu trả lời sặc mùi quan liêu (nhưng rất đúng chuẩn của các bác độc quyền): ‘trường hợp của chị đang được xem xét chị ạ’. ‘Xem xét là sao em? Có nghĩa là không chắc được cấp hả? Sao chị thấy trong tài khoản online của chị đã bị trừ điểm rồi mà.’ ‘Chắc chắn cấp chứ chị. Chị xem đây trong đây ghi tiếng Anh là trường hợp của chị là ‘processing’ nè.’ ‘Vậy sao em hẹn chị 1/5.’ ‘Thủ tục là từ lúc chị nộp tới lúc xuất voucher ít nhất là 1 tháng. Chị nộp đầu tháng 4, nên theo lệ em cứ hẹn chị 1/5, nhưng vé chị book đi Seoul tới tháng 9 mà, nên bên em thấy không gấp nên giải quyết từ từ’. Thật sự thì má Cá Heo không cần lấy gấp vé, nhưng thấy trễ quá, không biết có bị thất lạc gì không nên chạy lên kiểm tra thử. Nghe câu trả lời tự dưng sôi máu lên: ‘tụi em làm ăn gì lạ vậy. Nếu biết vậy sao ngay từ đầu không hẹn xa xa ra. Hẹn ngày đó, dặn chị phải ở văn phòng chờ bên em đem voucher lên, đúng người mới được nhận, không giao cũng không báo.’ ‘Chị thông cảm, mà cũng chỉ có hãng em là có chương trình vé thưởng này thôi chị. Chị bay hãng nội địa khác đâu có.’ Grrr… . Không kẹt cái hẹn họp với khách hàng sát sau đó thì chắc má Cá Heo quậy tiếp rồi.

Càng nghĩ càng chán cái anh chàng ‘công ty bay Việt Nam’ này. Nhớ tới cái quảng cáo báo gần đây của ảnh. Ảnh tự hào khoe là hãng của ảnh cái gì cũng tốt chỉ có 1-2 điểm chưa được thôi à, đó là: hay chậm giờ và thái độ tiếp viên chưa được tốt (đại để là vậy, không nhớ nguyên văn). Cái này dân ta gọi là ‘đẹp trai không bằng chai mặt’ đây. Không có gì hay ho, thì cứ dày mặt show cái dở của mình ra cho thiên hạ xem chơi. Nó có chửi mình thì ít nhất nó cũng nhớ mình . Mà hổng biết ‘công ty bay’ này làm research kiểu gì (máu nghề nghiệp nổi lên nữa rồi). Chắc nó quên xếp thứ tự ưu tiên những đặc tính đó nên không biết là ‘chỉ còn 2 cái thôi’ đó chính là 2 cái quan trọng nhất. Mà thôi, kể có xếp thứ tự, có biết thì cũng vậy thôi à. Ta độc quyền thì ta sợ gì ai. Ta nhơn nhơn ra đấy với bao nhiêu thói xấu nhưng chúng nó có bỏ ta được đâu. Bằng chứng là ngày mai cái kẻ đang ngồi viết entry rủa xả này lại phải leo lên tàu bay ‘VN 212 đường bay thành phố HCM – HN’ đây. Gút lại là mình có lỗi chứ đâu phải ‘công ty bay’ có lỗi. Kỳ vậy ta?

‘Bao giờ cho đến tháng mười?’, cho có thêm nhiều hãng cạnh tranh đường bay nội địa, để người tiêu dùng được trả lại đúng vị trí là ‘thượng đế’ được quyền quay lưng ngoảnh mặt với cái công ty bay kia vì nó ‘mãi không khắc phục được 2 cái nhược điểm quan trọng nhất kia’.

Chán. Quyết định viết tiếp 1 entry nữa về 2 cô cậu nhỏ để xả bớt bực bội.

Research? Shoud I, shouldn’t I?

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn
Tặng PA và H

Chiều nay vui…

Thế là xong 1 project dài hÆ¡i (dài loằng ngoằng luôn). Khách hàng – hoạt động trong 1 ngành rất đặc thù, đang phát triển cá»±c tốt – chÆ°a bao giờ làm research và hổng thấy nhu cầu phải làm research. Lúc làm proposal, mấy lần muốn thoái lui vì ngoài CEO và marketing director, các ban bệ còn lại hổng ai hiểu tại sao phải tiêu một số tiền to thế cho research. Purchaser hỏi: chị phải cho tôi biết chị dùng bao nhiêu nhân sá»± để làm 18 nhóm này, tôi cần thông tin đó để xem vì sao tôi phải trả số tiền này. Cho anh biết con số recruiters, supervisors, fieldwork executives, research assitant/ excutive và director (cái này thì chỉ có 1), anh mắt tròn mắt dẹt: vậy thôi hả chị? Mình cÅ©ng mắt tròn mắt dẹt: vậy thôi đó anh. Cuối cùng anh purchaser phán 1 câu: nếu marketing cần dịch vụ của chị thì tui ký thôi, chứ tui thấy nhiều tiền quá. Pó tay. Thấy con đường trước mặt sao dài dằng dặc.

Sau đó đến đoạn chuẩn bị. Ngành hàng đang nghiên cứu rất đặc thù. Mình vốn thích cái gì mới mẻ và lạ lạ. NhÆ°ng lần này thì thú thật hÆ¡i nản. Mình không thích ngành hàng đó lắm và chính xác là không biết nhiều về ngành hàng đó. Vì công việc, suốt gần 2 tuần, ngày nào vào công ty cÅ©ng bỏ ra gần cả ngày ngồi đồng trong các forum/blog/website có liên quan đến ngành hàng đó. Vào forum/ blog mà không thấy thÆ° giãn, vui vẻ gì hết, tay lăm lăm bút viết, note lại tất cả những ngôn từ mà những người sá»­ dụng ngành hàng đó hay nói với nhau. Càng xem càng rối. Một thế giới khác hẳn thế giới mình đang sống, có cảm giác nhÆ° vậy. Trong bụng lầm bầm: con tui hay em, cháu tui mà rớ vào 3 cái này chắc tui bá»±c mình lắm; mất thời gian, tiền bạc và sức khỏe nữa, vô bổ. Phải viện trợ 1 em recruiter là khách hàng ‘chuyên gia’ của ngành hàng này tới training. ChÆ°a đủ, phải dắt díu nhau qua cho khách hàng training. Và cuối cùng là phải tá»± mình trở thành người sá»­ dụng (dù rất ấm ức).

Nhóm đầu tiên thú vị ngoài sức tưởng tượng. Thì ra khách hàng của ngành hàng này không tới nỗi vô công rỗi nghề, nhạt nhẽo, vô bổ nhÆ° mình tưởng. Càng làm càng thấy hay. Xong phần phỏng vấn, 3 chị em hớn hở bắt tay vào làm report. CÅ©ng càng làm càng say. Mỗi lần tìm ra được findings gì hay ho, hay nghÄ© ra chart gì thú vị, 3 chị em cứ gọi là sướng rÆ¡n. ThÆ°Æ¡ng em Hà và em PhÆ°Æ¡ng Anh cứ phải đổi flow bài viết xoành xoạch theo cái đầu ‘viễn vông’ của chị Thụy. HÆ¡n 1 tuần, report mới xong. Ngày cuối cùng chỉ có chỉnh sá»­a format và ráp file thôi mà 3 chị em mất đúng 1 ngày. 7g30 tối chÆ°a xong, em Hà ngồi ngáp vắn ngáp dài vì tập trung cao độ. Gá»­i bài đi cả tuần hổng nghe client phản hồi gì cả. Gọi điện, khách hàng bảo chÆ°a xem. 3 chị em lại bắt đầu nản.

Chiều nay 3 nàng đi trình bày kết quả, mà không hề biết được phản ứng khách hàng với cái report đó ra sao. Đành nhủ lòng: hên xui. Bước vào phòng họp xém té ngá»­a, gần 20 người tham gia, ai cÅ©ng có vẻ nhÆ° đang mang ‘con mắt hình viên đạn’ (khổ lắm, branh manager và product manager của ngành hàng này rất đặc biệt, toàn là những người đã từng là khách hàng của ngành hàng này không à, ai cÅ©ng tá»± hào là mình biết về ngành hàng/ sản phẩm và khách hàng hÆ¡n bất kỳ ai khác). 30 phút trôi qua, chắc mình thao thao bất tuyệt đâu chừng 30 slides, tá»± dÆ°ng 1 anh trai giÆ¡ tay lên: chị làm ngành này lần đầu hả. Gật đầu rất…tá»± tin: dạ (cái tá»± tin chẳng ăn nhập gì với lời thú nhận là tui mới toanh trong ngành này à). Anh chàng gật gù: cám Æ¡n, chị tiếp đi. Bắt đầu chột dạ: vụ gì vậy trời, hổng lẽ có sÆ¡ hở (mặc dù càng nói càng hứng thú), kệ, cứ làm hết sức. 2 tiếng đồng hồ mới xong bài presentation. Ngừng lại lấy hÆ¡i trước khi qua phần kết luận. CÅ©ng anh chàng lúc nãy giÆ¡ tay xin phát biểu (trong bụng mình nghÄ© thầm gặp ‘sọc dÆ°a’ nữa rồi): trước khi chị kết luận tui muốn nhận xét thế này, chị không phải là người trong ngành, làm ngành này lần đầu, không phải là khách hàng của ngành này luôn, mà sao ngôn ngữ chị dùng, thông tin chị đưa ra chính xác quá vậy, good job. Má Æ¡i, xém xỉu, cười hổng muốn nổi, ngồi phệt xuống ghế luôn. Giữ luôn tÆ° thế ngồi để nói tiếp phần cuối. Xong, thở phào, không cần biết kết quả sao chỉ thấy thoải mái, nhẹ nhõm nhÆ° vừa trút gánh nặng. CEO vỗ tay, mọi người vỗ tay. Có vẻ happy nhÆ°ng thôi, không dám chủ quan.

Sau khi mọi người xôn xao, CEO xin phép phát biểu. Nói rất dài nhÆ°ng đại để túm lại 2 ý chính: bây giờ đã hiểu vì sao nên làm research và muốn sẽ tiếp tục làm, giờ mới thấy là không thể dùng kinh nghiệm ‘bản thân cÅ©ng là người dùng ngành hàng đó’ để suy ra tâm lý khách hàng được…

Vui không phải vì khách hàng khen (qua cái tuổi sướng âm ỉ mấy ngày vì đi present được khách hàng khen rồi). Vui vì đã giúp khách hàng hiểu ra tiền dùng cho research không phải là vô bổ. Vui vì có người đồng cảm, và ‘appreciate’ công sức và tâm huyết mình (và của cả team) dành cho cái report đó.

Vui vì nghiệm ra được 1 điều. Không nên từ chối, thành kiến với cái gì khi chưa biết rõ về nó. Thật ra thì tới bây giờ mình vẫn không mê ngành hàng này và cũng không có ý định làm khách hàng lâu dài, lâu lâu ghé qua đổi không khí vậy thôi. Nhưng sau 1 thời gian làm việc, sống và thở với cái report này, tự dưng thấy ngành hàng này cũng hay hay. Ít ra thì mình cũng biết và hiểu thêm một ngành hành mới, một thế giới mới với những suy nghĩ khác mình nhưng cũng không kém phần thú vị.

Và vui vì thấy em Hà và em PhÆ°Æ¡ng Anh thích thú và yêu công việc hÆ¡n sau dá»± án này (2 em này ‘máu me’ với dá»± án này hÆ¡n mình nhiều, hổng có 2 nàng kéo tinh thần chắc chị Thụy bỏ của chạy lấy người rồi). Nghề marketing research, nhất là ngành quali, đang cần những trái tim trẻ và nhiệt huyết nhÆ° vậy. Thích 1 câu trong sms chiều nay của em Hà: em thấy điểm thú vị làm research là sau mỗi dá»± án mình lại master một cái mới – không bao giờ chán. Uh, có lẽ nhờ vậy mà chị có thể gắn bó với nghề này hÆ¡n 12 năm. Có lúc tưởng đâu là ôm đàn bước sang thuyền khác rồi lại không đành lòng. Nhớ cái cáº
£m giác ‘sau mỗi dá»± án là master một cái mới’ đó Tồ Æ¡i.

Research? Shoud I, shouldn’t I?

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn
Tặng PA và H

Chiều nay vui…

Thế là xong 1 project dài hơi (dài loằng ngoằng luôn). Khách hàng – hoạt động trong 1 ngành rất đặc thù, đang phát triển cực tốt – chưa bao giờ làm research và hổng thấy nhu cầu phải làm research. Lúc làm proposal, mấy lần muốn thoái lui vì ngoài CEO và marketing director, các ban bệ còn lại hổng ai hiểu tại sao phải tiêu một số tiền to thế cho research. Purchaser hỏi: chị phải cho tôi biết chị dùng bao nhiêu nhân sự để làm 18 nhóm này, tôi cần thông tin đó để xem vì sao tôi phải trả số tiền này. Cho anh biết con số recruiters, supervisors, fieldwork executives, research assitant/ excutive và director (cái này thì chỉ có 1), anh mắt tròn mắt dẹt: vậy thôi hả chị? Mình cũng mắt tròn mắt dẹt: vậy thôi đó anh. Cuối cùng anh purchaser phán 1 câu: nếu marketing cần dịch vụ của chị thì tui ký thôi, chứ tui thấy nhiều tiền quá. Pó tay. Thấy con đường trước mặt sao dài dằng dặc.

Sau đó đến đoạn chuẩn bị. Ngành hàng đang nghiên cứu rất đặc thù. Mình vốn thích cái gì mới mẻ và lạ lạ. Nhưng lần này thì thú thật hơi nản. Mình không thích ngành hàng đó lắm và chính xác là không biết nhiều về ngành hàng đó. Vì công việc, suốt gần 2 tuần, ngày nào vào công ty cũng bỏ ra gần cả ngày ngồi đồng trong các forum/blog/website có liên quan đến ngành hàng đó. Vào forum/ blog mà không thấy thư giãn, vui vẻ gì hết, tay lăm lăm bút viết, note lại tất cả những ngôn từ mà những người sử dụng ngành hàng đó hay nói với nhau. Càng xem càng rối. Một thế giới khác hẳn thế giới mình đang sống, có cảm giác như vậy. Trong bụng lầm bầm: con tui hay em, cháu tui mà rớ vào 3 cái này chắc tui bực mình lắm; mất thời gian, tiền bạc và sức khỏe nữa, vô bổ. Phải viện trợ 1 em recruiter là khách hàng ‘chuyên gia’ của ngành hàng này tới training. Chưa đủ, phải dắt díu nhau qua cho khách hàng training. Và cuối cùng là phải tự mình trở thành người sử dụng (dù rất ấm ức).

Nhóm đầu tiên thú vị ngoài sức tưởng tượng. Thì ra khách hàng của ngành hàng này không tới nỗi vô công rỗi nghề, nhạt nhẽo, vô bổ như mình tưởng. Càng làm càng thấy hay. Xong phần phỏng vấn, 3 chị em hớn hở bắt tay vào làm report. Cũng càng làm càng say. Mỗi lần tìm ra được findings gì hay ho, hay nghĩ ra chart gì thú vị, 3 chị em cứ gọi là sướng rơn. Thương em Hà và em Phương Anh cứ phải đổi flow bài viết xoành xoạch theo cái đầu ‘viễn vông’ của chị Thụy. Hơn 1 tuần, report mới xong. Ngày cuối cùng chỉ có chỉnh sửa format và ráp file thôi mà 3 chị em mất đúng 1 ngày. 7g30 tối chưa xong, em Hà ngồi ngáp vắn ngáp dài vì tập trung cao độ. Gửi bài đi cả tuần hổng nghe client phản hồi gì cả. Gọi điện, khách hàng bảo chưa xem. 3 chị em lại bắt đầu nản.

Chiều nay 3 nàng đi trình bày kết quả, mà không hề biết được phản ứng khách hàng với cái report đó ra sao. Đành nhủ lòng: hên xui. Bước vào phòng họp xém té ngửa, gần 20 người tham gia, ai cũng có vẻ như đang mang ‘con mắt hình viên đạn’ (khổ lắm, branh manager và product manager của ngành hàng này rất đặc biệt, toàn là những người đã từng là khách hàng của ngành hàng này không à, ai cũng tự hào là mình biết về ngành hàng/ sản phẩm và khách hàng hơn bất kỳ ai khác). 30 phút trôi qua, chắc mình thao thao bất tuyệt đâu chừng 30 slides, tự dưng 1 anh trai giơ tay lên: chị làm ngành này lần đầu hả. Gật đầu rất…tự tin: dạ (cái tự tin chẳng ăn nhập gì với lời thú nhận là tui mới toanh trong ngành này à). Anh chàng gật gù: cám ơn, chị tiếp đi. Bắt đầu chột dạ: vụ gì vậy trời, hổng lẽ có sơ hở (mặc dù càng nói càng hứng thú), kệ, cứ làm hết sức. 2 tiếng đồng hồ mới xong bài presentation. Ngừng lại lấy hơi trước khi qua phần kết luận. Cũng anh chàng lúc nãy giơ tay xin phát biểu (trong bụng mình nghĩ thầm gặp ‘sọc dưa’ nữa rồi): trước khi chị kết luận tui muốn nhận xét thế này, chị không phải là người trong ngành, làm ngành này lần đầu, không phải là khách hàng của ngành này luôn, mà sao ngôn ngữ chị dùng, thông tin chị đưa ra chính xác quá vậy, good job. Má ơi, xém xỉu, cười hổng muốn nổi, ngồi phệt xuống ghế luôn. Giữ luôn tư thế ngồi để nói tiếp phần cuối. Xong, thở phào, không cần biết kết quả sao chỉ thấy thoải mái, nhẹ nhõm như vừa trút gánh nặng. CEO vỗ tay, mọi người vỗ tay. Có vẻ happy nhưng thôi, không dám chủ quan.

Sau khi mọi người xôn xao, CEO xin phép phát biểu. Nói rất dài nhưng đại để túm lại 2 ý chính: bây giờ đã hiểu vì sao nên làm research và muốn sẽ tiếp tục làm, giờ mới thấy là không thể dùng kinh nghiệm ‘bản thân cũng là người dùng ngành hàng đó’ để suy ra tâm lý khách hàng được…

Vui không phải vì khách hàng khen (qua cái tuổi sướng âm ỉ mấy ngày vì đi present được khách hàng khen rồi). Vui vì đã giúp khách hàng hiểu ra tiền dùng cho research không phải là vô bổ. Vui vì có người đồng cảm, và ‘appreciate’ công sức và tâm huyết mình (và của cả team) dành cho cái report đó.

Vui vì nghiệm ra được 1 điều. Không nên từ chối, thành kiến với cái gì khi chưa biết rõ về nó. Thật ra thì tới bây giờ mình vẫn không mê ngành hàng này và cũng không có ý định làm khách hàng lâu dài, lâu lâu ghé qua đổi không khí vậy thôi. Nhưng sau 1 thời gian làm việc, sống và thở với cái report này, tự dưng thấy ngành hàng này cũng hay hay. Ít ra thì mình cũng biết và hiểu thêm một ngành hành mới, một thế giới mới với những suy nghĩ khác mình nhưng cũng không kém phần thú vị.

Và vui vì thấy em Hà và em Phương Anh thích thú và yêu công việc hơn sau dự án này (2 em này ‘máu me’ với dự án này hơn mình nhiều, hổng có 2 nàng kéo tinh thần chắc chị Thụy bỏ của chạy lấy người rồi). Nghề marketing research, nhất là ngành quali, đang cần những trái tim trẻ và nhiệt huyết như vậy. Thích 1 câu trong sms chiều nay của em Hà: em thấy điểm thú vị làm research là sau mỗi dự án mình lại master một cái mới – không bao giờ chán. Uh, có lẽ nhờ vậy mà chị có thể gắn bó với nghề này hơn 12 năm. Có lúc tưởng đâu là ôm đàn bước sang thuyền khác rồi lại không đành lòng. Nhớ cái c
m giác ‘sau mỗi dự án là master một cái mới’ đó Tồ ơi.

Cá lau kiếng…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Cả nhà đi siêu thị cuối tuần. Trong hồ cá thường chỉ bán mỗi cá điêu hồng, may mắn lắm thì có thêm cá lóc. Bữa nay tự dưng xuất hiện một con cá đen đen, lạ hoắc. Mẹ quay qua hỏi Ba: cá gì lạ vậy anh? Và Mẹ giật mình khi Ba và con cùng trả lời 1 lúc: cá lau kiếng. Ba cũng hết hồn. Mẹ hỏi: sao con biết. Con cười cười rất đắc chí (ra cái điều là thì ra đâu phải cái gì Mẹ cũng biết hơn con, hehe).

Ức quá, trưa về 2 Mẹ con nằm đọc chuyện Susu, Mẹ lại dò hỏi tiếp: sao con biết con cá lau kiếng hay vậy? Con hãnh diện trả lời: anh của bác Hậu chỉ con, ở quán lẩu đó. Mẹ lại càng rối hơn. Đúng là nhà mình và nhà bác Hậu có đi ăn lẩu thật, cách đây cũng vài tuần rồi, và quán lẩu đó có hồ cá, Ba cũng xác nhận với Mẹ là trong hồ cá đó có mấy con cá lau kiếng (hơi nhỏ hơn con cá trong hồ cá điêu hồng bữa nay). Vấn đề là ‘anh của bác Hậu’ là ai? Hôm đó bác Hậu đâu có dẫn người anh nào theo đâu? Lại dò hỏi và té ngửa với kết quả điều tra: anh của bác Hậu chính là anh Bi con bác Hậu. Con nói tắt kiểu này hỏi làm sao mà Mẹ không rối.

Túm lại, trẻ con đang rất khoái chí với vụ ‘Mẹ hổng biết cá lau kiếng hả Mẹ? anh hổng chỉ Mẹ hả?’

Cá lau kiếng…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Cả nhà đi siêu thị cuối tuần. Trong hồ cá thường chỉ bán mỗi cá điêu hồng, may mắn lắm thì có thêm cá lóc. Bữa nay tự dưng xuất hiện một con cá đen đen, lạ hoắc. Mẹ quay qua hỏi Ba: cá gì lạ vậy anh? Và Mẹ giật mình khi Ba và con cùng trả lời 1 lúc: cá lau kiếng. Ba cũng hết hồn. Mẹ hỏi: sao con biết. Con cười cười rất đắc chí (ra cái điều là thì ra đâu phải cái gì Mẹ cũng biết hơn con, hehe).

Ức quá, trưa về 2 Mẹ con nằm đọc chuyện Susu, Mẹ lại dò hỏi tiếp: sao con biết con cá lau kiếng hay vậy? Con hãnh diện trả lời: anh của bác Hậu chỉ con, ở quán lẩu đó. Mẹ lại càng rối hơn. Đúng là nhà mình và nhà bác Hậu có đi ăn lẩu thật, cách đây cũng vài tuần rồi, và quán lẩu đó có hồ cá, Ba cũng xác nhận với Mẹ là trong hồ cá đó có mấy con cá lau kiếng (hơi nhỏ hơn con cá trong hồ cá điêu hồng bữa nay). Vấn đề là ‘anh của bác Hậu’ là ai? Hôm đó bác Hậu đâu có dẫn người anh nào theo đâu? Lại dò hỏi và té ngửa với kết quả điều tra: anh của bác Hậu chính là anh Bi con bác Hậu. Con nói tắt kiểu này hỏi làm sao mà Mẹ không rối.

Túm lại, trẻ con đang rất khoái chí với vụ ‘Mẹ hổng biết cá lau kiếng hả Mẹ? anh hổng chỉ Mẹ hả?’

Mẹ mua kem cho anh chưa?

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Câu hỏi này anh Hai không phải hỏi cho mình. ‘anh’ trong câu hỏi không phải là anh Hai.

Hôm thứ 3, Hai bị bệnh nên rất quấy. Hai không chịu ăn, Hai phun thức ăn xuống đất. Hai đòi đem đổ sữa. Bình thường thì Hai không hư vậy đâu, nhưng có lẽ do bực bội vì bệnh nên Hai trở nên rất…khó ưa .

Mẹ rất ghét tật phun và đòi đổ thức ăn (từ nhỏ bà Ngoại đã giáo dục Mẹ làm vậy là mang tội). Mẹ bảo Hai: con không ngoan rồi, nếu con chưa muốn ăn thì Mẹ sẽ cất đi, con không được phun và đòi đổ thức ăn. Bao nhiêu bạn không có thức ăn để ăn, con có thức ăn, có Mẹ đút cho ăn mà lại đòi đổ, đòi bỏ. Con có nhớ anh đứng xin tiền ở góc đường không?

Tự dưng, con bớt hung hăng và dịu xuống. Con xích lại gần Mẹ: Mẹ ơi, anh tên gì, anh ở nào vậy (ở nào có nghĩa là ở đâu, trong ngôn ngữ của con)? Mẹ anh có cho anh ăn súp không? Anh bú sữa nào Mẹ?

Mẹ trả lời: Anh tên cu Tí, Mẹ đoán là vậy. Mẹ không biết nhà anh ở đâu. Mẹ anh nghèo nên anh giúp Mẹ đi xin để có tiền ăn. Anh không biết sữa đâu, anh không có sữa để bú. Hôm nào con và Mẹ mua bánh cho anh nha (thật ra, Mẹ đang có kế hoạch dẫn CH đi tặng quà 1 điểm nuôi trẻ mồ côi, nên câu nói này là xác thực, không phải với mục đích dụ dỗ con ăn).

Con suy nghĩ một lúc, ôm bình sữa nằm bú ngoan ngoãn. Chừng 5 phút sau, con quay sang Mẹ: Mẹ, Mẹ mua bánh cho anh, anh không đi xin nữa hả Mẹ? Mẹ thật sự bất ngờ trước suy luận của con. Mẹ không biết nên trả lời thế nào cho phải. Một ít bánh của con và Mẹ chắc không thể giúp thay đổi được ‘công việc’ hàng ngày của cậu bé đó. May mắn, con lại đổi đề tài: Mẹ dẫn anh và Cá Heo đi ăn kem nha Mẹ. CH mua kem cho anh, CH không ích kỷ đâu. Mẹ không biết nói gì hơn là ôm con vào lòng. Mẹ thương anh – một cái tên chung chung con dành nói về các em bé ăn xin con từng gặp trên đường, ở dinh Thầy Thiếm, từng được Mẹ dạy cầm tiền tặng anh. Mẹ cảm động vì những suy nghĩ nhân hậu non nớt của con.

Tối hôm qua, đang nằm nghe Mẹ kể chuyện, con hỏi Mẹ: anh có chuyện không Mẹ. Bất thình lình, con chồm dậy: Mẹ mua kem cho anh chưa? Mẹ bất ngờ và cảm thấy xấu hổ (dù không hẳn đó là lỗi của Mẹ) khi đành phải trả lời chưa với con (nguyên tắc của Mẹ là hạn chế nói dối với con tới mức tối đa, dù là những lời nói dối vô hại). Con lại hỏi: mai hả Mẹ? Mẹ chưa biết phải làm sao vì mấy hôm nay đi làm Mẹ không còn thấy anh đứng ở góc đường mà Mẹ và con thấy lần trước nữa. Nếu gặp anh, Mẹ sẵn lòng đưa anh và con cùng đi ăn kem. Nhưng giờ Mẹ chẳng biết tìm anh ở đâu để thực hiện ý định ‘xã hội’ đầu đời của con?

Nhất định Mẹ sẽ dẫn con cùng đi đến điểm nuôi trẻ mồ côi trong thời gian sớm nhất. Chuyến đi ủy lạo học sinh nghèo ở Kiên Giang năm nay sẽ có một thành viên mới – Trương Minh Trí. Mẹ mong những hạt mầm nhân ái nhỏ nhoi con tự gieo hôm nay, với sự giúp sức của Ba Mẹ, sẽ giúp con lớn lên với 1 tâm hồn nhân hậu, biết yêu thương và rung cảm trước những bất hạnh, đau khổ của người xung quanh. Con đường làm từ thiện/ việc xã hội dang dở của bà Ngoại (mà Mẹ là một người kế thừa hơi bị tệ) hy vọng sẽ có người tiếp nối.

Mẹ mua kem cho anh chưa?

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Câu hỏi này anh Hai không phải hỏi cho mình. ‘anh’ trong câu hỏi không phải là anh Hai.

Hôm thứ 3, Hai bị bệnh nên rất quấy. Hai không chịu ăn, Hai phun thức ăn xuống đất. Hai đòi đem đổ sữa. Bình thường thì Hai không hư vậy đâu, nhưng có lẽ do bực bội vì bệnh nên Hai trở nên rất…khó ưa .

Mẹ rất ghét tật phun và đòi đổ thức ăn (từ nhỏ bà Ngoại đã giáo dục Mẹ làm vậy là mang tội). Mẹ bảo Hai: con không ngoan rồi, nếu con chưa muốn ăn thì Mẹ sẽ cất đi, con không được phun và đòi đổ thức ăn. Bao nhiêu bạn không có thức ăn để ăn, con có thức ăn, có Mẹ đút cho ăn mà lại đòi đổ, đòi bỏ. Con có nhớ anh đứng xin tiền ở góc đường không?

Tự dưng, con bớt hung hăng và dịu xuống. Con xích lại gần Mẹ: Mẹ ơi, anh tên gì, anh ở nào vậy (ở nào có nghĩa là ở đâu, trong ngôn ngữ của con)? Mẹ anh có cho anh ăn súp không? Anh bú sữa nào Mẹ?

Mẹ trả lời: Anh tên cu Tí, Mẹ đoán là vậy. Mẹ không biết nhà anh ở đâu. Mẹ anh nghèo nên anh giúp Mẹ đi xin để có tiền ăn. Anh không biết sữa đâu, anh không có sữa để bú. Hôm nào con và Mẹ mua bánh cho anh nha (thật ra, Mẹ đang có kế hoạch dẫn CH đi tặng quà 1 điểm nuôi trẻ mồ côi, nên câu nói này là xác thực, không phải với mục đích dụ dỗ con ăn).

Con suy nghĩ một lúc, ôm bình sữa nằm bú ngoan ngoãn. Chừng 5 phút sau, con quay sang Mẹ: Mẹ, Mẹ mua bánh cho anh, anh không đi xin nữa hả Mẹ? Mẹ thật sự bất ngờ trước suy luận của con. Mẹ không biết nên trả lời thế nào cho phải. Một ít bánh của con và Mẹ chắc không thể giúp thay đổi được ‘công việc’ hàng ngày của cậu bé đó. May mắn, con lại đổi đề tài: Mẹ dẫn anh và Cá Heo đi ăn kem nha Mẹ. CH mua kem cho anh, CH không ích kỷ đâu. Mẹ không biết nói gì hơn là ôm con vào lòng. Mẹ thương anh – một cái tên chung chung con dành nói về các em bé ăn xin con từng gặp trên đường, ở dinh Thầy Thiếm, từng được Mẹ dạy cầm tiền tặng anh. Mẹ cảm động vì những suy nghĩ nhân hậu non nớt của con.

Tối hôm qua, đang nằm nghe Mẹ kể chuyện, con hỏi Mẹ: anh có chuyện không Mẹ. Bất thình lình, con chồm dậy: Mẹ mua kem cho anh chưa? Mẹ bất ngờ và cảm thấy xấu hổ (dù không hẳn đó là lỗi của Mẹ) khi đành phải trả lời chưa với con (nguyên tắc của Mẹ là hạn chế nói dối với con tới mức tối đa, dù là những lời nói dối vô hại). Con lại hỏi: mai hả Mẹ? Mẹ chưa biết phải làm sao vì mấy hôm nay đi làm Mẹ không còn thấy anh đứng ở góc đường mà Mẹ và con thấy lần trước nữa. Nếu gặp anh, Mẹ sẵn lòng đưa anh và con cùng đi ăn kem. Nhưng giờ Mẹ chẳng biết tìm anh ở đâu để thực hiện ý định ‘xã hội’ đầu đời của con?

Nhất định Mẹ sẽ dẫn con cùng đi đến điểm nuôi trẻ mồ côi trong thời gian sớm nhất. Chuyến đi ủy lạo học sinh nghèo ở Kiên Giang năm nay sẽ có một thành viên mới – Trương Minh Trí. Mẹ mong những hạt mầm nhân ái nhỏ nhoi con tự gieo hôm nay, với sự giúp sức của Ba Mẹ, sẽ giúp con lớn lên với 1 tâm hồn nhân hậu, biết yêu thương và rung cảm trước những bất hạnh, đau khổ của người xung quanh. Con đường làm từ thiện/ việc xã hội dang dở của bà Ngoại (mà Mẹ là một người kế thừa hơi bị tệ) hy vọng sẽ có người tiếp nối.

Tay, chân, miệng…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

3 chữ này là nỗi ám ảnh của các bà mẹ hiện nay. Đang mùa dịch mà. Bản thân bệnh này là lành tính nhưng nếu kèm theo sốt, co giật…thì lại thành nguy hiểm. Từ đầu mùa dịch, ngày nào Ba CH về cũng nhắc Mẹ phải cẩn thận, cho con xuống sân chơi tránh chỗ cỏ ướt (nhiều nguy cơ là ổ dịch), xem chừng có bạn nào chơi chung bị nổi mụn trên tay, chân và trong miệng không… Mẹ cũng canh phòng rất nghiêm cẩn vậy mà cuối cùng cả 2 đứa đều dính bệnh. Anh Hai bị trước rồi lây cho em Hân.

Mấy ngày đầu anh Hai nổi vài cái đẹn con con trong miệng và 1-2 nốt mụt đỏ trên đầu gối. Mẹ chủ quan nghĩ: không phải trong lòng bàn tay, bàn chân… chắc là chỉ bị nhiệt trong người thôi, dù cũng cẩn thận thường xuyên kiểm tra lòng bàn tay, lòng bàn chân… Sáng Chủ Nhật anh Hai thức dậy có vẻ khó chịu trong người, tay chân đầy các mụt đỏ có đầu (nhưng không phải là bóng nước), lòng bàn chân có 2 vết đỏ mờ dưới da. Ba nhìn sơ qua rồi bảo Mẹ: phải cho đi khám thôi. Bác sĩ cũng nghi ngờ là tay, chân, miệng…nhưng những vết dưới lòng bàn chân chưa rõ nên chỉ dặn theo dõi và cách ly con và em Hân. Anh Hai đã biết đi lại nên chiếm nguyên tầng dưới để không bị tù túng chân cẳng. Em Hân được giữ trên lầu. Buồn cười, ở cùng nhà mà 2 đứa cứ nhớ nhau. Em Hân cứ nghe tiếng Hai là cuống quít bò ra cửa phòng, ngơ ngác tìm. Hai thì cứ đứng dưới nhà gọi vói lên: em Hân ơi. Lâu lâu Mẹ bế Hân đứng trên gác lửng nhìn xuống nhà cho 2 đứa giao lưu. Thế là rối rít gọi nhau, vẫy nhau…, nhìn ‘thảm thiết’ một cách rất buồn cười. Đã dặn dò anh Hai kỹ lưỡng: con bệnh đừng đến gần em, em bị lây bệnh tội em. Vậy mà Hân xuống nhà 2 lần để tắm và để lấy xe xuống sân chơi, con tìm mọi cách đến gần, đụng chân 1 cái, rồi cười sằng sặc: Mẹ ơi, con đụng được em rồi. Cuối cùng thì em cũng bị lây bệnh rồi. Bữa nay khỏi cách ly nữa, 2 đứa quấn quít cười ầm ĩ, rồi gây lộn khóc lóc cũng ầm ĩ không kém.

Bệnh thì bệnh, Hân vẫn nghịch ơi là nghịch. Bò khắp nhà, gặp gì cũng vớ bỏ vào miệng. Suốt ngày cứ rình rình để tiếp cận cái điện thoại của Mẹ. Mê điện thoại Mẹ vì trong đó có bài ‘Con Heo Đất’. Hai anh em đi khám bác sĩ chiều hôm qua, khám xong, bác sĩ cười cười: cô bé này nữa cầm đầu anh Hai nha. Bắt con nằm đo chiều dài, con không hài lòng, bằng mọi cách gượng người ngóc đầu dậy (dù chưa biết tự ngồi dậy), không được con gầm gà gầm gừ tới khi nào được bế lên thì thôi. Bác sĩ bị ấn tượng luôn.

Hai thì vẫn lý sự như mọi ngày. Bác Vận dụ Hai uống nước lá để giải nhiệt: con uống đi, uống cho hết bệnh. Con giãy nãy: thôi, thôi, con hổng uống, uống nước này bệnh đó . Mẹ phải vào cuộc. Giải thích một hồi, con cầm ly uống một hơi, bắt đầu thấy ngon, gạ gẫm Mẹ xin thêm: Mẹ, con uống nước mát, hết bệnh, không lây em Hân.

Mẹ làm bánh mì cho Ba ăn sáng, sơ ý đánh rơi một ít thịt ra ngoài bàn. Con lật đật chạy vào phòng ‘mách lẻo’: Ba, làm đổ ra bàn của Ba kìa, hư quá. Mẹ để ý thấy con không dám nói ai làm đổ ra bàn, nên ghẹo con: ai làm đổ ra bàn, ai hư vậy con? Con nhìn Mẹ, ngẫm nghĩ: bánh mì hư. Hihi, không dám nói Mẹ hư vì sợ bị qui tội là hỗn, mà cũng không dám làm mất lòng Mẹ vì mấy ngày bệnh bám Mẹ như 1 cái đuôi (chỉ có Mẹ là đu theo nổi những cái chướng vì bệnh của con thôi). Thôi thì đổ tội cho ổ bánh mì cho yên chuyện.

Hai đứa bệnh bỏ ăn bỏ uống, quấy đêm. Mẹ đừ cả người. May là có mấy trò vui vui này để xả stress. Chiều hôm qua, Ba xót Mẹ rầy cho CH 1 trận vì không chịu ăn, cứ nhõng nhẽo với Mẹ và giả bộ ọe. Nhà có người bệnh cứ loạn cả lên. Mà đã vậy người bệnh lại là 2 đứa bé xíu xiu, tội quá chừng. Hai đứa may mắn (trộm vía) không sốt nhưng mụt đầy miệng và người nên vừa đau vừa ngứa. Mẹ xót quá chừng, chẳng biết làm sao mà chịu dùm 2 đứa đây. Cầu trời cho 2 đứa chóng hết bệnh và đừng có biến chứng gì lộn xộn . Thương quá đi!

Tay, chân, miệng…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

3 chữ này là nỗi ám ảnh của các bà mẹ hiện nay. Đang mùa dịch mà. Bản thân bệnh này là lành tính nhưng nếu kèm theo sốt, co giật…thì lại thành nguy hiểm. Từ đầu mùa dịch, ngày nào Ba CH về cũng nhắc Mẹ phải cẩn thận, cho con xuống sân chơi tránh chỗ cỏ ướt (nhiều nguy cơ là ổ dịch), xem chừng có bạn nào chơi chung bị nổi mụn trên tay, chân và trong miệng không… Mẹ cũng canh phòng rất nghiêm cẩn vậy mà cuối cùng cả 2 đứa đều dính bệnh. Anh Hai bị trước rồi lây cho em Hân.

Mấy ngày đầu anh Hai nổi vài cái đẹn con con trong miệng và 1-2 nốt mụt đỏ trên đầu gối. Mẹ chủ quan nghĩ: không phải trong lòng bàn tay, bàn chân… chắc là chỉ bị nhiệt trong người thôi, dù cũng cẩn thận thường xuyên kiểm tra lòng bàn tay, lòng bàn chân… Sáng Chủ Nhật anh Hai thức dậy có vẻ khó chịu trong người, tay chân đầy các mụt đỏ có đầu (nhưng không phải là bóng nước), lòng bàn chân có 2 vết đỏ mờ dưới da. Ba nhìn sơ qua rồi bảo Mẹ: phải cho đi khám thôi. Bác sĩ cũng nghi ngờ là tay, chân, miệng…nhưng những vết dưới lòng bàn chân chưa rõ nên chỉ dặn theo dõi và cách ly con và em Hân. Anh Hai đã biết đi lại nên chiếm nguyên tầng dưới để không bị tù túng chân cẳng. Em Hân được giữ trên lầu. Buồn cười, ở cùng nhà mà 2 đứa cứ nhớ nhau. Em Hân cứ nghe tiếng Hai là cuống quít bò ra cửa phòng, ngơ ngác tìm. Hai thì cứ đứng dưới nhà gọi vói lên: em Hân ơi. Lâu lâu Mẹ bế Hân đứng trên gác lửng nhìn xuống nhà cho 2 đứa giao lưu. Thế là rối rít gọi nhau, vẫy nhau…, nhìn ‘thảm thiết’ một cách rất buồn cười. Đã dặn dò anh Hai kỹ lưỡng: con bệnh đừng đến gần em, em bị lây bệnh tội em. Vậy mà Hân xuống nhà 2 lần để tắm và để lấy xe xuống sân chơi, con tìm mọi cách đến gần, đụng chân 1 cái, rồi cười sằng sặc: Mẹ ơi, con đụng được em rồi. Cuối cùng thì em cũng bị lây bệnh rồi. Bữa nay khỏi cách ly nữa, 2 đứa quấn quít cười ầm ĩ, rồi gây lộn khóc lóc cũng ầm ĩ không kém.

Bệnh thì bệnh, Hân vẫn nghịch ơi là nghịch. Bò khắp nhà, gặp gì cũng vớ bỏ vào miệng. Suốt ngày cứ rình rình để tiếp cận cái điện thoại của Mẹ. Mê điện thoại Mẹ vì trong đó có bài ‘Con Heo Đất’. Hai anh em đi khám bác sĩ chiều hôm qua, khám xong, bác sĩ cười cười: cô bé này nữa cầm đầu anh Hai nha. Bắt con nằm đo chiều dài, con không hài lòng, bằng mọi cách gượng người ngóc đầu dậy (dù chưa biết tự ngồi dậy), không được con gầm gà gầm gừ tới khi nào được bế lên thì thôi. Bác sĩ bị ấn tượng luôn.

Hai thì vẫn lý sự như mọi ngày. Bác Vận dụ Hai uống nước lá để giải nhiệt: con uống đi, uống cho hết bệnh. Con giãy nãy: thôi, thôi, con hổng uống, uống nước này bệnh đó . Mẹ phải vào cuộc. Giải thích một hồi, con cầm ly uống một hơi, bắt đầu thấy ngon, gạ gẫm Mẹ xin thêm: Mẹ, con uống nước mát, hết bệnh, không lây em Hân.

Mẹ làm bánh mì cho Ba ăn sáng, sơ ý đánh rơi một ít thịt ra ngoài bàn. Con lật đật chạy vào phòng ‘mách lẻo’: Ba, làm đổ ra bàn của Ba kìa, hư quá. Mẹ để ý thấy con không dám nói ai làm đổ ra bàn, nên ghẹo con: ai làm đổ ra bàn, ai hư vậy con? Con nhìn Mẹ, ngẫm nghĩ: bánh mì hư. Hihi, không dám nói Mẹ hư vì sợ bị qui tội là hỗn, mà cũng không dám làm mất lòng Mẹ vì mấy ngày bệnh bám Mẹ như 1 cái đuôi (chỉ có Mẹ là đu theo nổi những cái chướng vì bệnh của con thôi). Thôi thì đổ tội cho ổ bánh mì cho yên chuyện.

Hai đứa bệnh bỏ ăn bỏ uống, quấy đêm. Mẹ đừ cả người. May là có mấy trò vui vui này để xả stress. Chiều hôm qua, Ba xót Mẹ rầy cho CH 1 trận vì không chịu ăn, cứ nhõng nhẽo với Mẹ và giả bộ ọe. Nhà có người bệnh cứ loạn cả lên. Mà đã vậy người bệnh lại là 2 đứa bé xíu xiu, tội quá chừng. Hai đứa may mắn (trộm vía) không sốt nhưng mụt đầy miệng và người nên vừa đau vừa ngứa. Mẹ xót quá chừng, chẳng biết làm sao mà chịu dùm 2 đứa đây. Cầu trời cho 2 đứa chóng hết bệnh và đừng có biến chứng gì lộn xộn . Thương quá đi!