Monthly Archives: Tháng Năm 2008

9 tháng của Hân

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Cái bóng đèn nhỏ xíu của Mẹ nay đã 9 tháng. Nhanh ghê. Ngoảnh qua ngoảnh lại sắp tới đầy năm của con rồi.

Con vẫn bé xíu so với các bạn cùng trang lứa. Nhưng con cứng cáp và nhanh nhẹn (Mẹ tự an ủi mình như vậy). Giống Mẹ và anh Hai, con rất thích…ăn và thích thử thức ăn mới. Cứ nhìn thấy muỗng là tự động há miệng ra, cái gì cũng thử, kể cả canh khổ qua (mới nếm vào hơi nhăn mặt, chép miệng rồi…há miệng ra xin thêm). Nhưng con ăn ít lắm, mỗi lần chỉ ăn làm cảnh lưng chén. Bởi vậy mà bé xíu, dù lên cân khá đều.

2 cái răng đầu tiên của con vẫn đang tiếp tục ‘rẽ nướu’ ra để xuất hiện cao hơn. Gặp cái gì con cũng bỏ vào miệng để bớt ngứa nướu. Hôm nào Mẹ quên đưa đồ ngậm răng thì con tự nhai tay của mình cho đỡ ngứa. Mẹ hay rầy con vì sợ mất vệ sinh và sợ con đưa tay vào sâu quá sẽ bị ọe. Nhưng thật sự nhìn con ngồi ngậm tay thấy đáng yêu lắm

Photobucket

Giống như bao đứa trẻ khác là con thứ 2 trong nhà, con ít ‘bị’ chăm bẳm hơn anh Hai nên con cũng tự lập và dạn dĩ hơn Hai. Con không sợ gì hết. Con thích thử nghiệm, con thích tự bò, tự đi lại trong xe tập đi hơn là được bồng ẳm. Bây giờ con điều khiển xe tập đi chuyên nghiệp lắm, không chỉ đi đường thẳng mà quẹo hẻm hóc nào con cũng làm được hết. Đang ở nhà ngoài mà nghe tiếng Mẹ hay tiếng Hai trong phòng là con quay ngoắt xe đi vào tìm.

Photobucket

Con thích tự cầm ly uống nước trái cây. Uống xong tự biết bỏ cái ly không xuống đất (chưa bao giờ thấy bỏ ly còn nước xuống đất cả). Cả nhà thừa thắng xông lên, định tập cho con tự uống sữa bằng ly mút. Nếu làm được thì con ăn đứt anh Hai rồi. Hai bây giờ vẫn mê bình bú hơn là uống sữa bằng ly hay ống hút (lần nào Mẹ đi khám răng ở chỗ chú Andrew cũng phải nói dối khi chú hỏi thăm về anh Hai là Hai bỏ bình rồi, không chú Andrew rầy ngay, vì chú sợ anh Hai bị hư răng).

Photobucket

Lúc có bầu con, dù quan niệm rằng gái trai gì cũng được, Mẹ vẫn mong con là gái vì Mẹ thèm được làm điệu cho con gái. Vậy mà, chẳng hiểu sao, sanh con ra con giống con trai lắm, từ dáng vẻ tới tính tình. Ngồi 1 mình con cũng giống con trai mà ngồi kế anh 2 thì y như là Mẹ có 2 đứa con trai. Bằng chứng đây:

Photobucket Photobucket

Mẹ loay hoay mãi chẳng biết làm sao cho con giống con gái hơn. Hôm nọ, Mẹ quyết định mua cho con 1 cái băng đô có hoa. Bữa đầu tiên mang về, cài lên đầu con (lúc đó con đang mặc áo thun, quần short), cả nhà lăn ra cười vì con chẳng giống con gái tẹo nào mà y như là con trai cố gắng cải trang thành con gái. Tiếc là hôm đó, camera của Mẹ hết pin nên không chụp hình được. Mẹ buồn 5 phút. Hôm sau, quyết tâm mặc áo hoa, cài băng đô vào. May quá, không hiểu sao với bộ trang phục đó, con mềm mại, nữ tính hẳn. Tuy nhiên, khi không còn băng đô, không còn áo hoa thì vẫn là ’em có 2 đứa con trai hả?’.

Photobucket Photobucket

Con và anh Hai bây giờ bắt đầu quấn quít nhau lắm. Hai đánh răng buổi sáng trong toilet, nhìn qua nhìn lại Mẹ thấy con và cái xe tập đi mất tiêu, thì ra con tự đẩy xe vào toilet tìm Hai, thấy con Hai mừng quýnh: đánh răng với anh hả?

Con có ‘vị trí’ trong lòng Hai lắm nha. Hôm sinh nhật Mẹ, chị Atiso đi với chú Bình và mẹ Thảo sang chơi. Hai nắm tay chị Sô kéo vào chỗ con ngồi: bạn Sô, em Hân nè. Em Hân ơi, bạn Sô tới nè. Con được giới thiệu đầy yêu thương và trịnh trọng.

Cả nhà yêu Hân Hân. Yêu nụ cười móm mém của Hân. Yêu giọng nói líu ríu như chim mỗi sáng của Hân. Yêu bàn tay nhỏ xíu xinh ơi là xinh mỗi lần vuốt tóc Mẹ lòa xòa trước trán. Yêu Hân quá, Mẹ lại muốn có em bé nữa. Và cũng yêu Hân quá, Mẹ quyết định thôi không sanh nữa. Mâu thuẫn há. Làm con giữa thiệt thòi lắm. Lúc sinh con ra, Hai còn nhỏ xíu, Mẹ phải chia sẻ thời gian cho 2 đứa. Hai lớn biết đòi nên con thường phải nhường Mẹ cho Hai. Nếu mai này lại có em, thì chị lại phải nhường em. Thôi, Mẹ yên phận và hạnh phúc với 2 đứa rồi. Không lăn tăn nữa đâu :).

9 tháng của Hân

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Cái bóng đèn nhỏ xíu của Mẹ nay đã 9 tháng. Nhanh ghê. Ngoảnh qua ngoảnh lại sắp tới đầy năm của con rồi.

Con vẫn bé xíu so với các bạn cùng trang lứa. Nhưng con cứng cáp và nhanh nhẹn (Mẹ tự an ủi mình như vậy). Giống Mẹ và anh Hai, con rất thích…ăn và thích thử thức ăn mới. Cứ nhìn thấy muỗng là tự động há miệng ra, cái gì cũng thử, kể cả canh khổ qua (mới nếm vào hơi nhăn mặt, chép miệng rồi…há miệng ra xin thêm). Nhưng con ăn ít lắm, mỗi lần chỉ ăn làm cảnh lưng chén. Bởi vậy mà bé xíu, dù lên cân khá đều.

2 cái răng đầu tiên của con vẫn đang tiếp tục ‘rẽ nướu’ ra để xuất hiện cao hơn. Gặp cái gì con cũng bỏ vào miệng để bớt ngứa nướu. Hôm nào Mẹ quên đưa đồ ngậm răng thì con tự nhai tay của mình cho đỡ ngứa. Mẹ hay rầy con vì sợ mất vệ sinh và sợ con đưa tay vào sâu quá sẽ bị ọe. Nhưng thật sự nhìn con ngồi ngậm tay thấy đáng yêu lắm

Photobucket

Giống như bao đứa trẻ khác là con thứ 2 trong nhà, con ít ‘bị’ chăm bẳm hơn anh Hai nên con cũng tự lập và dạn dĩ hơn Hai. Con không sợ gì hết. Con thích thử nghiệm, con thích tự bò, tự đi lại trong xe tập đi hơn là được bồng ẳm. Bây giờ con điều khiển xe tập đi chuyên nghiệp lắm, không chỉ đi đường thẳng mà quẹo hẻm hóc nào con cũng làm được hết. Đang ở nhà ngoài mà nghe tiếng Mẹ hay tiếng Hai trong phòng là con quay ngoắt xe đi vào tìm.

Photobucket

Con thích tự cầm ly uống nước trái cây. Uống xong tự biết bỏ cái ly không xuống đất (chưa bao giờ thấy bỏ ly còn nước xuống đất cả). Cả nhà thừa thắng xông lên, định tập cho con tự uống sữa bằng ly mút. Nếu làm được thì con ăn đứt anh Hai rồi. Hai bây giờ vẫn mê bình bú hơn là uống sữa bằng ly hay ống hút (lần nào Mẹ đi khám răng ở chỗ chú Andrew cũng phải nói dối khi chú hỏi thăm về anh Hai là Hai bỏ bình rồi, không chú Andrew rầy ngay, vì chú sợ anh Hai bị hư răng).

Photobucket

Lúc có bầu con, dù quan niệm rằng gái trai gì cũng được, Mẹ vẫn mong con là gái vì Mẹ thèm được làm điệu cho con gái. Vậy mà, chẳng hiểu sao, sanh con ra con giống con trai lắm, từ dáng vẻ tới tính tình. Ngồi 1 mình con cũng giống con trai mà ngồi kế anh 2 thì y như là Mẹ có 2 đứa con trai. Bằng chứng đây:

Photobucket Photobucket

Mẹ loay hoay mãi chẳng biết làm sao cho con giống con gái hơn. Hôm nọ, Mẹ quyết định mua cho con 1 cái băng đô có hoa. Bữa đầu tiên mang về, cài lên đầu con (lúc đó con đang mặc áo thun, quần short), cả nhà lăn ra cười vì con chẳng giống con gái tẹo nào mà y như là con trai cố gắng cải trang thành con gái. Tiếc là hôm đó, camera của Mẹ hết pin nên không chụp hình được. Mẹ buồn 5 phút. Hôm sau, quyết tâm mặc áo hoa, cài băng đô vào. May quá, không hiểu sao với bộ trang phục đó, con mềm mại, nữ tính hẳn. Tuy nhiên, khi không còn băng đô, không còn áo hoa thì vẫn là ’em có 2 đứa con trai hả?’.

Photobucket Photobucket

Con và anh Hai bây giờ bắt đầu quấn quít nhau lắm. Hai đánh răng buổi sáng trong toilet, nhìn qua nhìn lại Mẹ thấy con và cái xe tập đi mất tiêu, thì ra con tự đẩy xe vào toilet tìm Hai, thấy con Hai mừng quýnh: đánh răng với anh hả?

Con có ‘vị trí’ trong lòng Hai lắm nha. Hôm sinh nhật Mẹ, chị Atiso đi với chú Bình và mẹ Thảo sang chơi. Hai nắm tay chị Sô kéo vào chỗ con ngồi: bạn Sô, em Hân nè. Em Hân ơi, bạn Sô tới nè. Con được giới thiệu đầy yêu thương và trịnh trọng.

Cả nhà yêu Hân Hân. Yêu nụ cười móm mém của Hân. Yêu giọng nói líu ríu như chim mỗi sáng của Hân. Yêu bàn tay nhỏ xíu xinh ơi là xinh mỗi lần vuốt tóc Mẹ lòa xòa trước trán. Yêu Hân quá, Mẹ lại muốn có em bé nữa. Và cũng yêu Hân quá, Mẹ quyết định thôi không sanh nữa. Mâu thuẫn há. Làm con giữa thiệt thòi lắm. Lúc sinh con ra, Hai còn nhỏ xíu, Mẹ phải chia sẻ thời gian cho 2 đứa. Hai lớn biết đòi nên con thường phải nhường Mẹ cho Hai. Nếu mai này lại có em, thì chị lại phải nhường em. Thôi, Mẹ yên phận và hạnh phúc với 2 đứa rồi. Không lăn tăn nữa đâu :).

Một ngày vui…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Ngày bắt đầu bằng rất nhiều điều bất ngờ thú vị…

Sáng sớm, nhận một cuộc điện thọai chúc mừng từ chị V, người chị em bạn dâu. 5 năm nay, năm nào chị cũng gọi, có khi lặn lội đến công ty gửi hoa. Vậy mà năm nào mình cũng ngạc nhiên (trong niềm vui) khi chị gọi vì mình không nghĩ là chị lại nhớ lâu như vậy trong khi 2 chị em gần như cả năm gặp nhau chừng vài lần trong những lần giỗ chạp, Tết nhất ở nhà ông bà Nội mấy đứa nhỏ. Ấm áp và xúc động.

Mở máy lên, tin nhắn đổ vào liên tục. Tin nhắn đầu tiên của em Ng., cực kỳ cute. Và tin nhắn thứ 2 của một người bạn gái mình đã từng rất thương yêu, rồi xa nhau vì những lý do không đâu, 3-4 năm gần như xa lạ với nhau giờ người ấy lại gửi cho mình 1 cái birthday message rất thân ái. Cái gì đã qua đi khó trở lại, nhưng lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi nghĩ về mối quan hệ ấy. Chữ ‘sís’ trong tin nhắn gợi nhớ lại tất cả những tháng ngày thân thiết cũ.

Vào công ty, trên bàn là 1 lẵng hoa lan tím, bài Happy Birthday của New Kids on the Block văng vẳng phát ra từ laptop của em Ng., nhưng phòng thì vắng ngắt hổng thấy ai. Hơi ngạc nhiên nhưng mãi lo săm soi lẳng hoa và lẩm nhẩm theo bài hát nên quên mất chuyện thắc mắc. Chợt: ‘Happy birthday to you, happy birthday to you…’, tiếng hát live, tiếng cười và đầu mình có ai chụp vào cái nón party chóp nhọn…Ngơ ngác nhìn quanh, thì ra là team làm quà ‘đột kích’ bất ngờ cho mình. Tội nghiệp mấy em núp trong pantry chờ điện thọai của driver báo là mình tới cầu thang rồi mới thình lình nhào ra. Cả công ty náo nhiệt chụp hình, hát hò vui ơi là vui. Hình chụp dễ thương lắm:

Photobucket

Sau phút tưng bừng náo nhiệt, quay về bàn nhận mail, mở YM thì thấy bạn H. đã cho mình lên blast của blog bạn ấy. Lại rộn rã vui (đương nhiên là trong lòng thôi). Tới trưa thì em M. team Quanti tống cho cái mail với hình ảnh sáng tạo thế này:

Photobucket

Em làm nhiều kiểu hay ho lắm, nhưng mình kết nhất tấm ảnh trắng đen thập niên 70 này.

Ở nhà thì Ba CH tổ chức cho Mẹ CH 1 bữa tiệc thân mật chỉ có gia đình và 1 cặp bạn rất thân. Thật ra thì Ba CH muốn dẫn cả nhà đi ăn ngòai nhưng Mẹ CH lại muốn làm ở nhà cho có không khí ấm cúng và cho 2 đứa con có được cảm giác ‘family celebration’. Bữa ăn tối rất gọn nhẹ (vì Mẹ CH chỉ có 4 tiếng vừa đi chợ, chạy về nhà, nấu nướng, bày bàn…) nhưng vui lắm.

Ba CH đàn cho CH và bạn Atiso hát Happy Birthday tặng Mẹ nè

Photobucket

Năn nỉ dữ lắm bạn CH mới chịu ngồi chụp chung tấm ảnh gia đình vì bạn chỉ mong chóng chóng xong để được ăn bánh. Hân Hân thì ngoan lắm, đang buồn ngủ, nhưng nghe Mẹ bế chụp hình, nàng tỉnh hẳn. Dụ dỗ bạn CH lâu quá, nên Ba Mẹ của bạn mặt buồn thiu

Photobucket

Sinh Nhật Mẹ nhưng bạn CH vui nhất nhà vì có bạn Atiso đến chơi chung. 2 bạn quấn quýt, cười giỡn ầm ĩ, không chịu chia tay cho bạn Atiso ra về.

Photobucket

Ngày kết thúc trong ấm áp tình cảm gia đình…

Khép lại một ngày vui…

…mở ra nhiều ngày vui mới.

Nhớ và thuơng Bố Mẹ nhiều lắm.

Cảm thấy mình may mắn và hạnh phúc khi có bạn bè và người thân luôn nghĩ và quan tấm đến mình.

Cám ơn tất cả…vì tất cả…

Một ngày vui…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Ngày bắt đầu bằng rất nhiều điều bất ngờ thú vị…

Sáng sớm, nhận một cuộc điện thọai chúc mừng từ chị V, người chị em bạn dâu. 5 năm nay, năm nào chị cũng gọi, có khi lặn lội đến công ty gửi hoa. Vậy mà năm nào mình cũng ngạc nhiên (trong niềm vui) khi chị gọi vì mình không nghĩ là chị lại nhớ lâu như vậy trong khi 2 chị em gần như cả năm gặp nhau chừng vài lần trong những lần giỗ chạp, Tết nhất ở nhà ông bà Nội mấy đứa nhỏ. Ấm áp và xúc động.

Mở máy lên, tin nhắn đổ vào liên tục. Tin nhắn đầu tiên của em Ng., cực kỳ cute. Và tin nhắn thứ 2 của một người bạn gái mình đã từng rất thương yêu, rồi xa nhau vì những lý do không đâu, 3-4 năm gần như xa lạ với nhau giờ người ấy lại gửi cho mình 1 cái birthday message rất thân ái. Cái gì đã qua đi khó trở lại, nhưng lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi nghĩ về mối quan hệ ấy. Chữ ‘sís’ trong tin nhắn gợi nhớ lại tất cả những tháng ngày thân thiết cũ.

Vào công ty, trên bàn là 1 lẵng hoa lan tím, bài Happy Birthday của New Kids on the Block văng vẳng phát ra từ laptop của em Ng., nhưng phòng thì vắng ngắt hổng thấy ai. Hơi ngạc nhiên nhưng mãi lo săm soi lẳng hoa và lẩm nhẩm theo bài hát nên quên mất chuyện thắc mắc. Chợt: ‘Happy birthday to you, happy birthday to you…’, tiếng hát live, tiếng cười và đầu mình có ai chụp vào cái nón party chóp nhọn…Ngơ ngác nhìn quanh, thì ra là team làm quà ‘đột kích’ bất ngờ cho mình. Tội nghiệp mấy em núp trong pantry chờ điện thọai của driver báo là mình tới cầu thang rồi mới thình lình nhào ra. Cả công ty náo nhiệt chụp hình, hát hò vui ơi là vui. Hình chụp dễ thương lắm:

Photobucket

Sau phút tưng bừng náo nhiệt, quay về bàn nhận mail, mở YM thì thấy bạn H. đã cho mình lên blast của blog bạn ấy. Lại rộn rã vui (đương nhiên là trong lòng thôi). Tới trưa thì em M. team Quanti tống cho cái mail với hình ảnh sáng tạo thế này:

Photobucket

Em làm nhiều kiểu hay ho lắm, nhưng mình kết nhất tấm ảnh trắng đen thập niên 70 này.

Ở nhà thì Ba CH tổ chức cho Mẹ CH 1 bữa tiệc thân mật chỉ có gia đình và 1 cặp bạn rất thân. Thật ra thì Ba CH muốn dẫn cả nhà đi ăn ngòai nhưng Mẹ CH lại muốn làm ở nhà cho có không khí ấm cúng và cho 2 đứa con có được cảm giác ‘family celebration’. Bữa ăn tối rất gọn nhẹ (vì Mẹ CH chỉ có 4 tiếng vừa đi chợ, chạy về nhà, nấu nướng, bày bàn…) nhưng vui lắm.

Ba CH đàn cho CH và bạn Atiso hát Happy Birthday tặng Mẹ nè

Photobucket

Năn nỉ dữ lắm bạn CH mới chịu ngồi chụp chung tấm ảnh gia đình vì bạn chỉ mong chóng chóng xong để được ăn bánh. Hân Hân thì ngoan lắm, đang buồn ngủ, nhưng nghe Mẹ bế chụp hình, nàng tỉnh hẳn. Dụ dỗ bạn CH lâu quá, nên Ba Mẹ của bạn mặt buồn thiu

Photobucket

Sinh Nhật Mẹ nhưng bạn CH vui nhất nhà vì có bạn Atiso đến chơi chung. 2 bạn quấn quýt, cười giỡn ầm ĩ, không chịu chia tay cho bạn Atiso ra về.

Photobucket

Ngày kết thúc trong ấm áp tình cảm gia đình…

Khép lại một ngày vui…

…mở ra nhiều ngày vui mới.

Nhớ và thuơng Bố Mẹ nhiều lắm.

Cảm thấy mình may mắn và hạnh phúc khi có bạn bè và người thân luôn nghĩ và quan tấm đến mình.

Cám ơn tất cả…vì tất cả…

…Hương Nắng Mai

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Có 1 điều không thể nào lý giải nổi. Tôi có 1 tình cảm kỳ lạ với những dây phơi/ sào phơi quần áo (đương nhiên là có quần áo trên đó, chứ không phải chỉ là sợi dây phơi).

Đi ngang quang bất kỳ căn nhà/ căn hộ nào (ngay cả trong những chuyến đi xa), nhìn thấy một dãy quần áo đang được phơi phóng trong sân nhà hay trên balcony trong nắng sớm, tôi lại có cảm giác bồi hồi, nhớ nhà da diết (homesick) – dù là lúc đang đi xa hay đang ở rất gần nhà mình…., 1 cảm giác rất êm đềm, hạnh phúc… Mà tôi có niềm tin rất lạ, cứ nhìn nhà nào quần áo phơi nhiều tôi lại nghĩ gia đình đó chắc hạnh phúc, sung túc và êm ấm lắm (đơn giản thôi, mấy nhà độc thân, ít người làm biếng giặt đồ thấy mồ, hihi). Kết luận này của riêng tôi thôi nha, chắc chắn là không có tính đại diện rồi.

Tôi hình dung ra sự thư thái, nhẹ nhàng của người phụ nữ khi đã xong công việc giặt giũ nặng nhọc (mê nhìn hình ảnh quần áo được phơi phóng, nhưng tôi rất sợ công việc giặt đồ), cảm giác hạnh phúc, thư giãn của người được mặc vào những món đồ thơm mùi nắng đó. Tôi còn nghĩ về Ba tôi. Khi tôi còn nhỏ, vì thời cuộc thay đổi, Mẹ tôi là người lo ‘kinh tế’ gia đình (chính xác là lo sao cho ngày đủ 2 bữa cơm đạm bạc, chữ kinh tế nghe to tát quá). Ba tôi là người giặt giũ, phơi phóng quần áo trong nhà (với sự giúp sức…quậy phá của tôi, tôi là cái đuôi của Ba tôi lúc đó mà). Ba tôi làm việc đó rất tự nguyện và vui vẻ. Ngay cả sau này khi đã có công việc ổn định, Ba (mà sau này tôi thương yêu gọi bằng Bố – tôi là người SG rặt nhưng bắt chước đám trẻ con người Bắc trong xóm, Bố tôi thì chẳng bảo ‘gọi sao cũng được, miễn cha con thương nhau là đủ’) vẫn giặt đồ cho Mẹ và tôi. Bố bảo 2 Mẹ con là phụ nữ, giặt đồ nặng để Bố làm. Bố cũng chính là người dạy tôi thu quần áo khô, gấp quần áo, xếp vào tủ. Tôi không phải là người đảm đang công việc nhà, nhưng giỏi nhất là gấp và ủi quần áo, chắc là nhờ những ngày đeo theo Bố sát nút. Hình ảnh dây phơi quần áo với tôi, chính vì vậy, còn là sự hy sinh, chăm sóc của các thành viên trong gia đình cho nhau.

Tôi mê sào đồ nhà tôi, nhìn những món đồ của mấy đứa con nhỏ xíu phất phơ trên sào thấy thương làm sao. Mỗi lần bước vào nhà, nghe mùi xà bông, nước xả, tự dưng là nhớ tới lần đầu tiên giặt những món đồ sơ sinh chuẩn bị đón con trai đầu lòng. Lần đầu trong nhà có quần áo con nít, thấy lòng rộn ràng, xúc động gì đâu. Mê mùi thơm của nước xả D Phấn cũng từ đó (câu này hổng hề có ý marketing gì cho ai đâu nha bà H và em P). Bây giờ cứ ngửi thấy mùi D Phấn là lại nhớ giai đoạn chộn rộn chuẩn bị và mấy tháng nằm ổ . Sân phơi của nhà ngay cửa phòng tôi, sáng ra nhìn thấy quần áo tụi nhỏ chen nhau trên sào thấy mình sao giàu có quá chừng.

Mà chắc tai mê vụ phơi phóng này, nên trong nhà, duyên nợ sao đó mà có 1 người có công việc dính tới xà bông, nước xả…. Mà chính công việc của tôi cũng phần nào dính với vụ này. Trong những projects làm home visit về xà bông, nước xả, khoái nhất cái đoạn theo respondents ra sân hay lên tầng thượng phơi đồ. Tôi thích thú quan sát gương mặt mãn nguyện của những bà nội trợ ấy khi đứng bên sào đồ còn nhỏ nước tong tong của mình. Trong suốt quá trình nói chuyện, phỏng vấn, quan sát, có cảm giác đó là lúc họ thư giãn và thoải mái nhất. Chà, chẳng biết mình có bị thiên lệch (bias) không ta?

Viết entry này vì phát hiện ra hình như anh con trai lớn cũng bắt đầu máu mê với cái sào phơi quần áo ở nhà. Sáng nay anh chàng ra đứng ngoài sân phơi chơi, với tay lấy cái áo của mình và em hít hà: thơm quá Mẹ ơi. Trước khi bước vào nhà còn chỉ áo của em: áo em dễ thương chưa kìa Mẹ. Và gút 1 câu rất tình cảm: mai mốt Trí lớn (à không, anh chàng nói theo tiếng Bắc của nanny là ‘nhớn’, nhưng bằng giọng miền Nam, nghe ngộ lắm), Trí phơi đồ cho Mẹ nha .

…Hương Nắng Mai

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Có 1 điều không thể nào lý giải nổi. Tôi có 1 tình cảm kỳ lạ với những dây phơi/ sào phơi quần áo (đương nhiên là có quần áo trên đó, chứ không phải chỉ là sợi dây phơi).

Đi ngang quang bất kỳ căn nhà/ căn hộ nào (ngay cả trong những chuyến đi xa), nhìn thấy một dãy quần áo đang được phơi phóng trong sân nhà hay trên balcony trong nắng sớm, tôi lại có cảm giác bồi hồi, nhớ nhà da diết (homesick) – dù là lúc đang đi xa hay đang ở rất gần nhà mình…., 1 cảm giác rất êm đềm, hạnh phúc… Mà tôi có niềm tin rất lạ, cứ nhìn nhà nào quần áo phơi nhiều tôi lại nghĩ gia đình đó chắc hạnh phúc, sung túc và êm ấm lắm (đơn giản thôi, mấy nhà độc thân, ít người làm biếng giặt đồ thấy mồ, hihi). Kết luận này của riêng tôi thôi nha, chắc chắn là không có tính đại diện rồi.

Tôi hình dung ra sự thư thái, nhẹ nhàng của người phụ nữ khi đã xong công việc giặt giũ nặng nhọc (mê nhìn hình ảnh quần áo được phơi phóng, nhưng tôi rất sợ công việc giặt đồ), cảm giác hạnh phúc, thư giãn của người được mặc vào những món đồ thơm mùi nắng đó. Tôi còn nghĩ về Ba tôi. Khi tôi còn nhỏ, vì thời cuộc thay đổi, Mẹ tôi là người lo ‘kinh tế’ gia đình (chính xác là lo sao cho ngày đủ 2 bữa cơm đạm bạc, chữ kinh tế nghe to tát quá). Ba tôi là người giặt giũ, phơi phóng quần áo trong nhà (với sự giúp sức…quậy phá của tôi, tôi là cái đuôi của Ba tôi lúc đó mà). Ba tôi làm việc đó rất tự nguyện và vui vẻ. Ngay cả sau này khi đã có công việc ổn định, Ba (mà sau này tôi thương yêu gọi bằng Bố – tôi là người SG rặt nhưng bắt chước đám trẻ con người Bắc trong xóm, Bố tôi thì chẳng bảo ‘gọi sao cũng được, miễn cha con thương nhau là đủ’) vẫn giặt đồ cho Mẹ và tôi. Bố bảo 2 Mẹ con là phụ nữ, giặt đồ nặng để Bố làm. Bố cũng chính là người dạy tôi thu quần áo khô, gấp quần áo, xếp vào tủ. Tôi không phải là người đảm đang công việc nhà, nhưng giỏi nhất là gấp và ủi quần áo, chắc là nhờ những ngày đeo theo Bố sát nút. Hình ảnh dây phơi quần áo với tôi, chính vì vậy, còn là sự hy sinh, chăm sóc của các thành viên trong gia đình cho nhau.

Tôi mê sào đồ nhà tôi, nhìn những món đồ của mấy đứa con nhỏ xíu phất phơ trên sào thấy thương làm sao. Mỗi lần bước vào nhà, nghe mùi xà bông, nước xả, tự dưng là nhớ tới lần đầu tiên giặt những món đồ sơ sinh chuẩn bị đón con trai đầu lòng. Lần đầu trong nhà có quần áo con nít, thấy lòng rộn ràng, xúc động gì đâu. Mê mùi thơm của nước xả D Phấn cũng từ đó (câu này hổng hề có ý marketing gì cho ai đâu nha bà H và em P). Bây giờ cứ ngửi thấy mùi D Phấn là lại nhớ giai đoạn chộn rộn chuẩn bị và mấy tháng nằm ổ . Sân phơi của nhà ngay cửa phòng tôi, sáng ra nhìn thấy quần áo tụi nhỏ chen nhau trên sào thấy mình sao giàu có quá chừng.

Mà chắc tai mê vụ phơi phóng này, nên trong nhà, duyên nợ sao đó mà có 1 người có công việc dính tới xà bông, nước xả…. Mà chính công việc của tôi cũng phần nào dính với vụ này. Trong những projects làm home visit về xà bông, nước xả, khoái nhất cái đoạn theo respondents ra sân hay lên tầng thượng phơi đồ. Tôi thích thú quan sát gương mặt mãn nguyện của những bà nội trợ ấy khi đứng bên sào đồ còn nhỏ nước tong tong của mình. Trong suốt quá trình nói chuyện, phỏng vấn, quan sát, có cảm giác đó là lúc họ thư giãn và thoải mái nhất. Chà, chẳng biết mình có bị thiên lệch (bias) không ta?

Viết entry này vì phát hiện ra hình như anh con trai lớn cũng bắt đầu máu mê với cái sào phơi quần áo ở nhà. Sáng nay anh chàng ra đứng ngoài sân phơi chơi, với tay lấy cái áo của mình và em hít hà: thơm quá Mẹ ơi. Trước khi bước vào nhà còn chỉ áo của em: áo em dễ thương chưa kìa Mẹ. Và gút 1 câu rất tình cảm: mai mốt Trí lớn (à không, anh chàng nói theo tiếng Bắc của nanny là ‘nhớn’, nhưng bằng giọng miền Nam, nghe ngộ lắm), Trí phơi đồ cho Mẹ nha .

Mẹ ơi, con nói nè…

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Cá Heo ngồi chơi với em, giành qua giành lại mấy món đồ chơi. Đang bình yên, tự dưng anh 2 la lên: Mẹ, Mẹ ơi. Mẹ mãi 8 với Ba trên bàn cơm, nên chậm quay lại. Anh 2 lại kỳ nèo: Mẹ, Mẹ, con nói nè. Mẹ nhìn xuống, thấy anh đang cầm trên tay con heo bằng bông của em, miệng tía lia: Minh Trí ích kỷ luôn Mẹ ơi. Sự vụ là Mẹ kể chuyện bạn Mèo con cho Trí nghe, có đoạn bạn Mèo không cho các bạn chơi banh, các bạn gọi bạn Mèo là ích kỷ. Mẹ tranh thủ ‘giáo dục’ Trí: con mà hay giành đồ chơi của em hay là không cho em chơi chung là cũng ích kỷ đó. Hôm đó, anh Hai vâng dạ rất ngoan. Bữa nay muốn lấy đồ chơi của em quá nên tự ‘chày cối’, nhận mình là ích kỷ luôn. Ba Mẹ tức cười nhưng lờ đi. Dì Điệp không nhịn được cười, phán cho 1 câu xanh dờn: Minh Trí thẳng thắn quá. 5 phút sau nghe anh 2 thỏ thẻ với em: anh mượn chút rồi anh trả nè. Anh lại la to: Mẹ, Mẹ ơi, Minh Trí không ích kỷ giống bạn mèo đâu, con cho em rồi. Đúng là vừa làm diễn viên vừa tự đạo diễn luôn.

‘Em chơi không?’ ‘Quao quao quao, cha cha cha..’ ‘Mẹ ơi, em cho con đồ chơi, em không chơi.’ ‘A A A..’ ‘Mẹ ơi, em giật của con.’ ‘Quao quao quao, ba ba ba ba’. ‘Mẹ, em tè rồi, em gọi con’. Chỉ có trẻ con mới hiểu ngôn ngữ của trẻ con. Sáng sớm 6 giờ là 2 anh em ngồi nói chuyện chí chóe với nhau (người ngoài đố hiểu được). Mẹ vừa ngủ gật vừa ầm ừ ‘giữ nhịp’ , mỗi khi nghe ‘Mẹ ơi…’. Anh Hai bây giờ mê ngủ với em hơn với Mẹ. Sáng nào thức dậy, thấy em đang nằm ngủ kế bên là mừng lắm: em ngủ chung với anh hả? Kết thúc câu là hun 1 cái chụt và em ‘oe oe oe’, thức dậy luôn.

Mấy hôm ở MDC, không biết học đâu được từ ‘xấu hoắc’, khoái lắm nói hoài. Đang chơi chạy ù vào phòng la to: Mẹ Ti xấu hoắc ơi. Mẹ đùa lại: Cá Heo xấu hoắc à. Chàng lập tức kết luận (mẹ đứng há hốc, nói không thành lời): 2 mình cùng xấu luôn.

Chưa phân thắng bại vụ ai xấu hơn ai, sáng nay Mẹ đã có nick name mới: Mẹ Ti già ơi. Vụ này chắc là ‘học hư’ từ Ba rồi.

Mẹ đang tích cực ‘giảm cân’, chiều hướng vô cùng thuận lợi. Đang tự hài lòng với thành quả bước đầu thì chiều hôm qua nghe con hí hửng nói với dì Điệp: bụng bự giống Mẹ nè. Mẹ hoảng hồn len lén bước lại gần xem con đang ‘đối chiếu’ Mẹ với cái bụng bự nào. Huhuhu, con đang xem quảng cáo sữa bà bầu trên báo. Ngậm ngùi. Khổ, trẻ con không biết nói dối.